Chương 4
Hai mươi tám tháng Chạp, cái lạnh của mùa đông dường như đã đạt đến đỉnh điểm. Tuyết rơi trắng xóa cả một vùng trời đất, phủ lên thành phố Thượng Hải một lớp áo choàng tinh khôi nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Dòng người đổ về quê ăn Tết đông nghịt, biến những con đường cao tốc trở thành những dải ruy băng đỏ rực bởi ánh đèn hậu của hàng nghìn chiếc xe nối đuôi nhau nhích từng chút một.
Ôn Nhu ngồi co ro trong ghế phụ của chiếc SUV màu đen, hai tay ôm lấy cốc trà giữ nhiệt mà Lục Trầm vừa đưa cho cô lúc khởi hành. Hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa qua lớp găng tay len, nhưng không đủ để xua tan đi cái lạnh đang len lỏi vào tận xương tủy. Không gian trong xe tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy sưởi chạy rì rì và tiếng cần gạt nước gạt qua gạt lại đều đặn trên kính chắn gió, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu đến buồn ngủ.
“Em đói không? Trong hộc tủ có bánh quy và quýt đấy.”
Giọng nói trầm thấp của Lục Trầm vang lên, phá vỡ bầu không khí im lặng kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ qua. Anh vẫn giữ tư thế lái xe điềm tĩnh, một tay đặt nhẹ lên vô lăng, một tay thỉnh thoảng chỉnh lại nhiệt độ điều hòa. Gương mặt nghiêng của anh dưới ánh sáng mờ ảo của bảng điều khiển trông vừa cương nghị lại vừa có chút gì đó mềm mỏng hơn so với vẻ lạnh lùng nơi công sở.
Ôn Nhu giật mình, vội vàng lắc đầu. “Tôi không đói lắm. Cảm ơn anh.”
Lục Trầm liếc nhìn cô một cái, rồi bất ngờ với tay lấy một quả quýt màu cam tươi đặt vào lòng bàn tay cô.
“Ăn chút đi cho đỡ say xe. Vỏ quýt có tinh dầu, ngửi sẽ dễ chịu hơn.”
Hành động tự nhiên ấy khiến Ôn Nhu ngẩn ngơ mất vài giây. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, mỗi lần hai người đi xe buýt đường dài, anh cũng luôn chuẩn bị sẵn quýt hoặc kẹo gừng cho cô vì biết cô hay bị nôn nao. Thói quen ấy, hóa ra anh vẫn chưa quên. Cô cúi đầu bóc vỏ quýt, hương thơm thanh mát của tinh dầu cam quýt lập tức lan tỏa trong khoang xe chật hẹp, át đi mùi da ghế nồng nặc, khiến lồng ngực cô dễ chịu hơn hẳn.
“Lục Trầm, sao anh lại biết tôi chưa mua vé?” Ôn Nhu buột miệng hỏi, câu hỏi đã luẩn quẩn trong đầu cô từ hôm ở văn phòng.
Lục Trầm im lặng một lát, ánh mắt nhìn thẳng vào dòng xe cộ đang nhích từng mét phía trước.
“Mẹ em gọi cho mẹ tôi.” Anh thản nhiên đáp. “Bà ấy lo lắng vì con gái mãi chưa chốt được ngày về, nên nhờ mẹ tôi hỏi xem có ai về cùng đường không.”
Ôn Nhu sững sờ. Hóa ra là do sự sắp đặt của phụ huynh. Cô cứ tưởng là trùng hợp, hoặc là… anh tự mình để ý. Một chút hụt hẫng len lỏi trong lòng, nhưng rồi cô nhanh chóng gạt đi. Như vậy cũng tốt, đỡ phải ảo tưởng, đỡ phải suy nghĩ lung tung.
“Ra là vậy. Làm phiền bác gái quá.” Cô cười nhạt, múi quýt trong miệng bỗng trở nên chua loét.
“Không phiền.” Lục Trầm đột ngột quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu. “Là tôi tự nguyện nhận lời.”
Trái tim Ôn Nhu hẫng đi một nhịp. Cô quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ, giả vờ như đang ngắm cảnh tuyết rơi để che giấu sự bối rối đang dâng lên trên gò má. Câu nói ấy của anh rốt cuộc có ý nghĩa gì? Tự nguyện vì nể mặt người lớn, hay tự nguyện vì… muốn đi cùng cô?
Trời càng về khuya, bão tuyết càng lúc càng dữ dội. Bản tin giao thông trên radio liên tục cảnh báo về tình trạng tắc nghẽn và nguy cơ đóng băng mặt đường. Dòng xe trên cao tốc gần như tê liệt, kẹt cứng không thể di chuyển.
“Phía trước có tai nạn liên hoàn, cảnh sát giao thông đang phong tỏa hiện trường. Chắc chúng ta phải rẽ xuống đường quốc lộ cũ thôi.” Lục Trầm nhíu mày nhìn bản đồ trên màn hình, giọng nói có chút lo lắng.
Chiếc xe rẽ vào lối ra, đi vào con đường quốc lộ vắng vẻ hơn nhưng mặt đường lại trơn trượt vô cùng nguy hiểm. Tuyết rơi dày đặc đến mức tầm nhìn chỉ còn chưa đầy năm mét. Đèn pha xe chỉ soi được một khoảng trắng xóa mờ mịt phía trước.
Đột nhiên, chiếc xe khựng lại, động cơ gầm lên một tiếng lạ rồi tắt lịm. Lục Trầm vội vàng đánh lái vào lề đường, nhưng chiếc xe vẫn trôi đi một đoạn trên lớp băng mỏng trước khi dừng hẳn.
“Sao vậy?” Ôn Nhu hoảng hốt hỏi, tay bám chặt vào dây an toàn.
“Hình như chết máy rồi. Để tôi xuống xem.”
Lục Trầm mở cửa xe, gió lạnh thốc vào khiến cả hai rùng mình. Anh bật đèn pin điện thoại, kiểm tra khoang máy một lúc rồi quay lại, lắc đầu, bông tuyết bám đầy trên tóc và vai áo anh.
“Nước làm mát bị đông đá, động cơ quá nhiệt. Giờ gọi cứu hộ cũng không ai đến được đâu. Chúng ta phải tìm chỗ nghỉ tạm đêm nay thôi.”
Ôn Nhu nhìn ra ngoài, xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh đèn vàng vọt của một tấm biển hiệu cách đó không xa. “Nhà nghỉ Bình An”. Cái tên nghe thật mỉa mai trong hoàn cảnh này.
Hai người xách hành lý, lội bộ qua lớp tuyết dày đến mắt cá chân để vào nhà nghỉ. Đó là một căn nhà ba tầng cũ kỹ, sảnh lễ tân nồng nặc mùi thuốc lá và mì tôm. Bà chủ nhà nghỉ, một người phụ nữ trung niên mập mạp đang ngồi xem phim truyền hình, ngước mắt lên nhìn hai vị khách lạ với vẻ thờ ơ.
“Còn phòng không cô ơi?” Lục Trầm hỏi, giọng nói vẫn giữ được sự lịch thiệp vốn có.
“Còn đúng một phòng duy nhất ở tầng hai. Mấy người kia thuê hết rồi, bão tuyết thế này ai mà đi được.” Bà chủ nhún vai, chỉ tay lên bảng treo chìa khóa trống trơn.
“Một phòng?” Ôn Nhu thốt lên, mặt biến sắc. “Nhưng chúng cháu có hai người…”
“Thì hai người một phòng. Giờ này cô cậu còn kén chọn gì nữa? Không ở thì ra ngoài ngủ trên xe.” Bà chủ gắt gỏng, đẩy chiếc chìa khóa cũ kỹ ra trước mặt.
Lục Trầm quay sang nhìn Ôn Nhu, ánh mắt ái ngại. “Em thấy sao? Nếu em không thoải mái, tôi có thể ngủ dưới sảnh hoặc trong xe.”
Ôn Nhu nhìn ra cửa kính, bão tuyết đang gào thét dữ dội. Để anh ngủ trong xe giữa thời tiết âm độ thế này chẳng khác nào giết người. Cô cắn môi, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi gật đầu.
“Thôi được rồi. Chúng ta lấy phòng đó.”
Căn phòng nhỏ xíu, chỉ kê vừa một chiếc giường đôi và một cái bàn nhỏ. Giấy dán tường đã bong tróc vài chỗ, chăn ga cũng ngả màu cháo lòng, nhưng ít ra thì nó kín gió và ấm hơn bên ngoài. Lục Trầm đóng cửa lại, đặt hành lý xuống góc phòng. Không gian chật hẹp khiến sự hiện diện của người kia trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Em đi tắm trước đi cho ấm.” Lục Trầm nói, tránh ánh mắt của cô, quay lưng đi kiểm tra cái máy sưởi cũ kỹ trong góc phòng.
Ôn Nhu vội vàng lấy quần áo đi vào phòng tắm. Nước nóng chập chờn lúc có lúc không, cô phải tắm thật nhanh rồi chạy ra ngoài. Khi cô bước ra, Lục Trầm đang ngồi trên ghế đẩu, tay cầm điện thoại, vẻ mặt đăm chiêu. Thấy cô, anh đứng dậy, cầm lấy khăn tắm sạch đưa cho cô.
“Máy sưởi hỏng rồi, chỉ phả ra hơi ấm rất yếu. Đêm nay sẽ lạnh đấy.”
Đúng là lạnh thật. Ôn Nhu rùng mình, vội vàng chui vào trong chăn. Chiếc chăn bông dày nhưng vẫn mang theo hơi lạnh ẩm mốc. Cô nằm co ro ở một mép giường, quay lưng về phía cửa, tim đập thình thịch.
Lát sau, đèn phòng vụt tắt. Lục Trầm cũng đã vệ sinh cá nhân xong, anh nhẹ nhàng vén chăn nằm xuống bên cạnh. Chiếc giường lún xuống, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài nhưng cũng kèm theo hơi ấm cơ thể của một người đàn ông trưởng thành.
Khoảng cách giữa hai người chỉ là một gang tay. Trong bóng tối tĩnh mịch, Ôn Nhu có thể nghe rõ tiếng hơi thở đều đều của anh, ngửi thấy mùi sữa tắm bạc hà thanh mát quen thuộc trên người anh. Mùi hương ấy giống như một liều thuốc kích thích ký ức, gợi lại những đêm đông năm nào anh ôm cô ngủ trong căn phòng trọ sinh viên chật hẹp.
Càng về khuya, nhiệt độ càng xuống thấp. Ôn Nhu mặc dù đã mặc cả áo len mỏng đi ngủ nhưng vẫn không ngừng run rẩy. Hai hàm răng cô va vào nhau lập cập, cả người co lại thành một con tôm nhỏ.
Bỗng nhiên, một cánh tay rắn chắc luồn qua eo cô, kéo mạnh cô về phía sau. Lưng Ôn Nhu chạm vào lồng ngực ấm nóng và vững chãi của Lục Trầm. Cô giật bắn mình, định vùng ra theo phản xạ.
“Nằm yên.” Giọng anh khàn khàn vang lên ngay bên tai cô, mang theo sự uy nghiêm nhưng cũng đầy cưng chiều. “Em muốn chết rét à?”
“Nhưng mà…” Ôn Nhu yếu ớt phản kháng.
“Không có nhưng nhị gì cả. Ngủ đi.”
Lục Trầm siết chặt vòng tay, bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của cô trong lòng mình. Hơi ấm từ người anh truyền sang cô, mạnh mẽ và an toàn đến lạ lùng. Chân anh đan vào chân cô, truyền nhiệt cho đôi bàn chân lạnh ngắt như đá.
Sự đụng chạm da thịt qua lớp quần áo mỏng manh, tiếng tim đập dồn dập của cả hai hòa vào nhau trong đêm tối tạo nên một sự dày vò ngọt ngào đến nghẹt thở. Ôn Nhu nằm im trong lòng anh, không dám cử động dù chỉ một chút. Cô cảm nhận được cằm anh tựa lên đỉnh đầu mình, hơi thở ấm nóng phả vào tóc cô từng nhịp, từng nhịp.
Cảm giác này quá đỗi quen thuộc, quá đỗi nhung nhớ. Ba năm qua, cô đã bao lần mơ thấy cảnh tượng này, để rồi khi tỉnh dậy chỉ thấy gối đẫm nước mắt. Giờ đây, khi nó thực sự xảy ra, cô lại sợ hãi rằng đây chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi trước khi bình minh đến.
“Ôn Nhu.” Lục Trầm thì thầm, giọng nói như vang lên từ cõi lòng sâu thẳm.
“Dạ?”
“Tại sao ba năm trước em lại chia tay?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Ôn Nhu cứng đờ người. Cô im lặng hồi lâu, trong đầu hiện lên hàng vạn lý do: vì khoảng cách, vì tự ti, vì sợ hãi… Nhưng cuối cùng, cô chỉ thở dài một tiếng khe khẽ.
“Vì em sợ mình không xứng đáng với tương lai rực rỡ của anh. Em sợ sự chờ đợi sẽ mài mòn tình yêu, biến chúng ta trở thành gánh nặng của nhau.”
Lục Trầm im lặng không đáp. Anh chỉ siết chặt vòng tay hơn một chút, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng nói mang theo sự kiên định và cả chút đau lòng:
“Em ngốc lắm. Tương lai rực rỡ mà không có em, thì đâu còn gọi là tương lai.”
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Nụ hôn ấy không mang dục vọng, chỉ thuần túy là sự trân trọng và che chở, giống như đóng một con dấu lên trái tim đang rỉ máu của cô, xoa dịu đi mọi vết thương cũ.
“Ngủ đi. Mai trời sẽ sáng.”
Trong vòng tay ấm áp của anh, Ôn Nhu dần thả lỏng cơ thể. Sự mệt mỏi sau một ngày dài và cảm giác an toàn tuyệt đối khiến mi mắt cô nặng trĩu. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô lờ mờ nhận ra rằng, có lẽ, mùa đông trong lòng cô đã thực sự bắt đầu tan chảy.
Sáng hôm sau, khi Ôn Nhu tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Bình minh ló rạng rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ, ánh nắng vàng nhạt chiếu lên nền tuyết trắng xóa tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Cô dụi mắt, phát hiện mình vẫn đang nằm gọn trong lòng Lục Trầm. Anh vẫn đang ngủ say, gương mặt khi ngủ trông hiền lành và bớt đi vài phần sắc sảo. Hàng lông mi dài rủ xuống, che đi đôi mắt thâm trầm. Ôn Nhu nín thở ngắm nhìn anh, ngón tay vô thức đưa lên định chạm vào sống mũi cao thẳng ấy, nhưng rồi lại rụt về vì sợ đánh thức anh.
Đúng lúc đó, Lục Trầm mở mắt. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, trong veo và không hề có chút ngái ngủ nào. Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhẹ, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ngoài kia.
“Chào buổi sáng, bạn gái cũ.”
Ôn Nhu đỏ mặt, vội vàng vùng ra khỏi vòng tay anh, lúng túng ngồi dậy chỉnh lại quần áo xộc xệch.
“Chào… chào buổi sáng. Trời tạnh rồi, chúng ta đi thôi.”
Lục Trầm nhìn dáng vẻ luống cuống của cô, nụ cười trên môi càng đậm hơn. Anh thong thả ngồi dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc. Không khí ngượng ngùng của buổi sáng sớm dường như đã bị nụ cười của anh và ánh nắng ngoài kia xua tan đi phần nào.
Chiếc xe sau một đêm nghỉ ngơi dường như cũng đã “hồi sức”. Lục Trầm khởi động máy, tiếng động cơ rừ rừ êm ái vang lên. Hai người tiếp tục hành trình về Tô Châu. Đường xá đã được dọn tuyết, thông thoáng hơn rất nhiều.
Ngồi trong xe, Ôn Nhu lén nhìn sang Lục Trầm. Anh đang tập trung lái xe, nhưng bàn tay phải lại thỉnh thoảng gõ nhịp theo bài hát đang phát trên radio. Đó là bài “Dần dần” (Mạn Mạn) mà ngày xưa hai người đều thích.
“Từ từ thích anh, từ từ nhớ lại, từ từ cùng anh già đi…”
Lời bài hát vang lên da diết, như nói hộ tiếng lòng của hai người. Ôn Nhu quay mặt ra cửa sổ, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười nhẹ. Đường về nhà còn xa, nhưng dường như, đường về tim nhau đã ngắn lại rất nhiều rồi. Cơn bão tuyết đêm qua không những không ngăn cản được họ, mà ngược lại, còn vô tình đẩy họ lại gần nhau hơn, sưởi ấm lại những tình cảm đã ngủ quên suốt ba năm đằng đẵng.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com