Chương 4
Ba ngày sau, Bắc Kinh đón một trận mưa rào mùa hạ xối xả, gột rửa đi lớp bụi bặm ngột ngạt của những ngày nắng nóng kéo dài. Bầu trời âm u tĩnh mịch, nhưng bên trong phòng họp tầng cao nhất của tòa tháp trụ sở Tập đoàn Tinh Châu lại đang sục sôi những luồng sóng ngầm căng thẳng. Hôm nay là ngày diễn ra đại hội cổ đông thường niên, một sự kiện mang tính sống còn đối với vận mệnh của công ty trong bối cảnh các báo cáo tài chính quý vừa qua hiển thị những con số âm đỏ rực đầy ám ảnh.
Cố Ngôn Trạch ngồi chễm chệ ở vị trí ghế chủ tịch ở vị trí trung tâm của chiếc bàn họp bằng gỗ lim khổng lồ. Hôm nay, anh ta diện một bộ âu phục màu xám tro cắt may tỉ mỉ, mái tóc vuốt ngược hoàn hảo không một nếp nhăn, phong thái toát lên sự tự tin và ngạo mạn tột độ. Đứng ngay phía sau lưng anh ta, không phải là vị thư ký trưởng lão làng đã theo công ty mười năm, mà là Lâm Vãn Tình. Cô ta mặc một bộ váy công sở hàng hiệu màu trắng tinh khôi, ôm sát lấy những đường cong mỹ miều, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng tinh tế. Sự xuất hiện của một cô thư ký non nớt tại một cuộc họp cấp cao mang tính quyết định đã khiến không ít cổ đông lão thành khẽ nhíu mày khó chịu. Nhưng Cố Ngôn Trạch hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt dò xét đó. Anh ta thản nhiên gõ nhẹ chiếc bút máy đắt tiền xuống mặt bàn, hắng giọng bắt đầu bài diễn văn đã được chuẩn bị sẵn.
“Chào các vị cổ đông. Tôi biết thời gian qua, mọi người đang vô cùng hoang mang trước những tin đồn thất thiệt về tình hình tài chính của Tinh Châu. Báo cáo kiểm toán nội bộ cho thấy chúng ta đang thâm hụt một khoản tiền mặt lên tới ba trăm triệu tệ, dẫn đến việc thiếu hụt vốn lưu động trầm trọng. Tuy nhiên, xin mọi người hãy bình tĩnh. Đây chỉ là một bước lùi chiến lược trong kế hoạch tái cấu trúc toàn diện mà tôi đang triển khai. Tôi cam đoan, chỉ trong vòng một tháng tới, dòng vốn sẽ được khơi thông, và Tinh Châu sẽ vươn lên một tầm cao mới.”
Giám đốc Trần, một trong những cổ đông sáng lập từng sát cánh bên Tống Duật từ những ngày đầu khởi nghiệp gian khó, phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn.
“Cố tổng, cậu bớt dùng những từ ngữ sáo rỗng để lấp liếm đi. Ba trăm triệu tệ không phải là một con số nhỏ. Tiền của công ty đã đi đâu? Tại sao hàng loạt dự án trọng điểm lại phải đình chỉ vì không thanh toán được cho nhà thầu? Cậu điều hành công ty kiểu gì mà để xảy ra cơ sự này? Nếu hôm nay cậu không đưa ra được một lời giải thích thỏa đáng và minh bạch về đường đi của dòng tiền, chúng tôi sẽ biểu quyết bãi nhiệm chức vụ tổng giám đốc của cậu.”
Cố Ngôn Trạch nhếch mép cười nhạt, ánh mắt lóe lên một tia thâm độc. Anh ta vốn dĩ đã lường trước được sự phản kháng này. Kế hoạch của anh ta rất hoàn hảo. Bằng cách làm giả các hợp đồng cung cấp vật tư và dịch vụ tư vấn ảo, anh ta đã chuyển gọn ba trăm triệu tệ vào tài khoản của công ty vỏ bọc Thiên Ngân. Sau khi ép Tống Duật ký đơn ly hôn với hai bàn tay trắng, anh ta sẽ lại dùng danh nghĩa của Thiên Ngân để “bơm” vốn ngược lại cho Tinh Châu dưới dạng một đối tác đầu tư chiến lược. Như vậy, anh ta không những danh chính ngôn thuận hất cẳng được người vợ tào khang, mà còn độc chiếm toàn bộ quyền lực và tài sản của tập đoàn mà không phải chia sẻ cho bất kỳ ai.
“Giám đốc Trần, bác quá lời rồi.” Lâm Vãn Tình từ phía sau bước lên, rót một ly nước đặt trước mặt Cố Ngôn Trạch, rồi quay sang nhìn các cổ đông với ánh mắt rơm rớm nước mắt, giọng nói nghẹn ngào đầy vẻ ủy khuất. “Sếp Cố mấy tháng nay ngày đêm vất vả, làm việc đến kiệt sức vì công ty. Các bác không thấu hiểu nỗi khổ của anh ấy thì thôi, sao lại buông lời cay đắng ép buộc anh ấy như vậy? Anh ấy đang cố gắng tìm kiếm nguồn đầu tư mới để cứu vớt mọi người mà.”
“Cô là cái thá gì mà có quyền lên tiếng ở đây?” Một nữ cổ đông khác lạnh lùng gắt gỏng. “Chỗ của những kẻ dựa hơi kiếm cơm không phải là ở trong phòng họp này. Cố tổng, quy củ của Tinh Châu từ bao giờ lại lỏng lẻo đến mức để một cô thư ký tép riu ra mặt dạy đời các cổ đông vậy?”
Sắc mặt Lâm Vãn Tình thoắt cái trắng bệch. Cô ta cắn chặt môi dưới, lùi lại phía sau lưng Cố Ngôn Trạch, dáng vẻ co rúm như một con chim nhỏ bị ức hiếp, chờ đợi sự bảo vệ từ người tình.
“Đủ rồi!” Cố Ngôn Trạch gầm lên, trừng mắt nhìn quanh phòng họp. “Vãn Tình là trợ lý đặc biệt do chính tay tôi bổ nhiệm. Cô ấy đại diện cho tôi. Ai xúc phạm cô ấy cũng chính là không nể mặt tôi. Còn về khoản tiền ba trăm triệu tệ, tôi nhắc lại, nó đang được sử dụng cho một thương vụ sáp nhập bí mật. Các người chỉ cần ngồi im và chờ chia lợi nhuận là được, không đến lượt các người nhúng tay vào cách tôi điều hành.”
Ngay khoảnh khắc Cố Ngôn Trạch vừa dứt lời, cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo của phòng họp đột ngột bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Hai cánh cửa va đập vào tường tạo ra một âm thanh khô khốc vang vọng khắp không gian rộng lớn, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Từ ngoài cửa, Tống Duật sải những bước đi vững chãi và kiêu hãnh bước vào. Cô không còn mặc những bộ váy áo nhạt nhòa, ở nhà cam chịu như trước đây. Hôm nay, Tống Duật khoác lên mình một bộ vest nữ quyền lực màu đỏ rực lửa, thiết kế sắc sảo tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng tràn đầy năng lượng. Mái tóc dài thường ngày búi gọn giờ được thả xõa tự nhiên, uốn lọn bồng bềnh. Đôi môi tô son đỏ thẫm nở một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, đôi mắt đen láy sắc lẹm như dao găm quét qua một vòng phòng họp, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đang dần đanh lại của Cố Ngôn Trạch. Đi theo sau Tống Duật là Hứa Mặc, vị luật sư nổi tiếng giới thượng lưu Bắc Kinh với tập tài liệu dày cộm trên tay, và một đội ngũ kiểm toán viên chuyên nghiệp mặc đồng phục đen nghiêm nghị.
Sự xuất hiện của Tống Duật giống như một luồng không khí trong lành, xua tan đi sự ngột ngạt và giả dối mà Cố Ngôn Trạch đang cố tình giăng ra. Đối với các cổ đông lão thành, Tống Duật mới thực sự là linh hồn của Tinh Châu. Hình ảnh người phụ nữ gầy gò từng đội mưa tuyết đi xin từng dự án, từng cắn răng bán đi kỷ vật của gia đình để trả lương cho nhân viên năm xưa đã khắc sâu vào tâm trí họ.
“Cô đến đây làm gì?” Cố Ngôn Trạch nhíu mày, giọng điệu mang theo sự chán ghét và cảnh cáo. “Đây là đại hội cổ đông cấp cao, không phải là chỗ để cô làm loạn. Nếu cô muốn bàn chuyện ly hôn, thì về nhà đợi tôi. Vãn Tình, gọi bảo vệ đưa cô ta ra ngoài.”
Lâm Vãn Tình lập tức cầm lấy điện thoại nội bộ, ánh mắt lóe lên sự đắc ý tột độ. Cô ta chờ đợi ngày này đã lâu, ngày mà Tống Duật bị đuổi cổ khỏi công ty một cách nhục nhã nhất trước mặt tất cả mọi người.
“Không cần phải phiền đến bảo vệ đâu.” Tống Duật điềm nhiên kéo một chiếc ghế trống ở vị trí đối diện với Cố Ngôn Trạch, ưu nhã ngồi xuống. “Với tư cách là người nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần của Tinh Châu, đồng sáng lập kiêm phó chủ tịch hội đồng quản trị, tôi hoàn toàn có tư cách tham dự đại hội này. Cố Ngôn Trạch, hình như thời gian làm ông hoàng ở đây đã khiến anh quên mất ai mới là người đặt viên gạch đầu tiên xây dựng nên tòa nhà này rồi thì phải.”
Tống Duật giơ tay lên, Hứa Mặc hiểu ý lập tức tiến lên, phát cho mỗi vị cổ đông một tập tài liệu đã được chuẩn bị sẵn.
“Các vị cổ đông, sự dày vò mà mọi người phải chịu đựng trong suốt những tháng qua vì sự tụt dốc không phanh của công ty, hôm nay sẽ có câu trả lời đích đáng.” Tống Duật cất giọng rành rọt, từng từ từng chữ vang lên rõ ràng đập thẳng vào màng nhĩ của Cố Ngôn Trạch. “Báo cáo tài chính mà Cố tổng vừa đưa cho mọi người xem chỉ là một mớ giấy lộn được xào nấu một cách vụng về. Sự thật là, ba trăm triệu tệ của Tinh Châu không hề bốc hơi, cũng chẳng có dự án tái cấu trúc hay sáp nhập bí mật nào cả. Số tiền đó đã bị chính vị chủ tịch đáng kính của chúng ta tẩu tán thông qua hai mươi bảy hợp đồng cung cấp vật tư khống, chuyển toàn bộ vào tài khoản của một công ty vỏ bọc mang tên Thiên Ngân.”
Cả phòng họp ồ lên kinh ngạc. Những tiếng lật giấy loạt xoạt vang lên dồn dập. Giám đốc Trần mở to mắt nhìn những bằng chứng giao dịch chi tiết đến từng phút, từng chữ ký giả mạo được in rành rành trên giấy.
Cố Ngôn Trạch thoáng giật mình, một giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ trấn tĩnh. Anh ta cười lớn, vỗ tay chậm rãi.
“Tống Duật, trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy. Cứ cho là công ty Thiên Ngân đó có nhận tiền từ Tinh Châu đi, thì đó cũng chỉ là những giao dịch thương mại bình thường. Cô lấy bằng chứng gì nói tôi tẩu tán tài sản? Cô có biết pháp nhân đứng tên công ty Thiên Ngân là ai không? Đó là một đối tác hoàn toàn độc lập. Cô không có chứng cứ buộc tội tôi thì đừng có ngậm máu phun người. Việc cô làm giả giấy tờ bôi nhọ danh dự của chủ tịch, tôi hoàn toàn có thể khởi kiện cô tội vu khống.”
Lâm Vãn Tình đứng phía sau cũng phụ họa, đôi mắt long lanh nước.
“Chị Tống, em biết chị giận sếp Cố vì chuyện tình cảm của hai người, nhưng chị không thể vì thù hằn cá nhân mà phá hoại công ty như vậy được. Anh ấy vì công ty mà bạc cả tóc, sao chị nỡ lòng nào…”
“Cô câm miệng lại cho tôi!” Tống Duật đột ngột quát lớn, ánh mắt sắc như dao chém thẳng về phía Lâm Vãn Tình khiến ả giật bắn mình, sợ hãi lùi lại mấy bước. “Một kẻ tiểu tam phá hoại gia đình người khác, đồng lõa ăn cắp tài sản công ty, không có tư cách diễn trò đạo đức giả ở đây.”
Tống Duật quay sang nhìn Cố Ngôn Trạch, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ và tàn độc.
“Anh muốn nói về pháp nhân của Thiên Ngân sao? Anh nghĩ rằng để một gã họ hàng xa nghèo hèn của Lâm Vãn Tình đứng tên thì có thể che mắt được thánh thần à? Cố Ngôn Trạch, anh quá tự tin vào sự thông minh xảo trá của mình rồi. Anh quên mất rằng, hệ thống phần mềm kế toán của Tinh Châu là do chính tay tôi nâng cấp. Những đường link ảo anh tạo ra, tôi đã theo dõi từ ba tháng trước.”
Tống Duật hất cằm về phía màn hình chiếu cỡ lớn. Hứa Mặc cắm chiếc USB vào máy tính, vài thao tác lướt qua, một loạt giấy tờ chứng nhận đăng ký kinh doanh và chuyển nhượng cổ phần hiện lên sáng rực trên màn hình.
“Luật sư Hứa, phiền anh giải thích cho Cố tổng hiểu một chút về tình hình hiện tại.” Tống Duật nhấp một ngụm nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt mang theo, thản nhiên dựa lưng vào ghế. Cô không có thói quen hút thuốc để giải tỏa căng thẳng như những người khác, cô thích sự tỉnh táo tuyệt đối mà những giọt nước tinh khiết mang lại.
Hứa Mặc đẩy gọng kính, cất giọng vô cùng chuyên nghiệp.
“Thưa các vị, theo hồ sơ pháp lý được cập nhật mới nhất tại Sở Kế hoạch và Đầu tư thành phố Thâm Quyến, toàn bộ một trăm phần trăm cổ phần của công ty Thiên Ngân đã được chuyển nhượng hợp pháp từ pháp nhân cũ sang một chủ sở hữu mới. Quá trình này đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ từ một tuần trước, dưới sự tự nguyện ký kết của người họ hàng xa của cô Lâm Vãn Tình đây.”
Cố Ngôn Trạch mở to mắt, đồng tử co rút lại. Bàn tay đang nắm chặt chiếc bút máy bắt đầu run rẩy. Anh ta đập tay xuống bàn, gầm lên mất kiểm soát.
“Không thể nào! Thằng khốn đó không thể nào tự ý bán công ty được! Ai? Ai là kẻ đứng sau mua lại nó?”
Tống Duật khẽ cười thành tiếng, âm thanh lanh lảnh nhưng lại lạnh lẽo thấu xương.
“Là tôi.”
Hai chữ ngắn gọn thốt ra như một tiếng sấm rền vang giữa trời quang mây tạnh. Toàn bộ phòng họp chìm vào một sự im lặng chết chóc. Cố Ngôn Trạch đứng sững lại như một bức tượng đá bị tạc dở, khuôn mặt tái nhợt không còn lấy một giọt máu.
“Anh dùng ba trăm triệu tệ của Tinh Châu để nuôi béo Thiên Ngân, nhằm mục đích biến tôi thành kẻ trắng tay gánh nợ khi ly hôn. Nhưng thật đáng tiếc, gã họ hàng thân thiết của cô nhân tình bé nhỏ kia lại là một kẻ mê cờ bạc. Chỉ cần vài chục vạn tệ ném ra, gã đã ngoan ngoãn ký giấy bán đứt Thiên Ngân cho tôi rồi cao chạy xa bay. Nói một cách dễ hiểu, Cố Ngôn Trạch, ba trăm triệu tệ mà anh dày công ăn cắp của công ty, hiện tại đang nằm yên vị trong tài khoản ngân hàng mang tên Tống Duật tôi. Tiền của tôi, tôi có quyền sử dụng, còn khoản nợ thâm hụt báo cáo tài chính của Tinh Châu, anh với tư cách là người ký duyệt các hợp đồng chuyển tiền khống, sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Sự thật tàn khốc giáng xuống đầu Cố Ngôn Trạch như một đòn chí mạng. Cái bẫy hoàn hảo do chính tay anh ta giăng ra để hại vợ mình, giờ đây lại trở thành chiếc thòng lọng siết chặt lấy cổ anh ta. Lâm Vãn Tình hoảng loạn thực sự. Cô ta chạy đến lay mạnh cánh tay Cố Ngôn Trạch.
“Ngôn Trạch, chuyện này là sao? Anh bảo mọi chuyện đã được lo liệu ổn thỏa rồi mà? Tại sao công ty lại rơi vào tay chị ta? Cậu em ở dưới quê đâu rồi, sao cậu ta dám làm phản?”
“Cút ngay!” Cố Ngôn Trạch hất mạnh Lâm Vãn Tình ra khiến cô ta ngã sóng soài xuống mặt thảm. Anh ta nhìn Tống Duật bằng ánh mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu, sự hận thù và phẫn nộ che mờ cả lý trí.
“Tống Duật! Cô… cô dám chơi xỏ tôi? Con khốn này, tôi sẽ giết cô!”
Anh ta vồ lấy chiếc gạt tàn bằng pha lê nặng trịch trên bàn, định lao tới phía Tống Duật. Nhưng Hứa Mặc và hai nhân viên kiểm toán đã lập tức đứng chắn phía trước, dễ dàng khống chế tên đàn ông đang phát điên vì mất sạch mọi thứ.
Tống Duật vẫn ngồi yên vị, biểu cảm trên khuôn mặt không mảy may xao động. Cô nhìn Cố Ngôn Trạch đang vùng vẫy thảm hại, sự khinh bỉ dâng lên tận cùng.
“Đừng nóng vội, kịch hay vẫn còn ở phía sau. Sự dày vò mà anh và ả đàn bà kia mang lại cho tôi, tôi sẽ trả lại không thiếu một xu.” Tống Duật quay sang nhìn các cổ đông đang bàng hoàng tột độ. “Các vị, với những bằng chứng tham ô, chuyển dời tài sản công ty một cách bất hợp pháp này, tôi đề nghị đại hội tiến hành bỏ phiếu ngay lập tức. Bãi nhiệm chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc của Cố Ngôn Trạch, đồng thời bàn giao toàn bộ hồ sơ vụ việc cho cơ quan điều tra tội phạm kinh tế. Ai đồng ý, xin giơ tay.”
Không một giây ngập ngừng, Giám đốc Trần giơ cao cánh tay. Nối tiếp theo sau, toàn bộ mười tám vị cổ đông trong phòng họp đều đồng loạt giơ tay biểu quyết. Sự tín nhiệm dành cho Cố Ngôn Trạch đã hoàn toàn bị nghiền nát dưới những con số gian lận không thể chối cãi.
Tiếng sấm nổ vang trời bên ngoài cửa kính báo hiệu cơn bão đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Và bên trong Tinh Châu, đế chế ảo mộng của Cố Ngôn Trạch cũng đã chính thức sụp đổ dưới đôi bàn tay nhuốm đầy máu và nước mắt của người phụ nữ mà anh ta từng coi khinh.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com