Chương 2
Mùi trầm hương thoang thoảng bay trong không khí, quyện với hơi ấm từ lò sưởi than hồng xua tan đi cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông. Thẩm Uyển khẽ cử động ngón tay, cảm giác đau nhức ê ẩm truyền đến từ khắp các khớp xương, nhắc nhở nàng rằng những trận đòn roi tàn khốc kia không phải là một cơn ác mộng.
Nàng từ từ mở mắt. Đập vào mắt nàng không phải là nền tuyết lạnh lẽo hay con hẻm tối tăm bẩn thỉu, mà là trần nhà được chạm khắc tinh xảo, rủ xuống những tấm màn lụa màu vàng nhạt mềm mại như mây.
“Tỉnh rồi? Cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Một giọng nói già nua nhưng đầy ắp sự quan tâm vang lên bên cạnh. Thẩm Uyển khó khăn quay đầu lại, nhìn thấy Tôn ma ma đang ngồi bên mép giường, trên tay cầm một bát thuốc bốc khói nghi ngút. Đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp, dường như đã khóc rất nhiều.
Thẩm Uyển mấp máy môi khô khốc, giọng nói khản đặc như tiếng gió rít qua khe cửa: “Bà… bà là ai? Đây là đâu? Ta… đã chết rồi sao?”
Tôn ma ma vội vàng đặt bát thuốc xuống, đỡ nàng ngồi dậy, cẩn thận chèn thêm gối mềm sau lưng nàng. Bà nắm lấy bàn tay gầy guộc, chai sạn của Thẩm Uyển, nước mắt lại chực trào ra: “Cô nương chưa chết, là lão nô đã cứu cô. Đây là tư trạch của lão nô. Cô nương an tâm, ở đây không ai dám làm hại người nữa.”
Thẩm Uyển cười chua chát, nụ cười méo mó trên khuôn mặt xanh xao: “Cứu ta làm gì… Ta sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Phu quân ruồng bỏ, nhà tan cửa nát, ta chỉ là một phế nhân…”
“Không! Người không phải phế nhân!” Tôn ma ma bỗng cao giọng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt nàng. “Người là cành vàng lá ngọc, là huyết mạch tôn quý nhất của thiên hạ này. Kẻ có mắt không tròng là tên Thám Hoa lang kia, hắn đã đánh mất viên ngọc quý nhất thế gian mà cứ ngỡ là đá cuội.”
Thẩm Uyển ngơ ngác nhìn bà lão xa lạ. Nàng nghĩ bà ta có lẽ đã lẩm cẩm vì tuổi già. Nàng chỉ là một thôn nữ nghèo hèn, lấy đâu ra “cành vàng lá ngọc”?
Tôn ma ma hít một hơi thật sâu, lấy từ trong tay áo ra một chiếc gương đồng sáng loáng, đưa đến trước mặt Thẩm Uyển: “Người hãy nhìn kỹ khuôn mặt này đi. Tuy hốc hác, tiều tụy, nhưng đường nét này giống hệt Tiên Hoàng hậu nương nương năm xưa. Và quan trọng hơn cả…”
Bà lão run rẩy chạm nhẹ vào vai trái của Thẩm Uyển: “Vết bớt hình phượng hoàng đỏ son trên lưng người, đó là ấn ký của hoàng tộc, là điềm lành mà khi xưa đích thân Quốc sư đã tiên đoán khi người chào đời. Mười tám năm trước, loạn lạc binh biến, tiểu công chúa Chiêu Dương bị thất lạc dân gian. Hoàng thượng đã tìm kiếm người suốt mười tám năm nay. Cô nương, người chính là Công chúa Chiêu Dương!”
“Công chúa… Chiêu Dương?” Thẩm Uyển lẩm bẩm, cái tên nghe vừa xa lạ vừa có chút gì đó thân thuộc dội vào lồng ngực.
Đầu óc nàng quay cuồng. Nàng nhớ lại những ngày tháng cơ cực, nhớ lại cảnh mẹ chồng bán từng mớ rau để nuôi nàng khôn lớn (thực ra là mẹ nuôi), nhớ lại sự ghẻ lạnh của những kẻ quyền quý… Hóa ra, nàng vốn dĩ không thuộc về vũng bùn đó?
“Nếu ta là công chúa…” Đôi mắt Thẩm Uyển đột nhiên lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, bàn tay nàng siết chặt lấy chăn gấm. “Vậy thì Lý Tu Thân… hắn vừa sỉ nhục, đánh đập một công chúa đương triều?”
Tôn ma ma gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy! Hắn phạm tội khi quân phạm thượng, tru di cửu tộc cũng không quá. Công chúa, người hãy dưỡng sức, lão nô sẽ lập tức đưa người hồi cung nhận tổ quy tông. Món nợ máu và nước mắt này, Hoàng thượng và cả triều đình sẽ đòi lại cho người!”
Nghe đến hai chữ “đòi lại”, trái tim tro tàn của Thẩm Uyển bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa. Không phải ngọn lửa của tình yêu, mà là ngọn lửa của sự thù hận và khát khao công lý. Nàng không thể chết. Nàng phải sống, phải đứng trên đỉnh cao quyền lực để nhìn xem những kẻ đã chà đạp nàng sẽ phải quỳ gối run rẩy như thế nào.
Ba ngày sau, một chiếc xe ngựa được hộ tống bởi đội Cấm vệ quân bí mật tiến vào Hoàng cung từ cửa hông.
Hoàng cung nguy nga tráng lệ với những bức tường đỏ thắm và mái ngói lưu ly vàng rực rỡ dưới ánh nắng đông yếu ớt. Nhưng Thẩm Uyển không có tâm trạng để thưởng ngoạn. Nàng ngồi trong xe, tim đập thình thịch.
Tôn ma ma đã gửi mật thư vào cung từ trước. Hoàng đế – người cha mà nàng chưa từng biết mặt – đã bí mật triệu kiến.
Tại Dưỡng Tâm Điện.
Hoàng đế Triệu Hạo năm nay đã ngoài ngũ tuần, tóc mai điểm bạc, dáng vẻ uy nghiêm nhưng đôi mắt hằn sâu nỗi u sầu. Ông ngồi trên long ỷ, tay run run cầm chuỗi hạt tràng, ánh mắt dán chặt vào cửa điện.
Khi Tôn ma ma dìu Thẩm Uyển bước vào, cả đại điện lặng ngắt như tờ. Thẩm Uyển mặc một bộ y phục cung đình màu xanh ngọc bích mà Tôn ma ma đã chuẩn bị, tuy thân thể còn yếu ớt phải dựa vào người khác, nhưng khí chất thanh tao toát ra từ cốt tủy thì không thể che giấu.
Nàng quỳ xuống, dập đầu: “Dân nữ Thẩm Uyển, tham kiến Hoàng thượng.”
Hoàng đế Triệu Hạo lảo đảo đứng dậy, bước nhanh xuống bậc tam cấp, suýt chút nữa thì vấp ngã. Ông tiến đến trước mặt Thẩm Uyển, bàn tay run rẩy nâng cằm nàng lên.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt nàng, nước mắt của vị vua đứng trên vạn người trào ra không kìm nén được. “Giống… quá giống… A Vân, nàng xem, con gái của chúng ta đã về rồi…”
Ông thì thầm gọi tên Tiên Hoàng hậu. Rồi như sực nhớ ra điều gì, ông vội vàng nhìn sang Tôn ma ma. Tôn ma ma gật đầu, khẽ vén nhẹ phần cổ áo phía sau của Thẩm Uyển lên một chút, để lộ vết bớt phượng hoàng đỏ rực.
“Trời ơi! Con gái của trẫm!” Hoàng đế gào lên một tiếng đau đớn xen lẫn hạnh phúc tột cùng, ôm chầm lấy Thẩm Uyển vào lòng.
Thẩm Uyển cứng đờ người trong giây lát. Hơi ấm từ người đàn ông xa lạ này, cùng với tiếng khóc nức nở của ông khiến lớp băng trong lòng nàng tan chảy. Đây là cha nàng sao? Người cha quyền lực nhất thiên hạ nhưng lại khóc như một đứa trẻ khi tìm lại được con.
“Phụ… phụ hoàng…” Nàng ngập ngừng gọi, giọng nghẹn ngào.
“Trẫm đây, phụ hoàng đây! Con chịu khổ rồi, mười tám năm qua con chịu khổ rồi…” Hoàng đế vuốt ve mái tóc xơ xác của nàng, đau xót nhìn những vết bầm tím vẫn còn hằn trên cổ và tay nàng.
Ánh mắt ông tối sầm lại, sát khí bùng lên dữ dội: “Ai? Kẻ nào đã làm con ra nông nỗi này? Nói cho phụ hoàng biết, trẫm sẽ băm vằm hắn ra muôn mảnh!”
Thẩm Uyển ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài trên má. Nàng không còn là người vợ cam chịu nhẫn nhục nữa, ánh mắt nàng giờ đây sắc bén như dao: “Phụ hoàng, nhi thần bị người ta lừa gạt, bị người ta đánh đập, bị người ta vứt bỏ giữa trời tuyết lạnh. Kẻ đó là Tân khoa Thám Hoa – Lý Tu Thân, và thiên kim Thừa tướng – Tô Nguyệt.”
Cái tên “Thừa tướng” khiến Hoàng đế khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó, cơn giận càng bùng lên mạnh mẽ hơn. “Thám Hoa? Thừa tướng? Hừ! Dám động đến Công chúa của trẫm, cho dù là Thiên vương lão tử cũng phải đền mạng!”
Đúng lúc này, bên ngoài điện có tiếng áo giáp va chạm leng keng. Một nam nhân thân hình cao lớn, vận giáp bạc sáng loáng, khí thế bức người bước vào. Khuôn mặt hắn cương nghị, tuấn mỹ như tạc tượng, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng như băng sơn ngàn năm.
Hắn quỳ xuống hành lễ: “Thần, Trấn quốc tướng quân Hoắc Thiên, tham kiến Hoàng thượng. Nghe tin Hoàng thượng tìm được Công chúa, thần mạo muội đến chúc mừng.”
Hoàng đế gật đầu, chỉ tay về phía Thẩm Uyển: “Hoắc khanh, mau đến xem, đây là Chiêu Dương, con gái thất lạc của trẫm.”
Hoắc Thiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn chạm phải Thẩm Uyển. Lúc này nàng đang nép trong lòng Hoàng đế, đôi mắt ngấn lệ nhưng quật cường, vẻ đẹp mong manh mà kiên cường ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim sắt đá của vị tướng quân trẻ tuổi.
Hắn chưa từng thấy nữ tử nào có ánh mắt bi thương mà lại rực lửa hận thù đến thế. Một cảm giác nhói đau lạ lùng len lỏi trong tim hắn. Hắn biết, từ khoảnh khắc này, hắn muốn dùng cả đời mình để bảo vệ nữ nhân trước mặt, lau khô những giọt nước mắt kia và thay nàng san bằng mọi bất công.
“Thần… tham kiến Công chúa điện hạ.” Giọng Hoắc Thiên trầm ấm, ẩn chứa sự dịu dàng hiếm thấy.
Thẩm Uyển nhìn vị tướng quân uy dũng trước mặt, khẽ gật đầu đáp lễ. Nàng không biết rằng, người đàn ông này sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất của nàng trong những ngày tháng sắp tới.
Tin tức Hoàng đế tìm thấy Công chúa Chiêu Dương bị thất lạc lan truyền trong nội bộ hoàng cung như một cơn chấn động, nhưng bên ngoài kinh thành vẫn chưa hay biết gì. Lý Tu Thân vẫn đang say sưa trong men say chiến thắng và sự âu yếm của Tô Nguyệt, mơ mộng về ngày làm phò mã (hắn tưởng cưới con Thừa tướng là to nhất, nhưng mộng làm phò mã vẫn còn đó nếu có cơ hội, hoặc đơn giản là hưởng vinh hoa phú quý).
Ba ngày sau khi hồi cung, Thẩm Uyển đã được các thái y giỏi nhất điều trị. Những vết thương ngoài da dần khép miệng, nhưng những vết sẹo mờ vẫn còn đó như minh chứng cho sự dày vò tàn độc của phu quân cũ.
Nàng đứng trước gương đồng, ngắm nhìn dung nhan đã được trang điểm kỹ lưỡng. Mái tóc xơ xác được búi cao, cài trâm ngọc phượng hoàng đính đá quý. Bộ y phục lụa là gấm vóc màu đỏ rực rỡ thêu kim tuyến tôn lên làn da trắng sứ và khí chất vương giả.
Không còn là Thẩm Uyển quê mùa. Giờ đây, nàng là Triệu Chiêu Dương – Đích trưởng công chúa của Đại Tống.
“Công chúa, yến tiệc tẩy trần đã chuẩn bị xong. Bá quan văn võ đều đã có mặt. Thừa tướng và gia quyến, bao gồm cả Thám Hoa lang cũng được mời đến.” Tôn ma ma bước vào, cung kính bẩm báo.
Thẩm Uyển khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. “Tốt lắm. Tôn ma ma, bà nói xem, khi Lý Tu Thân nhìn thấy ‘vợ tào khang’ của hắn ngồi trên cao, nhận sự quỳ lạy của hắn, biểu cảm của hắn sẽ đặc sắc đến mức nào?”
“Chắc chắn là hối hận đến xanh ruột, thưa Công chúa.” Tôn ma ma đáp, trong mắt cũng ánh lên sự hả hê.
Thẩm Uyển quay người lại, tà áo phượng bào tung bay. “Đi thôi. Đã đến lúc ta đi gặp lại ‘phu quân’ tốt của ta rồi.”
Bên ngoài điện, Hoắc Thiên đã đứng đợi sẵn. Thấy nàng bước ra, ánh mắt hắn sững lại trong giây lát vì vẻ đẹp lộng lẫy uy quyền ấy. Hắn tiến lại gần, đưa tay ra, giọng trầm ổn: “Công chúa, thần xin phép được hộ tống người.”
Thẩm Uyển đặt bàn tay mình lên tay hắn. Hơi ấm từ bàn tay to lớn của Hoắc Thiên truyền sang khiến nàng cảm thấy an tâm lạ thường. “Làm phiền Tướng quân.”
Cánh cửa lớn của Cần Chánh Điện từ từ mở ra. Ánh sáng rực rỡ tràn vào. Thẩm Uyển ngẩng cao đầu, bước từng bước kiêu hãnh về phía ngai vàng, nơi bắt đầu cho hành trình trả thù đẫm máu và nước mắt của nàng.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com