Chương 1
Thành Lâm An những ngày cuối đông, tuyết rơi trắng xóa cả một vùng trời đất. Từng bông tuyết lớn như những nấm mồ nhỏ chôn vùi sự sống, phủ lên mái ngói cong vút của những dinh thự xa hoa một màu tang tóc lạnh lẽo. Gió bấc rít gào qua khe cửa, luồn vào từng lớp áo mỏng manh, cắt vào da thịt đau rát như dao cứa.
Trên con đường lát đá xanh dẫn vào phủ đệ tân Thám Hoa, một bóng người liêu xiêu bước đi. Đó là một nữ tử, hay đúng hơn là một cái xác không hồn biết đi. Thẩm Uyển đã đi bộ ròng rã ba tháng trời từ quê nhà nghèo khó lên kinh thành. Đôi giày vải dưới chân nàng đã mòn vẹt, lộ ra những ngón chân sưng đỏ, nứt nẻ rớm máu vì lạnh. Chiếc áo bông cũ kỹ bạc màu, vá chằng vá đụp không đủ để che chắn tấm thân gầy gò trước cái lạnh thấu xương của kinh kỳ phồn hoa.
Nhưng cái lạnh bên ngoài sao sánh được với nỗi lo âu và hy vọng đang giằng xé trong lòng nàng.
Ba năm trước, phu quân của nàng – Lý Tu Thân, mang theo toàn bộ tiền bạc mà nàng đã bán hết ruộng vườn, của hồi môn để lên kinh ứng thí. Hắn đi một mạch biệt vô âm tín. Ở quê nhà, Thẩm Uyển một mình phụng dưỡng mẹ chồng già yếu, làm lụng vất vả đến mức đôi tay ngọc ngà ngày xưa giờ chai sạn, thô ráp như vỏ cây khô. Khi mẹ chồng qua đời vì bạo bệnh, lời trăn trối cuối cùng của bà là mong nàng lên kinh tìm chồng, báo tin hắn đã đỗ đạt, rạng danh tổ tông.
Tin tức Lý Tu Thân đỗ Thám Hoa lang truyền về làng như một giấc mơ. Thẩm Uyển khóc hết nước mắt vì hạnh phúc, khăn gói quả mướp lên đường tìm chồng.
Đứng trước cổng phủ Thám Hoa uy nghi sừng sững, hai con sư tử đá nhe nanh múa vuốt như muốn nuốt chửng kẻ hèn mọn, Thẩm Uyển run rẩy đưa tay gõ vào cánh cửa sơn son thếp vàng.
Cạch.
Cánh cửa hé mở, một tên gia đinh thò đầu ra, nhìn nàng với ánh mắt khinh khỉnh: “Kẻ nào? Ăn mày thì cút ra chỗ khác, hôm nay phủ Thám Hoa có tiệc mừng tân nương, không bố thí.”
Thẩm Uyển chết lặng. Tiệc mừng tân nương? Nàng lắp bắp, giọng khản đặc vì gió bụi: “Làm phiền đại ca thông báo, ta là Thẩm Uyển, thê tử kết tóc của Lý Thám Hoa ở quê nhà… Ta đến tìm chàng.”
Tên gia đinh bật cười hô hố, định xua tay đuổi đi thì từ bên trong vọng ra tiếng cười nói rộn ràng. Một chiếc xe ngựa lộng lẫy dừng lại trước cổng, rèm châu vén lên, bước xuống là một đôi nam nữ đẹp như tiên đồng ngọc nữ.
Nam nhân mặc cẩm bào màu đỏ thẫm, đầu đội mũ cánh chuồn, dáng vẻ phong lưu nho nhã, mi mục tuấn tú. Đó chính là người chồng mà Thẩm Uyển ngày đêm mong nhớ – Lý Tu Thân.
Bên cạnh hắn là một nữ tử dung mạo kiều diễm, phục sức xa hoa, trên đầu cài trâm phượng vàng rung rinh, khoác áo choàng lông cáo trắng muốt không vương một hạt bụi. Nàng ta nũng nịu nép vào lòng Lý Tu Thân, bàn tay nhỏ nhắn được hắn ủ ấm trong lòng bàn tay to lớn của mình.
Thẩm Uyển như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ. Nàng lao về phía trước, bất chấp sự ngăn cản của gia đinh, gào lên xé lòng: “Tu Thân! Tu Thân! Là thiếp đây! Uyển Nhi đây!”
Lý Tu Thân đang cười nói vui vẻ, nghe thấy tiếng gọi quen thuộc thì khựng lại. Hắn quay đầu, ánh mắt chạm phải người phụ nữ rách rưới, bẩn thỉu đang quỳ rạp dưới chân cầu thang. Trong đáy mắt hắn thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi rất nhanh, nó bị thay thế bởi sự chán ghét và toan tính lạnh lùng.
Tô Nguyệt – thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đương triều, khẽ nhíu mày liễu, giọng nói lảnh lót nhưng đầy vẻ khinh miệt: “Phu quân, người đàn bà điên này là ai vậy? Sao lại gọi tên chàng thân mật thế?”
Lý Tu Thân siết chặt eo Tô Nguyệt, cúi xuống thì thầm vào tai nàng ta, cử chỉ thân mật đến mức khiến tim Thẩm Uyển như bị ai đó bóp nát: “Nàng đừng để ý, chỉ là một kẻ điên nơi thôn dã, thấy sang bắt quàng làm họ thôi. Ta đường đường là Thám Hoa lang, con rể Thừa tướng, làm sao có thể quen biết loại người hạ đẳng này.”
Nói rồi, hắn ngẩng đầu, nhìn Thẩm Uyển bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng quát: “Người đâu, lôi ả điên này đi! Đừng để làm bẩn mắt phu nhân.”
Thẩm Uyển không tin vào tai mình. Người chồng từng thề non hẹn biển, người từng nắm tay nàng dưới gốc đa đầu làng hứa sẽ mang lại vinh hoa phú quý cho nàng, giờ đây lại gọi nàng là “ả điên”, là “kẻ hạ đẳng”.
“Lý Tu Thân! Chàng nhìn kỹ lại đi! Ta là Thẩm Uyển! Là người bán cả mảnh đất hương hỏa để chàng có tiền đi thi! Mẹ ở nhà đã mất, chàng không về chịu tang, giờ lại vui duyên mới, chàng có còn lương tâm không?”
Tiếng gào thét của nàng khiến đám đông hiếu kỳ bắt đầu tụ tập. Lý Tu Thân biến sắc. Hắn sợ quá khứ nghèo hèn của mình bị phơi bày, sợ Tô Nguyệt nghi ngờ. Hắn buông Tô Nguyệt ra, sải bước đến gần Thẩm Uyển.
Thẩm Uyển tưởng hắn hồi tâm chuyển ý, ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn. Nhưng không, hắn cúi xuống, dùng giọng nói âm trầm chỉ hai người nghe thấy, nghiến răng nói: “Thẩm Uyển, nếu cô còn muốn sống thì câm miệng lại. Ta của hiện tại là phò mã tương lai, là rể hiền của Thừa tướng. Cô soi gương xem lại mình đi, cô xứng với ta sao? Hãy cầm lấy bạc rồi biến đi cho khuất mắt.”
Hắn rút trong tay áo ra một túi bạc, ném toẹt xuống nền tuyết lạnh lẽo, trúng vào khuôn mặt lấm lem của nàng. Túi bạc nặng trịch va vào gò má gầy guộc, để lại một vết đỏ ửng đau điếng.
Tô Nguyệt thấy vậy thì che miệng cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc nhưng lại sắc nhọn như kim châm. Nàng ta bước đến, tà áo lụa là quét qua mặt tuyết, mùi hương phấn son nồng nàn xộc vào mũi Thẩm Uyển.
“Hóa ra là vợ tào khang ở quê sao?” Tô Nguyệt dùng mũi giày thêu tinh xảo hất cằm Thẩm Uyển lên, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Nhìn bộ dạng này xem, chẳng khác gì con chó ghẻ bên đường. Phu quân ta giờ là người trên vạn người, sao có thể chung chăn gối với loại đàn bà thô kệch như ngươi?”
Nói đoạn, Tô Nguyệt nũng nịu quay sang Lý Tu Thân, bàn tay ngọc ngà vuốt ve lồng ngực hắn ngay trước mặt Thẩm Uyển, giọng ngọt xớt: “Phu quân, người ta nói đúng là ‘giàu đổi bạn, sang đổi vợ’. Chàng làm đúng lắm. Nhưng ả ta làm bẩn giày thiếp rồi, chàng phải đền cho thiếp đấy.”
Lý Tu Thân cười cợt nhả, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tô Nguyệt, không ngần ngại thể hiện sự sủng ái công khai: “Được, được, nàng muốn gì ta cũng chiều. Đêm nay ta sẽ đền bù cho nàng thật thỏa đáng…”
Hình ảnh hai người họ âu yếm, liếc mắt đưa tình như những mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim Thẩm Uyển. Sự dày vò về tinh thần còn đau đớn hơn cả cái đói, cái rét. Nàng cố gượng dậy, muốn lao vào cào xé đôi gian phu dâm phụ kia, nhưng sức lực đã cạn kiệt.
“Đánh! Đánh đuổi ả đi cho ta!” Lý Tu Thân ra lệnh, giọng nói không chút tình người.
Lũ gia đinh như bầy sói đói lao vào. Những cú đấm, cú đá tới tấp giáng xuống thân thể gầy yếu của Thẩm Uyển. Nàng co rúm người lại, ôm chặt lấy tấm bài vị của mẹ chồng trong bọc hành lý, miệng vẫn không ngừng gọi tên Lý Tu Thân trong tuyệt vọng.
Máu tươi nhuộm đỏ nền tuyết trắng. Thẩm Uyển cảm thấy xương cốt mình như vỡ vụn. Nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với trái tim đã chết lặng. Hắn không chỉ phụ bạc nàng, hắn còn muốn giết nàng để bịt đầu mối, để bảo vệ vinh hoa phú quý của hắn.
Cuối cùng, bọn gia đinh lôi nàng xềnh xệch như lôi một bao rác, ném mạnh ra con hẻm tối tăm cách đó một đoạn xa. Thẩm Uyển nằm im lìm trên nền tuyết lạnh, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
Tuyết vẫn rơi không ngừng, từng lớp, từng lớp phủ lên thân thể bất động của nàng. Ý thức của Thẩm Uyển dần mơ hồ. Trong cơn mê sảng, nàng nhớ về những ngày tháng cũ, nhớ về lời hứa “nhất sinh nhất thế” nực cười kia. Nàng hận! Hận Lý Tu Thân bạc tình, hận Tô Nguyệt độc ác, hận cả bản thân mình ngu ngốc mù quáng.
“Nếu có kiếp sau… ta thề sẽ khiến các người phải trả giá gấp trăm ngàn lần…” Đó là ý niệm cuối cùng lóe lên trong đầu Thẩm Uyển trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy nàng.
Không biết qua bao lâu, có lẽ là vài canh giờ, cũng có thể là cả một đời người.
Một chiếc xe ngựa đơn sơ đi ngang qua con hẻm vắng. Một bà lão tóc đã hoa râm, dáng vẻ phúc hậu nhưng đôi mắt lại tinh anh khác thường, vén rèm nhìn ra ngoài. Bà là Tôn ma ma, người từng là nhũ mẫu thân cận nhất của Tiên Hoàng hậu, nay đã xuất cung về quê dưỡng già, tình cờ đi lễ chùa về muộn.
Ánh mắt Tôn ma ma chợt dừng lại ở một đống tuyết nhô lên bất thường bên vệ đường. Linh tính mách bảo, bà ra hiệu cho phu xe dừng lại.
“Xuống xem thử là vật gì.” Tôn ma ma nói vọng ra.
Người phu xe nhảy xuống, gạt lớp tuyết dày, để lộ ra một cánh tay xanh xao, tím tái. “Lão phu nhân, là người! Một nữ tử, hình như sắp chết rồi!”
Tôn ma ma vội vàng bước xuống xe. Bà dìu Thẩm Uyển dậy, phủi bớt tuyết trên mặt nàng. Khi ánh trăng yếu ớt chiếu rọi lên khuôn mặt lấm lem bùn đất và vết máu của Thẩm Uyển, Tôn ma ma bỗng giật mình, cả người run lên bần bật.
Khuôn mặt này… dù hốc hác, dù tiều tụy, nhưng những đường nét thanh tú kia, đặc biệt là đôi lông mày lá liễu và sống mũi cao thẳng ấy, sao mà giống Tiên Hoàng hậu thời trẻ đến thế! Giống đến mức khiến bà ngỡ như mình đang gặp lại chủ nhân quá cố.
“Cô nương… cô nương…” Tôn ma ma run rẩy gọi, tay bà vô tình chạm vào lưng áo đã rách bươm của Thẩm Uyển.
Vì muốn kiểm tra thân nhiệt, Tôn ma ma khẽ vạch lớp áo rách ở phần lưng nàng ra. Dưới ánh trăng bàng bạc phản chiếu trên nền tuyết trắng, một vết bớt màu đỏ son hình chim phượng hoàng đang tung cánh hiện lên rõ mồn một trên làn da trắng xanh xao nơi bả vai trái của Thẩm Uyển.
Tôn ma ma chết trân tại chỗ. Nước mắt già nua trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà bịt miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào.
Mười tám năm trước, trong cơn binh biến loạn lạc, tiểu công chúa mới chào đời của Tiên Hoàng hậu đã bị thất lạc. Hoàng thượng đã lục tung cả thiên hạ để tìm kiếm nhưng vô vọng. Vết bớt phượng hoàng này, chính tay bà là người đã tắm rửa cho tiểu công chúa ngày ấy, bà không thể nào nhầm lẫn được.
“Trời cao có mắt! Trời cao có mắt!” Tôn ma ma thì thào, giọng run rẩy đầy xúc động. “Cuối cùng lão nô cũng tìm thấy Người rồi, Tiểu Công chúa của ta!”
Tôn ma ma vội vàng cởi áo choàng lông cừu của mình ủ ấm cho Thẩm Uyển, ra lệnh cho phu xe cẩn thận bế nàng lên xe.
Chiếc xe ngựa lộc cộc lăn bánh trong đêm tuyết mịt mù, mang theo một bí mật kinh thiên động địa, và cũng mang theo ngọn lửa báo thù sắp sửa bùng cháy, thiêu rụi cả kinh thành Lâm An này. Thẩm Uyển không chết, nàng đã được tái sinh, nhưng không phải là một thôn nữ yếu đuối nữa, mà là phượng hoàng niết bàn, sẵn sàng vươn đôi cánh lửa thiêu đốt những kẻ đã dày vò nàng.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com