Chương 6
Phủ Thừa tướng, nơi từng ngựa xe như nước, khách khứa nườm nượp, giờ đây bao trùm một bầu không khí ảm đạm, tang tóc như đưa đám. Sau khi bị Hoàng đế quở trách và phạt bổng lộc, Tô Chấn – vị Thừa tướng quyền khuynh triều dã một thời – dường như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.
Trong căn sài phòng ẩm thấp cuối vườn, tiếng đập cửa yếu ớt vang lên cùng tiếng khóc lóc đã khản đặc.
“Mở cửa ra… Ta đói quá… Cho ta chút nước…”
Tô Nguyệt nằm co quắp trên đống rơm rạ mốc meo. Bộ y phục lụa là gấm vóc đắt tiền giờ đã rách nát, lấm lem bùn đất và mạng nhện. Khuôn mặt kiều diễm từng khiến bao công tử kinh thành mê mẩn giờ sưng húp, tím tái, đôi môi nứt nẻ rớm máu.
Cánh cửa gỗ mục nát kẽo kẹt mở ra. Một luồng ánh sáng chói mắt ùa vào khiến Tô Nguyệt phải lấy tay che mặt. Nàng ta hí hửng tưởng cha đã tha cho mình, vội vàng bò dậy: “Phụ thân! Người tha cho con rồi sao? Con biết người thương con nhất mà…”
Nhưng khi nàng ta mở mắt ra, nụ cười méo mó vụt tắt, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ.
Đứng trước cửa không phải là cha nàng, cũng không phải gia nhân đưa cơm, mà là một nữ tử vận y phục màu vàng kim rực rỡ, khoác áo choàng lông cáo đỏ thẫm quý giá, đầu đội mũ miện phượng hoàng.
Thẩm Uyển đứng ngược sáng, cao ngạo và lộng lẫy như một nữ thần báo tử. Bên cạnh nàng, Tôn ma ma lạnh lùng nhìn Tô Nguyệt như nhìn một đống rác rưởi.
“Thẩm… Thẩm Uyển?” Tô Nguyệt lắp bắp, lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào vách tường lạnh lẽo.
“To gan! Dám gọi thẳng tên húy của Công chúa!” Tôn ma ma quát lớn, bước tới tát mạnh vào mặt Tô Nguyệt.
Chát!
Tô Nguyệt ngã dúi dụi. Nhưng bản tính kiêu căng ăn sâu vào máu khiến ả vẫn trừng mắt nhìn lên: “Các người đến đây làm gì? Đến để xem ta thảm hại thế nào sao? Ta nói cho ngươi biết, cha ta là Thừa tướng, ta là thiên kim tiểu thư. Các người không dám giết ta đâu!”
Thẩm Uyển khẽ cười, bước vào trong sài phòng. Đôi giày thêu chỉ vàng tinh xảo của nàng giẫm lên đống rơm rạ bẩn thỉu, tạo nên sự tương phản gay gắt.
“Thừa tướng?” Thẩm Uyển nhếch môi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén như dao. “Tô Nguyệt, ngươi thật ngây thơ. Ngươi nghĩ cha ngươi còn tâm trí lo cho ngươi sao? Sáng nay, cha ngươi đã dâng tấu chương lên Phụ hoàng, xin từ quan về quê dưỡng già để bảo toàn tính mạng cho cả dòng họ Tô. Và cái giá ông ta đưa ra để xoa dịu cơn giận của Thiên tử, chính là ngươi.”
“Cái… cái gì?” Tô Nguyệt chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. “Ngươi nói dối! Cha ta sẽ không bao giờ bỏ rơi ta!”
Thẩm Uyển ra hiệu. Tôn ma ma ném xuống trước mặt Tô Nguyệt một cuộn thánh chỉ màu vàng rồng.
“Tự mình đọc đi. Thánh chỉ ban xuống lúc canh ba. Tô Nguyệt, con gái tội thần Tô Chấn, đức hạnh kém cỏi, lộng quyền hại dân, sỉ nhục hoàng tộc. Nay tước bỏ mọi danh phận, đày đến Giao Phương Ty làm nô tỳ giặt giũ cả đời, vĩnh viễn không được chuộc thân.”
Giao Phương Ty – nơi chuyên giam giữ và bắt làm nô lệ những nữ quyến của quan lại phạm tội. Làm nô tỳ giặt giũ ở đó vào mùa đông chẳng khác nào án tử hình chậm rãi. Đôi tay ngọc ngà của nàng ta sẽ phải ngâm trong nước băng lạnh buốt ngày qua ngày cho đến khi lở loét, thối rữa.
“Không! Khôngggggg!” Tô Nguyệt gào lên điên dại, lao tới định xé nát thánh chỉ. “Ta không đi! Ta là phu nhân Thám Hoa! Ta là tiểu thư Thừa tướng! Ta không đi giặt đồ!”
Thẩm Uyển lạnh lùng nhìn ả vùng vẫy trong tuyệt vọng. “Ngươi từng chê tay ta thô ráp vì giặt đồ thuê nuôi chồng? Ngươi từng bảo ta làm bẩn giày ngươi? Bây giờ, ngươi sẽ được nếm trải cảm giác ngâm tay trong nước lạnh thấu xương là như thế nào. Tô Nguyệt, đây là cái giá ngươi phải trả cho sự độc ác và kiêu ngạo của mình.”
Hai tên lính thô lỗ bước vào, lôi xềnh xệch Tô Nguyệt ra ngoài. Tiếng gào khóc, chửi rủa của ả vang vọng khắp phủ Thừa tướng, nhưng không một ai dám bước ra can ngăn. Ngay cả Tô Chấn cũng đóng chặt cửa thư phòng, giả vờ như không nghe thấy tiếng con gái ruột kêu cứu.
Thẩm Uyển nhìn theo bóng dáng thảm hại của kẻ thù, trong lòng trút được gánh nặng ngàn cân, nhưng cơ thể nàng cũng bỗng nhiên lảo đảo.
“Công chúa!”
Một vòng tay rắn chắc, ấm áp kịp thời đỡ lấy nàng trước khi nàng ngã xuống. Mùi hương nam tính thoang thoảng mùi bạc hà và gỗ tùng bao trùm lấy khứu giác nàng, mang lại cảm giác an toàn lạ lùng.
Là Hoắc Thiên.
Hắn nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng: “Người sao vậy? Có phải vết thương cũ tái phát không?”
Thẩm Uyển yếu ớt dựa vào lồng ngực vững chãi của hắn, lắc đầu: “Ta không sao, chỉ là… hơi mệt thôi. Nhìn thấy bọn họ thê thảm như vậy, ta cứ ngỡ mình sẽ vui lắm, nhưng sao trong lòng lại thấy trống rỗng quá.”
Hoắc Thiên không nói gì, chỉ lẳng lặng bế bổng nàng lên kiểu công chúa, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của đám gia nhân phủ Thừa tướng. Hắn sải bước đưa nàng ra xe ngựa.
“Thần đưa người về phủ.” Giọng hắn trầm ấm, kiên định, không cho phép nàng từ chối.
Trong tẩm cung ấm áp của Phủ Công chúa, hương trầm lượn lờ.
Thẩm Uyển ngồi trên giường nệm gấm, đôi chân trần được ngâm trong chậu nước thảo dược nóng hổi bốc hơi nghi ngút.
Hoắc Thiên – vị đại tướng quân uy danh lừng lẫy, kẻ khiến quân địch nghe tên đã khiếp sợ – lúc này đang quỳ một chân xuống sàn, xắn tay áo, cẩn thận dùng khăn mềm lau chân cho nàng.
Động tác của hắn nhẹ nhàng, nâng niu như đang chạm vào báu vật dễ vỡ. Hắn tỉ mỉ thoa thuốc mỡ lên những vết nứt nẻ, sưng đỏ ở gót chân và ngón chân nàng – di chứng của quãng đường đi bộ ròng rã trong tuyết lạnh.
Thẩm Uyển ngượng ngùng định rụt chân lại: “Tướng quân… việc này để cung nữ làm là được rồi. Ngài đường đường là Trấn quốc tướng quân, sao có thể làm việc của hạ nhân thế này?”
Hoắc Thiên nắm chặt lấy cổ chân nàng, không cho nàng rụt lại. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt nàng, trong đó chứa đựng một biển tình cảm dồn nén bấy lâu nay.
“Với thần, được chăm sóc người không phải là việc của hạ nhân, mà là ân điển.” Hắn nói, giọng khàn khàn đầy từ tính. “Uyển Nhi… à không, Công chúa, người có biết ta đã đợi ngày này bao lâu rồi không?”
Thẩm Uyển ngẩn người: “Đợi… ta sao? Nhưng chúng ta mới gặp nhau…”
Hoắc Thiên cười khổ, lắc đầu. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay cũ kỹ, đã phai màu, nhưng được giặt giũ sạch sẽ và gấp gọn gàng. Ở góc khăn có thêu một bông hoa lan nhỏ xíu.
Thẩm Uyển kinh ngạc mở to mắt. Đó là chiếc khăn tay nàng đã đánh rơi ba năm trước, khi tiễn Lý Tu Thân lên kinh ứng thí ở bến đò đầu làng.
“Năm đó, ta vừa thắng trận trở về, đi ngang qua bến đò quê nàng. Ta thấy một nữ tử tiễn chồng đi thi, ánh mắt nàng ấy chứa chan hy vọng nhưng cũng đầy lo âu. Khi chiếc khăn này rơi xuống, ta đã nhặt được.”
Hoắc Thiên vuốt ve chiếc khăn, ánh mắt trở nên xa xăm: “Sau đó, ta đã sai người âm thầm tìm hiểu về nàng. Ta biết nàng ở nhà phụng dưỡng mẹ chồng, làm lụng vất vả nuôi chồng ăn học. Ta cảm phục sự hi sinh và kiên cường của nàng. Ta đã từng nghĩ, nếu tên thư sinh kia đỗ đạt mà phụ bạc nàng, ta sẽ cướp nàng về.”
Hắn ngừng lại một chút, bàn tay siết nhẹ lấy bàn chân nhỏ nhắn của nàng: “Nhưng ta lại phải ra biên ải trấn thủ ba năm. Khi ta trở về, nghe tin nàng lên kinh tìm chồng, ta đã sai người lục tung cả kinh thành để tìm nàng. Chỉ tiếc là… ta vẫn đến chậm một bước, để nàng phải chịu khổ sở như vậy.”
Sự hối hận và đau xót hiện rõ trong đáy mắt Hoắc Thiên khiến trái tim Thẩm Uyển rung lên bần bật. Hóa ra, khi nàng cô độc nhất, tuyệt vọng nhất, vẫn luôn có một người đàn ông âm thầm dõi theo nàng, đau lòng vì nàng.
“Hoắc Thiên…” Nàng gọi tên hắn, giọng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má.
Hoắc Thiên vươn tay lên, dùng ngón tay cái thô ráp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng. Hắn cúi người về phía trước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào mặt nàng.
“Đừng khóc. Kẻ làm nàng khóc đã bị trừng phạt rồi. Từ nay về sau, nước mắt của nàng, chỉ được phép rơi vì hạnh phúc.”
Thẩm Uyển nhìn vào đôi mắt cương nghị ấy, cảm nhận được sự chân thành nóng bỏng. Trái tim nàng, tưởng chừng đã chết theo mối tình cũ, nay lại bắt đầu đập loạn nhịp. Nàng không lùi lại, mà vô thức ngả người về phía trước.
Hoắc Thiên không kiềm chế được nữa. Hắn ôm chặt lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng. Hắn đặt lên trán nàng một nụ hôn thật sâu, thật trân trọng.
“Chiêu Dương, hãy cho ta một cơ hội. Ta không biết làm thơ, không biết nói lời hoa mỹ như tên họ Lý kia. Ta chỉ là một kẻ võ biền thô kệch. Nhưng ta thề với trời đất, đời này kiếp này, Hoắc Thiên ta sẽ dùng tính mạng để bảo vệ nàng, không để nàng chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”
Thẩm Uyển nép vào lồng ngực vững chãi như tường đồng vách sắt của hắn, nghe nhịp tim hắn đập mạnh mẽ vì mình. Nàng nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn, thì thầm: “Được… Ta tin chàng.”
Bên ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa lại bắt đầu rơi, nhưng trong căn phòng này, mùa đông lạnh lẽo dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một mùa xuân ấm áp đang nảy mầm.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn một kẻ nữa cần phải giải quyết dứt điểm. Lý Tu Thân, kẻ đang thoi thóp trong ngục tối, vẫn còn giữ một bí mật cuối cùng, một đòn “hồi mã thương” hèn hạ mà hắn định dùng để kéo Thẩm Uyển xuống bùn cùng hắn.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com