Chương 3
Tháng sáu bủa vây Bắc Kinh bằng những đợt nắng nóng oi ả và ngột ngạt. Bốn tháng kể từ ngày chiếc vòng ngọc bích bị đập vỡ, khoảng cách giữa Tống Duật và Cố Ngôn Trạch đã hoàn toàn trở thành hai đường thẳng song song trong cùng một căn nhà. Cố Ngôn Trạch dường như không còn bất kỳ sự kiêng dè nào nữa. Anh ta công khai đưa đón Lâm Vãn Tình, công khai mua sắm cho cô ta những món đồ hiệu đắt đỏ bằng thẻ đen phụ của công ty, và công khai gạt Tống Duật ra khỏi mọi hoạt động của Tập đoàn Tinh Châu. Căn biệt thự từng là tổ ấm rộn tiếng cười giờ đây giống như một nhà trọ tồi tàn, nơi Tống Duật đóng vai một bóng ma tĩnh lặng, hàng ngày chứng kiến màn kịch tình yêu rẻ tiền nhưng được dàn dựng vô cùng phô trương của đôi cẩu nam nữ. Sự dày vò về mặt tinh thần kết hợp với căn bệnh dạ dày khiến Tống Duật gầy sút đi trông thấy, vóc dáng vốn đã mảnh mai nay lại càng trở nên mỏng manh như một chiếc lá khô chực chờ rụng xuống giữa giông bão. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài tiều tụy ấy, một mạng lưới vô hình và chết chóc đang được cô âm thầm giăng ra, chờ đợi khoảnh khắc siết chặt lấy yết hầu của những kẻ phản bội.
Sự kiện đỉnh điểm đánh dấu sự trơ trẽn tột cùng của Cố Ngôn Trạch diễn ra vào đêm tiệc từ thiện thường niên của giới tinh anh thương nghiệp Bắc Kinh. Đây là sự kiện quan trọng nhất trong năm, nơi các tập đoàn lớn phô diễn quyền lực, tài sản và những mối quan hệ gia tộc chằng chịt. Mọi năm, Tống Duật luôn là người đứng bên cạnh Cố Ngôn Trạch, dùng sự khéo léo và trí thông minh của mình để giúp anh ta mở rộng mạng lưới đối tác. Năm nay, Cố Ngôn Trạch lấy lý do cô sức khỏe yếu, cần nghỉ ngơi, lạnh lùng gạch tên cô khỏi danh sách tham dự. Tống Duật không phản đối. Cô ngoan ngoãn ở nhà, tự mình pha một ấm trà hoa cúc, ngồi trước màn hình máy tính theo dõi buổi truyền hình trực tiếp sự kiện từ kênh tin tức tài chính. Và rồi, cảnh tượng trên màn hình khiến khóe môi cô nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lẽo nhất.
Trên thảm đỏ trải dài trước sảnh khách sạn hoa lệ, Cố Ngôn Trạch diện bộ vest Armani cắt may thủ công rảo bước đầy kiêu hãnh. Bàn tay anh ta không đút vào túi quần như thường lệ, mà đang nắm chặt lấy tay của một người phụ nữ khác. Lâm Vãn Tình. Cô ta không còn mang dáng vẻ của một cô thư ký tỉnh lẻ quê mùa ngây thơ nữa. Tối nay, Lâm Vãn Tình khoác lên mình chiếc váy dạ hội đuôi cá màu đỏ rượu vang đến từ bộ sưu tập Haute Couture mới nhất của một nhà mốt Pháp, thiết kế xẻ ngực sâu khoe trọn vòng một căng đầy và làn da trắng ngần. Nhưng điều khiến Tống Duật chú ý không phải là chiếc váy đắt đỏ, mà là thứ ánh sáng rực rỡ lấp lánh trên chiếc cổ thon dài của ả. Đó là sợi dây chuyền kim cương mang tên “Trái tim của biển”, viên kim cương xanh lam tuyệt đẹp nặng mười lăm carat được bao quanh bởi hàng chục viên kim cương trắng tinh khiết. Chỉ mới tháng trước, Tống Duật vô tình nhìn thấy bản thiết kế và hóa đơn đặt cọc sợi dây chuyền này trên bàn làm việc của Cố Ngôn Trạch. Cô đã từng ngây thơ cho rằng, đó là món quà anh ta âm thầm chuẩn bị để xoa dịu cô nhân dịp kỷ niệm năm năm ngày cưới sắp tới. Thật nực cười. Hóa ra món quà xa xỉ được mua bằng chính mồ hôi nước mắt của cô, lại được dùng để tô điểm cho nhan sắc của kẻ thứ ba hèn hạ.
Ống kính máy quay chĩa thẳng vào cặp đôi. Những tiếng xì xào bàn tán của đám đông và giới truyền thông lọt vào micro, truyền đến tai Tống Duật rõ mồn một. Người ta chế giễu cô là người vợ thất sủng, là bông hoa tàn tạ bị ném bỏ sau khi đã vắt kiệt giá trị lợi dụng. Người ta xưng tụng Lâm Vãn Tình là hồng nhan tri kỷ, là đóa hoa hồng rực rỡ mang lại luồng sinh khí mới cho vị chủ tịch trẻ tuổi tài ba. Cố Ngôn Trạch không hề đính chính. Anh ta mỉm cười dịu dàng, tự tay vén lọn tóc vương trên má Lâm Vãn Tình, ánh mắt cưng chiều đến mức có thể khiến bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải ghen tị. Sự sỉ nhục này, Cố Ngôn Trạch đã công khai tát thẳng vào mặt Tống Duật trước sự chứng kiến của hàng vạn người.
Tống Duật gập máy tính lại, lồng ngực truyền đến những cơn co thắt dữ dội. Cô vươn tay lấy lọ thuốc trên bàn, dốc hai viên vào miệng rồi nuốt khan. Không có nước mắt. Đôi mắt đen láy của cô tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến tủ quần áo, chọn một bộ trang phục công sở gọn gàng màu đen thẫm. Tối nay, vở kịch đã đến hồi cao trào, cô không thể vắng mặt để xem chúng biểu diễn. Tống Duật tự mình lái xe đến khách sạn tổ chức sự kiện, không đi qua cửa chính mà đi bằng thang máy dịch vụ dành cho nhân viên từ tầng hầm. Cô đeo thẻ khách mời mà Hứa Mặc đã bí mật chuẩn bị từ trước, lẳng lặng bước vào hành lang khu vực phòng nghỉ VIP ở tầng hai, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ hội trường sầm uất bên dưới.
Hành lang tầng hai vắng lặng, ánh đèn pha lê hắt xuống những dải ánh sáng mờ ảo. Khi Tống Duật bước ngang qua phòng nghỉ số ba, bước chân cô đột ngột khựng lại. Cánh cửa phòng gỗ sồi không đóng kín, để lại một khe hở rộng cỡ hai đốt ngón tay. Âm thanh vọng ra từ bên trong nhầy nhụa và trơ trẽn đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Ngôn Trạch… ân… nhẹ một chút, làm nhàu váy của em bây giờ. Chiếc váy này đắt lắm đấy.”
“Nhàu thì anh mua cho em mười chiếc khác. Vãn Tình, hôm nay em đẹp lắm, đẹp đến mức anh chỉ muốn giấu em đi, không cho gã đàn ông nào dưới kia được nhìn thấy em.”
“Anh dẻo miệng quá. Chị Tống ở nhà mà nghe được những lời này chắc sẽ giết em mất. Anh công khai đưa em đến đây, nhỡ ngày mai báo chí viết bài, mặt mũi của chị ấy biết để vào đâu.”
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng nhắc đến cô ta trong lúc chúng ta đang vui vẻ. Sớm muộn gì anh cũng tống khứ cô ta ra khỏi nhà. Nhìn cô ta lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt u ám, sống mũi thẳng tắp cứng nhắc, anh thực sự không còn một chút hứng thú nào. Ngoan, để anh hôn em.”
Qua khe cửa, Tống Duật nhìn thấy Cố Ngôn Trạch đang ép sát Lâm Vãn Tình vào bức tường dán giấy lụa đắt tiền. Hai tay anh ta không ngừng xoa nắn vòng eo và đẩy bầu ngực của cô ta lên cao, đầu rúc sâu vào hõm cổ trắng ngần, tham lam hít hà mùi nước hoa ngọt lịm. Lâm Vãn Tình nhắm hờ mắt, hai tay vòng qua cổ Cố Ngôn Trạch, thân thể uốn éo hùa theo những đụng chạm cợt nhả của gã đàn ông. Đôi môi cô ta hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ đầy ma mị và lẳng lơ, cố tình phô bày sự quyến rũ chết người. Sự thân mật rẻ tiền của chúng diễn ra ngay tại một nơi trang trọng, phơi bày toàn bộ bản chất đê hèn và dục vọng nhơ nhuốc được che đậy dưới lớp vỏ bọc tinh anh đạo mạo.
Tống Duật đứng lặng trong bóng tối. Tay cô nắm chặt lấy chiếc điện thoại, camera hướng thẳng vào khe cửa, im lặng ghi lại toàn bộ những hình ảnh và âm thanh bẩn thỉu nhất. Khoảnh khắc này, chút tình nghĩa phu thê cuối cùng còn sót lại trong trái tim Tống Duật đã bị chính Cố Ngôn Trạch tự tay bóp nát, nghiền thành tro bụi.
Sáng ngày hôm sau, khi Tống Duật vừa bước ra từ phòng tắm, Cố Ngôn Trạch đã ngồi sẵn trên sô pha trong phòng khách, khuôn mặt lạnh lùng và không có lấy một tia cảm xúc. Trái ngược với dáng vẻ đê mê cuồng nhiệt tối hôm trước, lúc này trông anh ta hệt như một vị thẩm phán cao ngạo đang chuẩn bị tuyên án. Trên chiếc bàn kính trước mặt anh ta là một xấp tài liệu được kẹp ngay ngắn. Lâm Vãn Tình đứng nép bên cạnh, hai tay đan vào nhau bồn chồn, đôi mắt to tròn lại rơm rớm những giọt nước mắt cá sấu quen thuộc. Thấy Tống Duật bước xuống, Cố Ngôn Trạch hất cằm về phía xấp giấy.
“Ký đi. Chúng ta kết thúc ở đây thôi.”
Tống Duật bình thản bước tới, cầm xấp tài liệu lên. Tiêu đề in hoa đậm nét đập vào mắt: THỎA THUẬN LY HÔN. Tống Duật lật nhanh vài trang, ánh mắt lướt qua những điều khoản phân chia tài sản, rồi bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo, nhẹ bẫng nhưng lại mang theo sự trào phúng tột độ khiến Cố Ngôn Trạch cau mày khó chịu.
“Năm triệu tệ tiền mặt, và một căn hộ chung cư cũ rộng bảy mươi mét vuông ở tận ngoại ô khu Thông Châu. Còn lại toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Tinh Châu, biệt thự này, hệ thống siêu thị bán lẻ, và dàn siêu xe, tất cả đều thuộc về anh. Cố Ngôn Trạch, anh làm kinh doanh tính toán quả thật rất giỏi, nhưng có vẻ anh đánh giá quá thấp sự đóng góp của tôi rồi thì phải.”
“Tống Duật, cô bớt càn quấy đi.” Cố Ngôn Trạch đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói cất lên đầy vẻ ban ơn. “Tập đoàn Tinh Châu mấy tháng nay liên tục thua lỗ, dòng vốn cạn kiệt, đang gánh trên lưng một khoản nợ khổng lồ từ ngân hàng. Tôi để lại cho cô năm triệu tệ và một căn nhà để cô có chỗ dưỡng già là đã trọn tình trọn nghĩa lắm rồi. Cô muốn chia cổ phần sao? Được thôi, vậy cô hãy chuẩn bị tinh thần cùng tôi gánh vác món nợ ba trăm triệu tệ của công ty đi. Cô có khả năng đó không?”
“Chị Tống…” Lâm Vãn Tình sụt sùi lên tiếng, bước tới định nắm lấy tay Tống Duật nhưng bị Tống Duật lạnh lùng né tránh. “Chị đừng oán hận sếp Cố, anh ấy cũng đau khổ lắm. Công ty dạo này làm ăn sa sút, ngày nào anh ấy cũng phải thức đêm giải quyết giấy tờ. Khoản tiền năm triệu tệ đó là anh ấy đã phải cố gắng xoay sở lắm mới gom đủ để bồi thường cho thanh xuân của chị. Em biết em là người có lỗi, em không mong chị tha thứ, nhưng xin chị hãy nghĩ cho hoàn cảnh khó khăn của anh ấy lúc này mà ký đơn đi. Chỉ cần chị buông tay, em nguyện ý dùng cả đời này để hầu hạ, bù đắp cho chị.”
Nghe những lời lẽ dối trá thốt ra từ miệng ả đàn bà xảo quyệt, dạ dày Tống Duật lại cuộn lên một trận đau đớn. Bọn chúng đóng kịch xuất sắc đến mức nếu là một người phụ nữ mù quáng khác, có lẽ đã gào khóc mà ký tên tẩu thoát để khỏi phải gánh số nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống. Nhưng Tống Duật thì khác. Cô thừa biết Tinh Châu không hề thua lỗ. Món nợ ba trăm triệu tệ kia thực chất là do Cố Ngôn Trạch âm thầm làm giả sổ sách, lập các hợp đồng tư vấn khống để chuyển dời tài sản sang một công ty vỏ bọc mang tên “Thiên Ngân” có trụ sở tại Thâm Quyến, nhằm tẩu tán tài sản trước khi ly hôn, đẩy cô ra đường với hai bàn tay trắng. Sự độc ác của anh ta không chỉ dừng lại ở việc phản bội tình yêu, mà còn là sự tàn nhẫn muốn bức tử người vợ tào khang từng bán cả máu để cứu sống anh ta.
Tống Duật thả xấp giấy xuống bàn, lấy ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt kính.
“Anh nói công ty nợ ba trăm triệu tệ?” Tống Duật nhướng mày, giọng điệu bình thản đến lạ kỳ.
“Đúng vậy. Mọi giấy tờ vay nợ và báo cáo tài chính đều có chữ ký xác nhận của ban giám đốc. Nếu cô không tin, có thể mời luật sư đến kiểm tra.” Cố Ngôn Trạch tự tin đáp lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Anh ta tin chắc rằng với sự sắp xếp hoàn hảo của mình, Tống Duật dù có ba đầu sáu tay cũng không thể tìm ra lỗ hổng.
“Được thôi.” Tống Duật nhún vai, cầm tờ đơn ly hôn lên gấp gọn lại. “Tôi cần thời gian vài ngày để suy nghĩ và xem xét kỹ các điều khoản. Chuyện hệ trọng như vậy, không thể nói ký là ký ngay được. Cố tổng, anh không ngại chờ đợi thêm ba ngày chứ?”
Cố Ngôn Trạch thoáng cau mày, nhưng nhìn thái độ không có vẻ gì là chống cự của Tống Duật, anh ta cũng gật đầu đồng ý.
“Tôi cho cô ba ngày. Suy nghĩ cho kỹ, đừng để rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Buổi chiều cùng ngày, tại văn phòng luật sư Hứa Mặc, Tống Duật nhấp một ngụm cà phê đen không đường, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng giúp cô duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Hứa Mặc đẩy một xấp tài liệu dày cộm về phía cô, ánh mắt nhìn Tống Duật tràn ngập sự khâm phục lẫn xót xa.
“Tiểu Duật, em đoán không sai. Cố Ngôn Trạch đã chuyển toàn bộ dòng tiền ba trăm triệu tệ của Tinh Châu sang công ty Thiên Ngân dưới danh nghĩa thanh toán chi phí nguyên vật liệu và hợp đồng bản quyền giả mạo. Anh ta nghĩ rằng công ty đó do một người họ hàng xa của Lâm Vãn Tình đứng tên pháp nhân thì sẽ che mắt được tất cả mọi người.”
Tống Duật mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và sắc sảo lần đầu tiên xuất hiện sau chuỗi ngày dài tăm tối. Cô rút từ trong túi xách ra một chiếc USB nhỏ gọn đặt lên bàn.
“Anh ta quá tự cao tự đại nên quên mất rằng, hệ thống mạng nội bộ và các lỗ hổng bảo mật của Tinh Châu năm xưa đều do chính tay em thiết lập. Hơn nữa, anh ta không ngờ được rằng, người họ hàng xa tham lam kia của Lâm Vãn Tình đã sớm bị em mua chuộc từ ba tháng trước. Toàn bộ giấy tờ thay đổi pháp nhân đại diện của Thiên Ngân đã được em hoàn tất thủ tục chuyển nhượng ẩn danh. Nói cách khác…”
Tống Duật dừng lại một chút, đôi mắt lóe lên những tia sáng lạnh lẽo như băng nhọn.
“Ba trăm triệu tệ mà Cố Ngôn Trạch vất vả tẩu tán, hiện tại đang nằm gọn trong túi của em. Ba ngày nữa diễn ra đại hội cổ đông thường niên, anh ta định dùng tờ đơn ly hôn này để hất cẳng em. Vậy thì chúng ta hãy dùng chính đại hội đó, để tặng cho anh ta và ả thư ký kia một món quà bất ngờ không thể nào quên. Đàn anh, chuẩn bị hồ sơ khởi kiện đi. Lần này, em muốn Cố Ngôn Trạch không còn một mảnh quần lót để mặc khi bước ra khỏi cổng Tập đoàn Tinh Châu.”
Bức vách cuối cùng của sự nhẫn nhịn đã chính thức sụp đổ. Những tủi nhục, những uất hận mà Tống Duật phải cắn răng nuốt xuống cùng máu và nước mắt suốt nửa năm qua, giờ phút này sẽ được hóa phép thành những mũi dao chí mạng, chuẩn bị xuyên thủng lớp mặt nạ đạo đức giả của những kẻ khốn nạn. Cuộc phản công thực sự, bây giờ mới bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com