Chương 7
Gió bấc lại thổi về kinh thành Lâm An, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày cuối đông. Nhưng khác với không khí ảm đạm của những ngày trước, hôm nay, cả kinh thành dường như đang nín thở chờ đợi một sự kiện trọng đại.
Tuy nhiên, trước khi ánh hào quang rực rỡ ấy được thắp lên, vẫn còn một góc tối tăm cần được quét sạch.
Trong ngục thất ẩm thấp, Lý Tu Thân nằm thoi thóp trên đống rơm mục. Hắn đã gầy đi trông thấy, hai má hóp lại, đôi mắt trũng sâu thâm quầng ánh lên vẻ điên dại. Hắn nắm chặt trong tay một vật gì đó, miệng lẩm bẩm cười khanh khách như kẻ mất trí.
“Két…”
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra lần cuối. Thẩm Uyển bước vào, nhưng lần này nàng không đi cùng Hoắc Thiên. Nàng muốn tự mình kết thúc mọi chuyện. Nàng mặc một bộ y phục màu tím nhạt thanh tao, phong thái ung dung tự tại, không còn chút oán hận hay bi thương nào vương trên khóe mắt.
“Lý Tu Thân.” Nàng gọi tên hắn, bình thản như gọi một người xa lạ.
Lý Tu Thân giật mình, lồm cồm bò dậy. Khi nhìn thấy Thẩm Uyển, ánh mắt hắn lóe lên một tia hy vọng bệnh hoạn. Hắn giơ cao vật đang nắm chặt trong tay lên – đó là một mảnh giấy ố vàng, chi chít chữ viết.
“Uyển Nhi! Nàng đến rồi! Ta biết nàng sẽ đến mà!” Hắn cười sằng sặc, giọng khản đặc. “Nàng nhìn đi, nàng còn nhớ cái này không? Đây là bài thơ tình năm xưa nàng viết tặng ta khi ta lên kinh ứng thí. Trong đó nàng thề thốt ‘sống chết có nhau’, ‘nguyện làm nô tỳ nâng khăn sửa túi cho chàng cả đời’. Ha ha ha!”
Hắn bò lết lại gần song sắt, dí tờ giấy vào mặt nàng: “Ta vẫn giữ nó bên mình! Đây là bằng chứng! Nếu nàng dám giết ta, ta sẽ công bố tờ giấy này cho thiên hạ biết. Đường đường là Công chúa lá ngọc cành vàng mà lại từng hạ mình van xin tình yêu của một kẻ hàn vi như ta, lại còn viết những lời lẽ ướt át dâm tục thế này. Để xem lúc đó, Hoàng gia còn mặt mũi nào? Và cái tên Hoắc tướng quân kia liệu có còn trân trọng nàng không?”
Đây chính là “đòn hồi mã thương” mà hắn ấp ủ. Hắn tin rằng sĩ diện của hoàng tộc và danh dự của nữ nhi là thứ quan trọng nhất. Hắn muốn dùng quá khứ ngây thơ, mù quáng của nàng để tống tiền, để đổi lấy một con đường sống, thậm chí là vinh hoa phú quý.
Thẩm Uyển nhìn tờ giấy ố vàng, những dòng chữ nắn nót ngây ngô của cô thôn nữ năm nào hiện lên trước mắt. Nàng nhớ lại cô gái ngốc nghếch ấy – người đã tin vào tình yêu vĩnh cửu, người đã dốc hết tâm can cho một kẻ không xứng đáng.
Nhưng Lý Tu Thân đã lầm. Thẩm Uyển của ngày hôm nay không còn là cô thôn nữ đó nữa.
Nàng khẽ đưa tay qua song sắt, cầm lấy tờ giấy. Lý Tu Thân ngỡ nàng sợ hãi muốn thu hồi bằng chứng, liền buông tay ra, đắc ý cười: “Sao nào? Sợ rồi chứ? Nếu muốn ta im miệng, hãy thả ta ra! Khôi phục chức quan cho ta! Ta muốn làm Phò mã!”
Thẩm Uyển cầm tờ giấy, nhìn lướt qua một lần cuối, rồi nhẹ nhàng đưa nó đến gần ngọn đuốc cắm trên tường.
“Không! Nàng làm gì vậy?” Lý Tu Thân hét lên thất thanh.
Ngọn lửa liếm vào mép giấy, bùng lên dữ dội. Trong chớp mắt, những lời thề non hẹn biển ngu ngốc năm xưa hóa thành tro bụi đen sì, lả tả rơi xuống nền đất bẩn thỉu.
Thẩm Uyển phủi tay, giọng lạnh băng: “Lý Tu Thân, ngươi nghĩ một tờ giấy rách có thể uy hiếp được bổn cung sao? Quá khứ đó là sự sỉ nhục của ta, nhưng cũng là bài học xương máu giúp ta trưởng thành. Hoắc Thiên yêu ta, là yêu con người hiện tại của ta, bao gồm cả những vết sẹo trong quá khứ. Chàng ấy không hèn hạ và nông cạn như ngươi.”
Nàng tiến sát lại gần song sắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì kinh hoàng của hắn: “Ngươi muốn làm Phò mã? Được, ta sẽ cho ngươi toại nguyện trong giấc mơ.”
Thẩm Uyển quay sang ra lệnh cho ngục tốt: “Truyền lệnh của ta. Phạm nhân Lý Tu Thân tâm thần bấn loạn, nói năng xằng bậy, xúc phạm hoàng thất. Cắt lưỡi hắn, đánh gãy gân tay gân chân, sau đó ném vào trại hủi ở biên giới phía Tây. Hãy để hắn sống trọn phần đời còn lại trong câm lặng và tàn phế, làm bạn với những kẻ bị thế gian ruồng bỏ.”
“Không! Ưm… ưm…”
Lý Tu Thân muốn gào thét, muốn van xin, nhưng ngục tốt đã xông vào, thô bạo lôi hắn đi. Bóng tối vĩnh viễn bao trùm lấy cuộc đời của Thám Hoa lang, kẻ đã từng có tất cả nhưng lại tự tay đập nát bát cơm của mình.
Thẩm Uyển bước ra khỏi ngục tối. Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi lên người nàng. Nàng hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng. Cuối cùng, cơn ác mộng đã chấm dứt.
Mười ngày sau.
Hôm nay là ngày đại hỷ của Đại Tống. Công chúa Chiêu Dương hạ giá lấy Trấn quốc tướng quân Hoắc Thiên.
Kinh thành Lâm An ngập tràn trong sắc đỏ. Đèn lồng đỏ treo cao trước cửa mọi nhà, lụa đỏ trải dài mười dặm từ cổng hoàng cung đến tận phủ Tướng quân. Tiếng pháo nổ vang trời, xác pháo đỏ rực như thảm hoa.
Đoàn rước dâu dài dằng dặc, kiệu tám người khiêng được chạm trổ rồng phượng tinh xảo. Của hồi môn mà Hoàng đế ban cho con gái rượu lên tới hàng trăm rương, vàng bạc châu báu chất cao như núi, khiến dân chúng hai bên đường lóa cả mắt, trầm trồ không ngớt.
Trong tẩm cung tân hôn tại phủ Tướng quân.
Nến long phụng cháy tí tách, ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng được trang trí lộng lẫy. Chữ “Hỷ” màu vàng kim dán trên tường, rèm trướng màu đỏ thêu uyên ương nghịch nước rủ xuống mềm mại.
Hoắc Thiên, hôm nay đã trút bỏ bộ giáp sắt lạnh lùng, khoác lên mình bộ hỉ phục màu đỏ thẫm, càng tôn lên vóc dáng cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt tuấn tú ngời ngời. Tuy nhiên, vị tướng quân “giết người không chớp mắt” ấy lúc này lại đang đứng ngẩn ngơ, tay chân lóng ngóng trước tân nương của mình.
Thẩm Uyển ngồi trên giường, đầu đội khăn voan đỏ, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, tim đập thình thịch.
Hoắc Thiên cầm chiếc cân xứng (cây khêu khăn voan), hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, rồi nhẹ nhàng vén tấm khăn lên.
Dung nhan kiều diễm của Thẩm Uyển hiện ra dưới ánh nến lung linh. Đôi mắt phượng long lanh ngấn nước, đôi môi tô son đỏ thắm, gò má ửng hồng vì e thẹn. Nàng đẹp đến mức khiến Hoắc Thiên nín thở, chiếc cân xứng trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống.
“Nương tử…” Hắn thì thầm, giọng nói khàn khàn chứa đựng sự si mê vô tận. “Nàng đẹp quá.”
Thẩm Uyển ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười dịu dàng: “Phu quân, chàng nhìn đủ chưa? Còn chưa uống rượu giao bôi mà.”
Hoắc Thiên bừng tỉnh, vội vàng rót hai ly rượu hợp cẩn. Hai người khoác tay nhau, uống cạn ly rượu nồng, vị cay nồng hòa lẫn vị ngọt ngào thấm vào đầu lưỡi, lan tỏa xuống tận đáy lòng.
Đặt ly rượu xuống, Hoắc Thiên không kìm được nữa, hắn cúi xuống, bế bổng Thẩm Uyển lên, đặt nàng nằm xuống giường nệm gấm mềm mại.
Hắn chống tay hai bên người nàng, cúi đầu nhìn ngắm khuôn mặt người con gái mà hắn đã thầm thương trộm nhớ suốt ba năm qua. Ngón tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má, mi mắt, rồi dừng lại ở đôi môi đỏ mọng của nàng.
“Uyển Nhi, ta không nằm mơ chứ?” Hắn hỏi, ánh mắt đầy sự bất an, sợ rằng hạnh phúc này chỉ là ảo ảnh.
Thẩm Uyển vươn tay lên, luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc đen nhánh của hắn, kéo hắn xuống gần hơn. “Không phải mơ đâu. Hoắc Thiên, chàng là thật, ta là thật. Từ nay về sau, chàng là trời của ta, là đất của ta, là phu quân duy nhất của ta.”
Lời khẳng định ngọt ngào ấy như liều thuốc kích thích, thiêu đốt lý trí cuối cùng của Hoắc Thiên. Hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nàng bằng một nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy nâng niu. Nụ hôn chứa đựng tất cả sự chờ đợi, nhớ nhung và khát khao sở hữu.
Bàn tay to lớn của hắn lần mở từng lớp y phục rườm rà trên người nàng. Làn da trắng sứ mịn màng dần lộ ra dưới ánh nến, tương phản với làn da màu đồng rắn rỏi của hắn. Những vết sẹo mờ trên cơ thể nàng – dấu tích của những ngày tháng khổ đau – giờ đây được hắn hôn lên từng chút một, như muốn dùng sự dịu dàng của mình để xóa nhòa mọi ký ức đau buồn.
“Chàng nhẹ một chút…” Thẩm Uyển khẽ rên rỉ, cơ thể run rẩy dưới những cái chạm nóng bỏng của hắn.
“Ta sẽ nhẹ… ta thề sẽ rất nhẹ…” Hoắc Thiên thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến nàng tê dại.
Rèm trướng buông xuống, che đi cảnh xuân kiều diễm bên trong. Chỉ còn nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ, tiếng y phục ma sát và những tiếng rên rỉ ngọt ngào hòa cùng tiếng nến nổ lách tách. Đêm tân hôn mặn nồng, bù đắp cho những năm tháng cô đơn lạnh lẽo của cả hai.
Sáng hôm sau.
Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng không còn mang vẻ lạnh lẽo chết chóc nữa, mà trắng tinh khôi, thanh khiết như muốn gột rửa thế gian.
Thẩm Uyển tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của Hoắc Thiên. Nàng khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức ê ẩm nơi eo lưng nhắc nhở nàng về sự “mãnh liệt” của vị tướng quân nào đó đêm qua.
Hoắc Thiên cũng vừa tỉnh giấc, thấy nàng nhíu mày liền vội vàng xoa bóp eo cho nàng, vẻ mặt đầy hối lỗi nhưng khóe miệng lại tủm tỉm cười đắc ý: “Nương tử, còn đau lắm không? Để vi phu xoa cho nàng.”
Thẩm Uyển lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng trong mắt lại tràn đầy hạnh phúc. Nàng rúc đầu vào lồng ngực rắn chắc của hắn, lắng nghe nhịp tim bình yên.
“Hoắc Thiên này.” “Hửm?” “Chàng có hối hận khi lấy một người đã từng một lần đò như ta không?”
Hoắc Thiên siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng, giọng trầm ấm kiên định: “Trên đời này, ta chỉ hối hận một điều duy nhất. Đó là đã không gặp nàng sớm hơn, để bảo vệ nàng sớm hơn. Uyển Nhi, nàng là Phượng Hoàng niết bàn tái sinh từ tro bụi, rực rỡ và kiên cường hơn bất cứ ai. Có được nàng là phúc phận ba đời của Hoắc gia ta.”
Thẩm Uyển mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài.
Nàng đứng dậy, khoác thêm áo choàng, bước ra mở cửa sổ.
Bên ngoài, tuyết trắng bao phủ khắp sân vườn, nhưng trên cành mai già khẳng khiu, những nụ hoa đỏ thắm đang kiêu hãnh bung nở, báo hiệu một mùa xuân mới đã về.
Nàng từng là Thẩm Uyển bị ruồng bỏ giữa trời tuyết lạnh, bị chà đạp dưới đáy bùn đen. Nhưng giờ đây, nàng là Hoắc phu nhân, là Công chúa Chiêu Dương, được yêu thương và trân trọng.
Lý Tu Thân và Tô Nguyệt đã chìm vào quên lãng, trở thành những hạt bụi dơ bẩn bị gió cuốn đi. Còn nàng, Phượng Hoàng lửa, đã thực sự tung cánh bay lên trời cao, đón nhận ánh dương rực rỡ của cuộc đời mình.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com