Chương 6
Mùng Hai Tết, nắng vàng rực rỡ trải dài khắp các con ngõ nhỏ của Tô Châu, xua tan đi cái lạnh buốt giá còn sót lại của trận bão tuyết đêm giao thừa. Không khí trong nhà họ Ôn hôm nay náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Trên bàn trà phòng khách bày đủ loại mứt tết, hạt dưa và một bình trà Long Tĩnh thượng hạng tỏa hương thơm ngát.
Lục Trầm đến từ sớm, trên người không còn mặc bộ âu phục cứng nhắc nơi công sở mà thay bằng một chiếc áo len cổ lọ màu kem kết hợp với áo khoác dạ dáng dài màu nâu đất, trông vừa nhã nhặn lại vừa toát lên vẻ thư thái của một người đàn ông đang tận hưởng kỳ nghỉ. Anh mang theo rất nhiều quà, từ rượu thuốc biếu bố cô cho đến bộ mỹ phẩm cao cấp biếu mẹ cô, chu đáo đến mức khiến Ôn Nhu đứng bên cạnh cũng phải tặc lưỡi thán phục.
“Bác trai, bác gái, năm mới con chúc hai bác sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý.” Lục Trầm cúi đầu chào lễ phép, nụ cười trên môi đúng chuẩn con rể hiền trong truyền thuyết.
Bố mẹ Ôn cười tít mắt, nhất là mẹ cô, bà nhìn Lục Trầm như nhìn vàng ròng, tay bắt mặt mừng không thôi.
“Được rồi, được rồi, khách sáo quá. Mau vào ngồi đi con. Tiểu Nhu, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau rót trà cho anh đi.”
Ôn Nhu bĩu môi, lầm bầm vài câu rồi ngoan ngoãn đi rót trà. Cô đặt chén trà xuống trước mặt Lục Trầm, lén lút véo nhẹ vào tay anh một cái dưới gầm bàn để cảnh cáo anh đừng có diễn sâu quá. Lục Trầm không những không tránh mà còn tranh thủ nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của cô, ngón tay cái vuốt ve mu bàn tay cô đầy cưng chiều ngay trước mặt phụ huynh.
“Bác gái, chuyện xem mắt hôm nọ…” Lục Trầm vừa nhấp một ngụm trà vừa chậm rãi mở lời, ánh mắt liếc sang Ôn Nhu đang đỏ mặt tía tai.
“Ôi dào, xem mắt gì nữa! Bác hủy kèo từ hôm qua rồi.” Mẹ Ôn xua tay quầy quậy. “Có con rể xịn thế này đứng đây rồi, bác còn đi tìm đâu xa nữa cho mệt người. Hai đứa liệu mà tính chuyện trăm năm đi, bác với ông nhà mong cháu bế lắm rồi.”
Câu nói thẳng thắn của mẹ làm Ôn Nhu sặc nước bọt, ho sù sụ. Lục Trầm vội vàng đưa tay vỗ nhẹ lưng cho cô, khóe môi cong lên một nụ cười đắc ý.
“Vâng, chúng con sẽ cố gắng ạ.”
Buổi trưa, Lục Trầm ở lại dùng cơm. Bữa cơm đầu năm đầm ấm, tiếng cười nói rộn rã. Nhìn bố mẹ vui vẻ gắp thức ăn cho Lục Trầm, Ôn Nhu bỗng cảm thấy sống mũi cay cay. Ba năm qua, vì sự cố chấp của cô mà không khí gia đình mỗi dịp Tết đều trầm lắng, bố mẹ luôn lo lắng cho cô. Giờ đây, nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt đầy nếp nhăn của họ, cô mới thực sự hiểu thế nào là viên mãn.
Ăn xong, bố mẹ lại “đuổi khéo” hai người sang nhà Lục Trầm chơi để người lớn nghỉ trưa. Ôn Nhu biết thừa ý đồ của các cụ, nhưng cũng thuận theo mà kéo tay Lục Trầm đi.
Căn phòng của Lục Trầm ở tầng hai, hướng ra mặt kênh, vẫn y hệt như trong ký ức của cô. Giá sách đầy ắp những cuốn tạp chí kiến trúc xếp ngay ngắn, mô hình tòa nhà anh làm đồ án tốt nghiệp vẫn được đặt trang trọng trong tủ kính. Chỉ khác là trên bàn làm việc có thêm một khung ảnh nhỏ.
Ôn Nhu tò mò bước lại gần, cầm khung ảnh lên. Đó là bức ảnh chụp trộm cô đang ngủ gục trên thư viện trường đại học năm nào, ánh nắng chiều hắt lên mái tóc nâu hạt dẻ, gương mặt bình yên đến lạ.
“Anh vẫn giữ cái này sao?” Cô quay lại hỏi, giọng nói run run.
Lục Trầm đóng cửa phòng lại, bước đến ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc cô.
“Không chỉ cái này. Tất cả những gì thuộc về em, anh đều giữ.”
Anh xoay người cô lại, ép cô dựa vào mép bàn làm việc. Ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng sự chiếm hữu nồng đậm khiến Ôn Nhu cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Không gian trong phòng bỗng chốc trở nên chật chội và nóng rực.
“Ôn Nhu, em có biết ba năm qua anh sống thế nào không?” Giọng anh khàn đặc, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gò má cô, trượt xuống cần cổ trắng ngần, gây ra một trận run rẩy tê dại. “Mỗi lần nhìn thấy những món đồ này, anh lại vừa nhớ vừa hận em. Hận em tàn nhẫn bỏ rơi anh, nhưng lại càng hận bản thân mình không đủ dũng khí để đi tìm em sớm hơn.”
“Lục Trầm…” Ôn Nhu nghẹn ngào gọi tên anh, đưa tay vòng qua cổ anh.
“Đền bù cho anh đi.”
Dứt lời, anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô. Nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng thăm dò như đêm giao thừa nữa mà mang theo sự cuồng nhiệt và khao khát mãnh liệt. Lục Trầm hôn cô như muốn nuốt chửng cô vào bụng, đầu lưỡi tách mở hàm răng cô, quấn quýt lấy lưỡi cô, hút hết mọi mật ngọt.
Tiếng nước bập bõm vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe thật ám muội. Bàn tay to lớn của anh không yên phận luồn vào trong áo len của cô, vuốt ve làn da mịn màng ở eo lưng. Sự đụng chạm nóng bỏng khiến cả người Ôn Nhu mềm nhũn, cô chỉ biết bám chặt vào vai anh để không bị trượt xuống đất.
“Ưm… Lục Trầm… cửa sổ…” Ôn Nhu hổn hển nhắc nhở khi cảm nhận được bàn tay anh đang di chuyển lên cao hơn, hướng về phía bầu ngực căng tròn.
“Kệ nó.” Lục Trầm gầm nhẹ trong cổ họng, nhưng vẫn đưa tay kéo rèm cửa lại, che đi ánh nắng rực rỡ bên ngoài, biến căn phòng thành một thế giới riêng tư chỉ có hai người.
Anh bế bổng cô lên, đặt ngồi lên bàn làm việc. Ôn Nhu hoảng hốt quắp chặt chân vào hông anh. Tư thế này khiến hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự biến đổi cơ thể của anh, thứ đó đang cứng rắn chống vào đùi non của cô, nóng hổi và đầy uy hiếp.
“Em gầy đi rồi.” Lục Trầm thì thầm, bàn tay luồn vào trong áo lót, bao trọn lấy sự mềm mại của cô mà xoa nắn. Cảm giác thô ráp của lòng bàn tay anh ma sát với làn da nhạy cảm tạo nên một khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
“Ah…” Ôn Nhu không kìm được bật ra tiếng rên rỉ khẽ khàng, âm thanh ấy như liều thuốc kích thích cực mạnh đối với Lục Trầm.
Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, mút mạnh tạo thành những dấu hôn đỏ chót, đánh dấu chủ quyền. Hơi thở nóng rực của anh phả vào da thịt khiến cô rùng mình.
“Lục Trầm… đừng… bố mẹ đang ở dưới nhà…” Ôn Nhu yếu ớt phản kháng, nhưng cơ thể lại trung thực uốn éo trong lòng anh.
“Cách âm tốt lắm, họ không nghe thấy đâu.” Lục Trầm cắn nhẹ vành tai cô, giọng nói khàn đục đầy khêu gợi. “Ngoan, để anh yêu thương em một chút thôi.”
Nói là một chút, nhưng nụ hôn của anh lại trượt dài từ cổ xuống xương quai xanh, để lại những vệt ướt át nóng bỏng. Anh tham lam hít hà mùi hương cơ thể cô, như một kẻ lữ hành trên sa mạc tìm thấy nguồn nước. Sự dày vò ngọt ngào này khiến lý trí của Ôn Nhu dần tan biến, cô buông xuôi, mặc kệ bản thân chìm đắm trong cơn sóng tình mà anh mang lại.
Chỉ đến khi tiếng chuông điện thoại dưới nhà vang lên inh ỏi, Lục Trầm mới chịu dừng lại. Anh gục đầu vào vai cô, thở dốc nặng nề để kìm nén dục vọng đang bùng nổ trong người.
“Chết tiệt.” Anh lầm bầm chửi thề một câu, giọng nói đầy vẻ ấm ức khiến Ôn Nhu bật cười khúc khích.
Cô đẩy nhẹ vai anh ra, chỉnh lại quần áo xộc xệch, khuôn mặt đỏ bừng như quả gấc chín.
“Được rồi, buông em ra nào. Tối nay mẹ bảo cả nhà cùng gói sủi cảo đấy.”
Lục Trầm ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương vấn dục vọng chưa tan, anh đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù của cô, hôn nhẹ lên trán cô một cái đầy luyến tiếc.
“Tối nay em đừng hòng trốn.”
Buổi tối, gian bếp nhỏ nhà họ Lục tràn ngập tiếng cười nói và hơi nước ấm áp. Hai bà mẹ đảm đang nhào bột, cán vỏ bánh, còn hai ông bố thì ngồi uống trà đàm đạo chuyện thời sự. Nhiệm vụ gói bánh được giao cho đôi trẻ.
Ôn Nhu khéo léo múc một thìa nhân thịt đặt vào giữa vỏ bánh, tay thoăn thoắt gấp nếp, chỉ một loáng là một chiếc sủi cảo hình bán nguyệt xinh xắn đã hoàn thành. Trong khi đó, Lục Trầm – chàng kiến trúc sư tài ba với đôi tay vàng trong làng vẽ thiết kế – lại đang vật lộn với cục bột mềm oặt. Chiếc sủi cảo anh gói méo mó, nhân lòi cả ra ngoài trông thảm hại vô cùng.
“Anh nhìn này, phải gấp nếp thế này mới đẹp chứ.” Ôn Nhu cầm tay anh, kiên nhẫn hướng dẫn từng chút một. “Đấy, miết nhẹ mép bánh lại, đừng dùng lực mạnh quá.”
Lục Trầm nhìn sườn mặt nghiêng nghiêm túc của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh bỗng nhiên quệt một vệt bột mì trắng xóa lên mũi cô.
“A! Anh làm cái gì đấy?” Ôn Nhu giật mình, quay sang trừng mắt nhìn anh.
“Trang điểm cho em chút thôi mà.” Lục Trầm cười ranh mãnh.
“Được lắm, Lục Trầm, anh chết với em!”
Ôn Nhu cũng không vừa, cô bốc một nắm bột ném trả lại anh. Hai người đuổi nhau chạy vòng quanh bàn bếp, tiếng cười đùa vang vọng khắp nhà. Bố mẹ hai bên nhìn nhau lắc đầu cười trừ, trong mắt ánh lên niềm vui sướng của tuổi già.
“Thôi nào, hai đứa trẻ con này, bánh thì chưa xong mà nhà cửa đã trắng xóa rồi.” Mẹ Lục giả vờ nghiêm giọng mắng yêu.
Cuối cùng, sau một hồi náo loạn, nồi sủi cảo nóng hổi cũng được bưng lên. Hơi nước nghi ngút tỏa ra thơm lừng. Ôn Nhu gắp một chiếc sủi cảo do chính tay Lục Trầm gói (dù hơi xấu xí), thổi phù phù rồi đưa vào miệng. Vỏ bánh dai dai, nhân thịt đậm đà, cộng thêm chút vị chua cay của nước chấm tạo nên hương vị tuyệt vời của sự đoàn viên.
“Ngon không?” Lục Trầm hồi hộp hỏi, ánh mắt mong chờ như đứa trẻ chờ được khen ngợi.
“Cũng tạm được.” Ôn Nhu cố tình trêu anh, nhưng rồi lại mỉm cười ngọt ngào. “Nhưng vì là anh làm nên em chấm mười điểm.”
Lục Trầm cười thỏa mãn, dưới gầm bàn, anh nắm chặt lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau thật chặt.
Ăn xong, mọi người ngồi xem tivi, Ôn Nhu ra ban công hóng gió. Lục Trầm đi theo, cầm theo một chiếc áo khoác dày khoác lên vai cô.
“Đang nghĩ gì thế?” Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.
“Em đang nghĩ, nếu ba năm trước em dũng cảm hơn một chút, thì chúng ta đã không bỏ lỡ nhiều thời gian như vậy.” Ôn Nhu thở dài nhẹ, nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
“Không sao cả.” Lục Trầm xoay người cô lại, nhìn sâu vào mắt cô. “Gương vỡ lại lành mới càng thêm trân quý. Những ngày tháng bỏ lỡ đó, anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho em. Chúng ta còn rất nhiều mùa xuân phía trước, Ôn Nhu à.”
Ôn Nhu gật đầu, rúc sâu vào lòng ngực ấm áp của anh. Đúng vậy, mùa đông lạnh lẽo đã qua rồi. Giờ đây, bên cạnh cô đã có anh, có gia đình, có tình yêu thương đong đầy.
“Lục Trầm.”
“Hửm?”
“Em yêu anh.”
Lục Trầm sững sờ trong giây lát, rồi siết chặt vòng tay ôm cô vào lòng, thì thầm vào tai cô những lời yêu thương chân thành nhất:
“Anh cũng yêu em. Yêu em hơn cả sinh mệnh của mình.”
Dưới ánh trăng bàng bạc của những ngày đầu năm mới, hai bóng người hòa vào làm một, vẽ nên một bức tranh tình yêu đẹp đẽ và vĩnh cửu. Những bông hoa đào trong vườn nhà đã bắt đầu nở rộ, báo hiệu một mùa xuân ấm áp và hạnh phúc đang thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com