Chương 3
Tháng Chạp ở Thượng Hải trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, cuốn theo sự hối hả và bận rộn đến nghẹt thở của những ngày cuối năm. Không khí Tết đã bắt đầu len lỏi khắp các con phố, từ những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trước các trung tâm thương mại sầm uất cho đến những bài hát mừng xuân vang lên rộn rã trong các cửa hàng tiện lợi. Đối với hàng triệu người đang làm việc xa quê ở thành phố này, đây là thời điểm của sự mong chờ đoàn viên, nhưng đối với Ôn Nhu, nó lại là sự khởi đầu của một cuộc chiến tâm lý đầy mệt mỏi.
Hôm nay là hai mươi lăm tháng Chạp. Ôn Nhu ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, bàn tay cầm chuột đã tê cứng nhưng vẫn vô thức bấm F5 liên tục trên trang web đặt vé tàu cao tốc. Dòng chữ “Hết vé” đỏ lòm hiện lên như một lời tuyên án tàn nhẫn cho hy vọng cuối cùng của cô. Năm nay lượng người đổ về quê ăn Tết tăng đột biến, hệ thống bán vé vừa mở ra đã sập nguồn chỉ trong vài giây. Cô đã canh suốt ba ngày nay, nhờ cả bạn bè lẫn đồng nghiệp “săn” hộ, nhưng kết quả vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.
Điện thoại trên bàn rung lên bần bật, màn hình hiển thị hai chữ “Mẹ yêu” khiến dạ dày Ôn Nhu thắt lại. Cô hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh giọng nói cho thật vui vẻ trước khi bắt máy.
“A lô, mẹ ạ. Con đang làm việc…”
“Làm việc cái gì mà làm việc mãi thế! Hai lăm Tết rồi, con định bao giờ mới về? Vé tàu mua được chưa?” Giọng mẹ cô vang lên lanh lảnh, mang theo sự sốt ruột không che giấu.
“Con… con chưa mua được. Chắc con sẽ đi xe khách hoặc tìm cách đi ghép xe ạ.” Ôn Nhu lí nhí trả lời, ngón tay vô thức vẽ những vòng tròn vô định lên mặt bàn.
“Lại chưa mua được! Năm nào cũng thế, cứ để nước đến chân mới nhảy. Mẹ đã bảo con rồi, về quê sớm đi, công việc ở đó có nuôi con cả đời được không? À mà này, dì Lý hàng xóm vừa giới thiệu cho một mối tốt lắm. Cậu này là thạc sĩ, làm ở ngân hàng, nhà có hai căn mặt tiền phố cổ. Mẹ đã hẹn lịch xem mắt vào mùng ba Tết rồi đấy, con liệu mà về sớm.”
Lại là điệp khúc xem mắt. Ôn Nhu cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp Tết đến, cô lại phải đối mặt với hàng tá câu hỏi về chuyện chồng con, sự hối thúc kết hôn như một gánh nặng vô hình đè lên vai người phụ nữ hai mươi bảy tuổi.
“Mẹ, con mới hai bảy, con chưa muốn…”
“Hai bảy cái gì mà hai bảy? Bước sang năm mới là hai mươi tám, tính cả tuổi mụ là gần ba mươi rồi! Con gái có thì, con định để thành bà cô già cô độc ở cái thành phố đất chật người đông ấy à? Mẹ không biết đâu, bằng mọi giá phải về trước ba mươi, không thì đừng có trách mẹ!”
Tiếng tút dài vô tình vang lên, để lại Ôn Nhu ngồi trơ trọi giữa văn phòng trống trải. Cô buông điện thoại xuống, gục mặt vào hai bàn tay, cảm giác bất lực dâng trào. Sự dày vò này không đến từ công việc hay áp lực xã hội, mà đến từ chính những người thân yêu nhất, nhân danh tình thương để trói buộc cô vào những khuôn mẫu mà cô không mong muốn.
Bên ngoài cửa sổ kính sát đất, tuyết bắt đầu rơi lất phất. Những bông tuyết trắng xóa bay loạn xạ trong gió, giống như tâm trạng rối bời của cô lúc này.
“Vẫn chưa mua được vé sao?”
Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía sau khiến Ôn Nhu giật mình ngẩng đầu. Lục Trầm không biết đã đứng đó từ bao giờ, trên tay cầm một tập tài liệu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú qua lớp kính cận gọng vàng. Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen bên trong áo khoác dạ dáng dài, trông bớt đi vài phần nghiêm nghị công sở, thêm vài phần nhã nhặn của một người đàn ông trí thức.
Ôn Nhu vội vàng chỉnh lại tóc tai, cố gắng giấu đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt.
“Lục tổng, anh… anh chưa về sao? Dự án đã bàn giao xong rồi mà.”
Lục Trầm không trả lời câu hỏi của cô, anh bước đến gần hơn, đặt tập tài liệu xuống mép bàn. Ánh mắt anh lướt qua màn hình máy tính vẫn đang hiện trang web bán vé tàu với dòng thông báo hết vé chói mắt.
“Hệ thống đường sắt năm nay quá tải, đến cả vé hạng thương gia cũng cháy hàng từ tuần trước rồi.” Anh nói, giọng điệu bình thản như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên. “Em định về bằng cách nào? Xe khách đường dài hay là… đi nhờ xe tải chở hàng?”
Ôn Nhu đỏ mặt vì xấu hổ khi bị anh nói trúng tim đen. Cô cụp mắt xuống, ngón tay mân mê mép áo len.
“Tôi sẽ tìm cách khác. Cùng lắm thì đi xe ghép, tuy hơi đắt và không an toàn lắm nhưng chắc vẫn còn chỗ.”
“Em cũng biết là không an toàn sao?” Lục Trầm nhíu mày, giọng nói trầm xuống vài tông, mang theo chút không hài lòng. “Một cô gái đi xe ghép với người lạ giữa thời tiết bão tuyết thế này, em gan to thật đấy.”
Ôn Nhu ngẩng lên định phản bác, nhưng bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của anh thì lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng. Anh nói đúng, cô cũng sợ, nhưng cô còn cách nào khác đâu?
Lục Trầm nhìn cô một lúc, thở dài một hơi nhẹ như không. Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt kiên định.
“Sáng hai mươi tám tôi sẽ lái xe về Tô Châu. Xe còn trống ghế phụ, em có thể đi cùng.”
Ôn Nhu mở to mắt ngạc nhiên, trái tim đập thịch một cái. Đi cùng xe với anh? Suốt chặng đường dài mấy trăm cây số trong không gian chật hẹp ấy?
“Không… không cần đâu Lục tổng. Phiền anh quá, tôi…”
“Phiền cái gì?” Lục Trầm ngắt lời cô, giọng nói trở nên cứng rắn hơn. “Chúng ta cùng quê, cùng đường, lại là đối tác quen biết. Tôi lái xe một mình cũng buồn ngủ, có người nói chuyện sẽ an toàn hơn. Coi như em giúp tôi tỉnh táo lái xe đi.”
Lý do anh đưa ra quá đỗi hợp lý, hợp lý đến mức khiến Ôn Nhu cảm thấy nếu mình từ chối nữa thì thật là kẻ không biết điều. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết rõ sự e ngại của mình đến từ đâu.
“Nhưng mà… Lục Trầm, anh biết rõ chúng ta đi cùng nhau sẽ gây ra hiểu lầm gì mà.” Cô hạ giọng, gọi thẳng tên anh, bỏ đi hai chữ “Lục tổng” xa cách. Về quê cùng nhau dịp Tết, đối với những người hàng xóm nhiều chuyện hay thậm chí là gia đình hai bên, điều đó chẳng khác nào một lời tuyên bố tái hợp.
Lục Trầm im lặng trong giây lát. Anh chống một tay lên bàn làm việc của cô, cúi người xuống thấp hơn, đưa gương mặt điển trai lại gần cô. Khoảng cách thu hẹp lại khiến Ôn Nhu có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trên người anh, ấm áp và dễ chịu đến lạ lùng.
“Vậy cứ để họ hiểu lầm đi.” Anh nói, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, ánh mắt nhìn cô đầy thâm ý. “Hay là… em sợ lòng mình cũng hiểu lầm?”
Câu hỏi của anh như một mũi tên bắn trúng vào hồng tâm, xuyên qua lớp vỏ bọc cứng rắn mà Ôn Nhu cố gắng dựng lên bấy lâu nay. Cô sợ lòng mình hiểu lầm sao? Phải, cô sợ. Cô sợ mình sẽ lại rung động trước sự quan tâm của anh, sợ mình sẽ lại ảo tưởng về một tương lai không có thật, để rồi khi tàn cuộc lại một mình gặm nhấm nỗi đau.
Ôn Nhu cắn môi, nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút dao động nào đó. Nhưng đôi mắt đen láy của Lục Trầm vẫn sâu thẳm như đại dương, bình lặng và kiên định, không hề có chút trêu đùa nào.
“Tôi không sợ.” Cô buột miệng nói, giọng nói vang lên dứt khoát hơn cô tưởng. “Chỉ là đi nhờ xe thôi mà, có gì mà phải sợ.”
Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt dịu đi vài phần. Anh đứng thẳng người dậy, chỉnh lại vạt áo khoác.
“Được. Vậy chốt nhé. Sáng hai mươi tám, bảy giờ tôi sẽ qua đón em ở dưới sảnh chung cư. Chuẩn bị hành lý gọn gàng một chút.”
Nói xong, anh quay lưng bước đi, không cho cô cơ hội đổi ý. Đến cửa phòng, anh bỗng dừng lại, quay đầu nói vọng lại:
“À, nhớ mang theo ít đồ ăn vặt. Tôi không thích dừng xe nhiều lần dọc đường đâu.”
Bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, để lại Ôn Nhu ngồi thẫn thờ giữa văn phòng vắng lặng. Cô đưa tay lên ôm lấy ngực trái, nơi trái tim đang đập loạn nhịp không kiểm soát. Cô vừa làm cái gì vậy? Đồng ý ngồi xe của người yêu cũ về quê ăn Tết?
Ôn Nhu gục đầu xuống bàn, thở dài thườn thượt. Cô biết mình vừa bước một chân vào vùng nguy hiểm, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, trong sâu thẳm trái tim, có một tia hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm lên, ấm áp như ngọn lửa nhỏ giữa ngày đông giá rét.
Hai mươi tám Tết. Đường về nhà. Và Lục Trầm.
Ba từ khóa ấy cứ nhảy múa trong đầu cô, tạo nên một sự mong chờ xen lẫn lo âu khó tả. Cô cầm điện thoại lên, nhắn một tin cho mẹ: “Con đã tìm được xe về rồi. Mẹ yên tâm nhé.”
Tin nhắn gửi đi, lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Dù sao thì, được về nhà vẫn là điều quan trọng nhất. Còn chuyện với Lục Trầm, cứ để thuận theo tự nhiên vậy. Nếu như đây là ý trời muốn hai người dây dưa không dứt, thì cô có trốn tránh cũng vô ích.
Ngoài trời, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn, phủ trắng những mái nhà và con đường. Một mùa xuân mới đang đến rất gần, mang theo những khởi đầu mới, và có lẽ, cả những kết thúc cho những tiếc nuối đã qua.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com