Chương 5
Chiếc xe SUV màu đen chầm chậm lăn bánh vào con ngõ nhỏ lát đá xanh quen thuộc của thành phố Tô Châu khi kim đồng hồ vừa chỉ sang ba giờ chiều ngày ba mươi Tết. Không khí trong xe dường như loãng đi đôi chút khi nhìn thấy những dãy đèn lồng đỏ treo cao dọc hai bên đường, đung đưa trong gió bấc, báo hiệu một cái Tết đoàn viên đã thực sự hiện hữu ngay trước mắt.
“Đến nơi rồi.”
Lục Trầm tắt máy, quay sang nhìn Ôn Nhu. Gương mặt cô sau một đêm ngủ chập chờn và chặng đường dài có chút phờ phạc, nhưng đôi mắt lại sáng lên lấp lánh khi nhìn thấy cánh cổng gỗ sơn son thếp vàng của nhà mình. Anh đưa tay lên, định vén lọn tóc mai đang rủ xuống má cô, nhưng rồi bàn tay lại khựng lại giữa không trung, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai ghế.
“Cảm ơn anh đã đưa tôi về.” Ôn Nhu tháo dây an toàn, giọng nói có chút nghẹn ngào xúc động.
“Đừng khách sáo. Em quên là nhà tôi chỉ cách đây hai con ngõ sao?” Lục Trầm mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp của người con xa quê vừa trở về.
Vừa bước xuống xe, Ôn Nhu đã nghe thấy tiếng mẹ gọi thất thanh từ trong sân vọng ra. Bà Ôn mặc chiếc áo khoác bông màu đỏ mận, tay cầm cái muôi múc canh, hớt hải chạy ra mở cổng. Theo sau là bố cô đang cầm ấm trà, và… cả bố mẹ Lục Trầm nữa.
“Ôi trời ơi, về đến nơi rồi! Hai đứa làm bố mẹ lo sốt vó. Tắc đường kinh khủng lắm hả con?” Mẹ Lục nhanh nhảu nắm lấy tay Lục Trầm, rồi quay sang nhìn Ôn Nhu với ánh mắt trìu mến không kém. “Tiểu Nhu gầy đi nhiều quá, làm việc ở Thượng Hải vất vả lắm phải không con?”
Ôn Nhu ngơ ngác nhìn tình huống trước mắt. Hóa ra “sự tình cờ” này đã được hai bên gia đình lên kế hoạch tỉ mỉ đến thế. Bố mẹ hai bên vốn là hàng xóm lâu năm, chơi thân với nhau từ thời ông bà, nên việc Lục Trầm chở cô về chẳng khác nào “con rể đưa con gái rượu về nhà ăn Tết”.
“Dạ, cũng bình thường ạ. May mà có anh Lục Trầm cho đi nhờ xe, không thì con chẳng biết bao giờ mới về được.” Ôn Nhu lí nhí đáp, mặt đỏ bừng lên vì ngại.
“Thôi thôi, vào nhà đi đã, ngoài này lạnh lắm. Bố làm lẩu dê hầm thuốc bắc rồi, hai đứa vào ăn cho nóng.” Bố Ôn xua tay, kéo vali của con gái vào nhà, miệng cười không khép lại được.
Bữa cơm tất niên sớm diễn ra trong không khí náo nhiệt lạ thường. Hai gia đình quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói, tiếng cười nói rộn rã át cả tiếng pháo nổ lẹt đẹt đằng xa. Lục Trầm ngồi cạnh Ôn Nhu, anh tự nhiên gắp thức ăn cho cô, bóc tôm bỏ vào bát cô, hành động thuần thục như thể ba năm chia xa kia chưa từng tồn tại.
“Tiểu Trầm à, năm nay con hai chín rồi nhỉ? Sự nghiệp cũng ổn định rồi, tính bao giờ thì rước con gái nhà người ta về đây?” Mẹ Lục vừa gắp miếng thịt dê vừa bâng quơ hỏi, ánh mắt lại liếc trộm sang phía Ôn Nhu.
Ôn Nhu đang uống nước canh suýt thì sặc. Cô cúi gằm mặt xuống bát cơm, tim đập thình thịch. Lục Trầm đặt đũa xuống, ung dung rót thêm trà cho bố vợ tương lai (theo cách gọi thầm của hai bà mẹ), rồi bình thản đáp:
“Con đang đợi cô ấy gật đầu ạ. Chỉ cần cô ấy đồng ý, ngày mai con cưới luôn cũng được.”
Cả bàn ăn lặng ngắt như tờ trong giây lát, rồi bùng nổ tiếng cười ồ lên. Mọi người đều nghĩ anh đang nói đùa để trêu chọc không khí, chỉ có Ôn Nhu là cảm thấy bàn tay mình dưới gầm bàn đang run lên. Cô lén nhìn sang anh, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình chăm chú, sâu thẳm và nghiêm túc đến lạ lùng. Anh không đùa.
Ăn xong, bố mẹ hai bên viện cớ đi sang nhà dì Tư đánh mạt chược, đẩy hai người trẻ ra ngoài “đi dạo cho tiêu cơm”. Ôn Nhu biết tỏng ý đồ của các cụ, nhưng cũng không nỡ từ chối. Cô khoác thêm chiếc áo phao dày, cùng Lục Trầm đi bộ dọc theo con kênh đào cổ kính của khu phố cổ.
Đêm ba mươi Tết, Tô Châu đẹp như một bức tranh thủy mặc được tô điểm bởi sắc đỏ của đèn lồng. Dòng nước đen thẫm dưới kênh phản chiếu ánh đèn lung linh, những chiếc thuyền gỗ neo đậu im lìm bên bến, phủ lên mình lớp sương đêm bàng bạc. Gió lạnh thổi qua hàng liễu rủ ven bờ, mang theo hơi ẩm ướt át của miền sông nước Giang Nam.
Hai người đi song song bên nhau, không ai nói gì, chỉ có tiếng bước chân vang lên đều đều trên nền đá lát đường. Sự im lặng này không còn ngượng ngùng như lúc trên xe nữa, mà mang theo một chút bình yên, một chút hoài niệm.
“Em còn nhớ quán chè trôi nước ở ngã ba đằng kia không?” Lục Trầm đột nhiên lên tiếng, chỉ tay về phía một gian nhà cổ mái ngói rêu phong.
“Nhớ chứ. Hồi cấp ba anh toàn trốn học thêm để ra đó mua chè cho em.” Ôn Nhu bật cười khúc khích khi nhớ lại kỷ niệm cũ.
“Lúc đó anh bị thầy giáo phạt đứng góc lớp suốt một tuần, em có biết không?”
“Thật á? Em tưởng anh là học sinh gương mẫu, thầy cô cưng chiều lắm mà.”
“Gương mẫu gì chứ. Vì muốn gặp em thêm năm phút giờ ra chơi mà anh trèo tường sang khu nữ sinh, bị bảo vệ đuổi chạy trối chết.”
Câu chuyện cũ cứ thế tuôn ra, kéo gần khoảng cách giữa hai người. Những ký ức tươi đẹp của tuổi thanh xuân ùa về, lấp đầy những khoảng trống mà thời gian và sự hiểu lầm đã tạo ra. Ôn Nhu cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi, như trút được tảng đá nặng nề bấy lâu nay.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Lục Trầm vang lên, phá vỡ bầu không khí ấm áp. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên hiển thị cái tên “Hứa Giai Kỳ”.
Ôn Nhu liếc qua, tim thắt lại. Hứa Giai Kỳ là đồng nghiệp nữ xinh đẹp cùng team thiết kế với anh, người mà mấy hôm trước cô thấy hay mang cơm trưa đến cho anh ở công ty. Một cảm giác chua xót trào lên trong cổ họng, đắng ngắt.
Lục Trầm nhìn màn hình, lông mày hơi nhíu lại. Anh định tắt máy, nhưng nghĩ ngợi gì đó lại bấm nghe.
“Alo, Giai Kỳ à? Có chuyện gì không?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ lanh lảnh, dù không bật loa ngoài nhưng trong không gian yên tĩnh này Ôn Nhu vẫn nghe rõ mồn một.
“Lục tổng, chúc mừng năm mới! Anh về quê chưa? Em gửi quà Tết cho anh nhưng quên không đưa, em gửi chuyển phát nhanh đến địa chỉ nhà anh ở Tô Châu được không? À mà, nghe nói anh đang đi cùng biên kịch Ôn à? Cô ấy… chắc không phiền chứ?”
Ôn Nhu nghe đến đây thì không chịu nổi nữa. Cái giọng điệu “trà xanh” đầy vẻ quan tâm nhưng thực chất là thăm dò và khiêu khích này khiến máu nóng dồn lên não. Cô quay ngoắt người, bước nhanh về phía trước, bỏ lại Lục Trầm phía sau.
“Ôn Nhu! Đợi đã!”
Lục Trầm vội vàng cúp máy, sải bước dài đuổi theo cô. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo giật lại. Ôn Nhu loạng choạng ngã vào lồng ngực rắn chắc của anh.
“Buông tôi ra! Anh đi mà nghe điện thoại của cô ta, đi mà nhận quà Tết của người ta!” Ôn Nhu vùng vẫy, nước mắt trào ra vì tủi thân và tức giận. “Lục Trầm, anh coi tôi là cái gì? Nếu đã có người khác rồi thì tại sao còn trêu đùa tôi? Tại sao còn đưa tôi về, còn nói những lời ám muội đó?”
“Em nói linh tinh cái gì vậy?” Lục Trầm giữ chặt hai vai cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. “Hứa Giai Kỳ chỉ là đồng nghiệp, cô ấy hỏi địa chỉ để gửi quà cho cả team, không phải riêng anh.”
“Đồng nghiệp mà gọi điện chúc Tết lúc giao thừa? Đồng nghiệp mà quan tâm xem tôi có phiền không? Anh nghĩ tôi là trẻ con ba tuổi à?” Ôn Nhu hét lên, tiếng nói vỡ òa trong tiếng gió rít.
Lục Trầm nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, ánh mắt anh từ bực bội chuyển sang đau lòng, rồi cuối cùng là một sự quyết tâm mãnh liệt.
“Được, em muốn biết anh coi em là cái gì đúng không?”
Anh cúi xuống, không cho cô cơ hội phản kháng, phủ môi mình lên môi cô. Một nụ hôn mãnh liệt, chiếm hữu và đầy khao khát dồn nén suốt ba năm qua. Ôn Nhu mở to mắt sững sờ, rồi dần dần nhắm lại, hai tay vô thức bám chặt vào vạt áo dạ của anh. Nụ hôn của anh mang theo hương vị của gió tuyết, của nỗi nhớ nhung khắc khoải và cả sự hối hận muộn màng.
Lục Trầm hôn cô đến khi cả hai không còn dưỡng khí mới chịu buông ra. Anh trán tựa trán với cô, hơi thở dồn dập phả vào mặt cô nóng hổi.
“Ôn Nhu, nghe cho kỹ đây.” Giọng anh khàn đặc, từng chữ như được khắc ra từ tâm can. “Ba năm qua, anh chưa từng để ai bước vào nơi này. Anh làm việc điên cuồng, anh nhận dự án ở khắp nơi, chỉ để quên đi em. Nhưng anh thất bại rồi. Ngay khi nhìn thấy em ở phòng họp hôm đó, anh biết mình thua rồi.”
Anh cầm bàn tay lạnh giá của cô đặt lên ngực trái mình, nơi trái tim đang đập liên hồi.
“Anh về nước là vì em. Nhận dự án ở Tô Châu là vì em. Tất cả mọi thứ anh làm, đều là để tìm đường quay lại bên em. Hứa Giai Kỳ hay bất kỳ ai khác, trong mắt anh họ chỉ là người lạ. Trong tim anh, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Ôn Nhu.”
Ôn Nhu sững sờ nhìn anh, nước mắt vẫn lăn dài trên má nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào lan tỏa khắp tứ chi. Những nghi ngờ, những tự ti, những dày vò thầm kín bấy lâu nay dường như tan biến hết trước lời tỏ tình chân thành và vụng về này.
“Anh… nói thật chứ?” Cô thút thít hỏi, giọng mũi nghẹt lại đáng yêu vô cùng.
“Thật hơn cả vàng.” Lục Trầm bật cười, đưa tay lau nước mắt cho cô. “Nếu em không tin, anh có thể móc tim ra cho em xem.”
“Ai thèm xem tim đen ngòm của anh.” Ôn Nhu nín khóc, đấm nhẹ vào ngực anh một cái.
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Tiếng chuông chùa Hàn Sơn ngân vang vọng lại từ xa, báo hiệu khoảnh khắc giao thừa đã đến. Bầu trời đêm bỗng chốc rực sáng bởi hàng ngàn bông pháo hoa được bắn lên từ quảng trường trung tâm. Những chùm sáng rực rỡ đủ màu sắc nở rộ trên nền trời đen thẫm, soi sáng khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của hai người.
“Chúc mừng năm mới, bạn gái.”
Lục Trầm cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi ôm chặt cô vào lòng. Dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, giữa cái lạnh của đêm đông và hơi ấm của tình yêu vừa chớm nở lại, Ôn Nhu cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
“Chúc mừng năm mới, Lục Trầm. Mừng anh trở về.”
Cô dụi đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc. Mùa đông lạnh lẽo đã qua, và mùa xuân ấm áp thực sự đã về rồi. Những bông pháo hoa kia như minh chứng cho tình yêu của họ: dù có trải qua bao nhiêu đêm tối, cuối cùng vẫn sẽ tỏa sáng rực rỡ nhất.
Cả hai đứng đó rất lâu, ngắm nhìn pháo hoa tàn rồi lại nở, tay trong tay không rời. Mặc kệ gió lạnh, mặc kệ những hiểu lầm đã qua, giờ đây họ chỉ biết trân trọng từng phút giây hiện tại.
“Ngày mai… anh sẽ sang nhà em chúc Tết chính thức đấy nhé.” Lục Trầm thì thầm vào tai cô.
“Chúc Tết thì cứ sang thôi, ai cấm đâu.”
“Không phải chúc Tết bình thường. Anh sẽ sang nói chuyện với hai bác… về chuyện của chúng ta.”
Ôn Nhu ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh pháo hoa.
“Anh định nói gì?”
“Nói rằng con gái hai bác đã bị con bắt cóc rồi, xin hai bác đừng giới thiệu mối nào nữa, kẻo con lại phải đi đánh ghen thì mệt lắm.”
Ôn Nhu bật cười giòn tan, tiếng cười hòa vào tiếng pháo hoa rộn rã. Cô kiễng chân lên, chủ động hôn lên môi anh một cái thật kêu.
“Được thôi. Nhưng mà… tiền mừng tuổi năm nay của em, anh phải bao thầu hết đấy nhé.”
“Tuân lệnh bà xã.”
Đêm giao thừa năm ấy, tuyết không rơi nữa, nhưng trong lòng mỗi người đều có một trận mưa hoa rực rỡ nhất cuộc đời.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com