Chương 3
Sáng hôm sau, tin tức Tập đoàn V – gã khổng lồ tài chính quốc tế – chính thức rót vốn vào thị trường trong nước làm chấn động giới kinh doanh Bắc Kinh. Cố thị đang gặp khó khăn về dòng tiền cho dự án “Thành phố Tương lai”, buộc phải tìm đến V Group để đàm phán.
9 giờ sáng, phòng họp VIP của Cố thị bao trùm một bầu không khí ngột ngạt.
Cố Thời Nghiễn ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt thâm trầm nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện. Giang Sơ Ảnh – hay Alice Giang – mặc một bộ vest trắng cắt may tinh tế, toát lên vẻ quyền lực và lạnh lùng. Cô không còn là cô gái nhỏ bé hay e sợ ngày nào, mỗi cử chỉ lật tài liệu của cô đều khiến các giám đốc bộ phận của Cố thị toát mồ hôi hột.
“Cố Tổng,” Giang Sơ Ảnh gập tập hồ sơ lại, ném mạnh xuống bàn tạo nên tiếng động khô khốc. “Đây là bản kế hoạch mà các người tự hào sao? Số liệu ảo, rủi ro pháp lý cao, lợi nhuận dự tính thì như vẽ hươu vẽ vượn. Cố thị định coi V Group là thùng rác để ném tiền vào à?”
Các cổ đông già nua mặt mày tái mét. Cố Thời Nghiễn không tức giận, ngược lại, hắn nhìn cô chằm chằm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hứng thú: “Vậy theo ý Alice tiểu thư, chúng ta nên sửa thế nào?”
“Đập đi xây lại. Hoặc là hủy hợp tác.” Cô lạnh lùng phán.
Đúng lúc không khí đang căng thẳng tột độ, cửa phòng họp mở ra. Lâm Uyển bước vào, trên tay bưng khay trà và cà phê, dáng vẻ uyển chuyển, dịu dàng như nước. Dù không giữ chức vụ chính thức, nhưng cô ta luôn thích đóng vai “bà chủ nhỏ” chăm lo cho nhân viên để khẳng định vị thế.
“Mọi người họp vất vả rồi, em có pha chút cà phê…” Lâm Uyển mỉm cười, đi thẳng đến chỗ Cố Thời Nghiễn đặt một cốc, rồi cố tình đi sang chỗ Giang Sơ Ảnh.
“Sơ Ảnh, à không, Alice tiểu thư. Mời cô dùng trà. Đây là trà Long Tĩnh thượng hạng, ngày xưa… chị rất thích uống mà.” Lâm Uyển cố tình nhấn mạnh hai chữ “ngày xưa”, ý nhắc nhở quá khứ hèn mọn của cô.
Giang Sơ Ảnh liếc nhìn tách trà bốc khói, rồi ngước mắt nhìn Lâm Uyển, nụ cười trên môi đẹp đến ma mị.
“Lâm tiểu thư, cô đang làm việc ở bộ phận nào của Cố thị?”
Lâm Uyển sững người: “Em… em chỉ đến giúp Thời Nghiễn…”
“Ồ? Cố thị lớn như vậy mà không thuê nổi một thư ký pha trà sao? Hay là…” Giang Sơ Ảnh đứng dậy, ghé sát vào tai Lâm Uyển, nhưng giọng nói đủ lớn để cả phòng họp nghe thấy. “Hay là kỹ năng duy nhất của cô, ngoài việc leo lên giường đàn ông, thì chỉ còn lại việc bưng bê rót nước?”
“Cô…” Mặt Lâm Uyển đỏ bừng vì nhục nhã, nước mắt lưng tròng quay sang nhìn Cố Thời Nghiễn cầu cứu. “Thời Nghiễn, cô ấy…”
Nhưng Cố Thời Nghiễn không nhìn cô ta. Hắn đang nhìn Giang Sơ Ảnh đầy si mê. Sự sắc sảo, tàn nhẫn của Sơ Ảnh lúc này giống như một liều thuốc phiện khiến hắn không thể rời mắt. Hắn phất tay, giọng lạnh lùng: “Lâm Uyển, em ra ngoài đi. Đừng làm phiền cuộc họp.”
Lâm Uyển chết điếng. Hắn đuổi cô ta? Trước mặt tình địch và bao nhiêu nhân viên? Cô ta cắn chặt môi đến bật máu, run rẩy bưng khay trà đi ra ngoài, trong lòng hận thù dâng lên ngùn ngụt.
Cuộc họp kết thúc. Giang Sơ Ảnh là người bước ra đầu tiên.
Cô đi vào thang máy dành riêng cho lãnh đạo. Cửa thang máy vừa định khép lại thì một bàn tay rắn chắc chặn ngang. Cố Thời Nghiễn chen vào, nhanh tay bấm nút khóa cửa và dừng tầng.
Không gian chật hẹp chỉ còn lại hai người.
“Tránh ra.” Giang Sơ Ảnh lạnh lùng nói, không thèm nhìn hắn.
Cố Thời Nghiễn dồn cô vào góc thang máy, hai tay chống lên vách, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Hơi thở nam tính đầy tính xâm lược bao vây lấy cô.
“Em ghen sao? Vì Lâm Uyển xuất hiện ở đây?” Hắn cúi xuống, giọng khàn khàn, ánh mắt rực lửa dục vọng. “Sơ Ảnh, thừa nhận đi, em vẫn còn yêu tôi. Em quay lại, cố tình gây khó dễ cho tôi, cũng chỉ để tôi chú ý đến em.”
Giang Sơ Ảnh bật cười thành tiếng. Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhưng lạnh như băng: “Cố Thời Nghiễn, anh bị hoang tưởng nặng quá rồi. Anh nghĩ anh là ai? Một món đồ chơi tôi đã vứt đi, anh nghĩ tôi còn hứng thú nhặt lại sao?”
“Em nói dối!”
Cố Thời Nghiễn gầm nhẹ, cúi xuống định cưỡng hôn cô. Hắn nhớ hương vị ngọt ngào của cô đến phát điên, ba năm qua, dù ngủ với Lâm Uyển bao nhiêu lần, hắn vẫn chỉ mơ thấy cô.
Ngay khi môi hắn sắp chạm vào môi cô, Giang Sơ Ảnh nhanh như cắt rút ra một con dao rọc giấy nhỏ từ trong túi xách, lưỡi dao sắc lẹm kề ngay yết hầu của hắn.
Động tác của Cố Thời Nghiễn khựng lại.
“Thử chạm vào tôi xem.” Giang Sơ Ảnh thì thầm, lưỡi dao ấn nhẹ, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra trên cổ hắn. “Cố Thời Nghiễn, tôi của ngày xưa chết rồi. Tôi bây giờ, nếu anh dám động vào một ngón tay, tôi sẽ khiến cả Cố thị chôn cùng.”
Ánh mắt cô không có chút đùa giỡn nào. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi.
Cố Thời Nghiễn nhìn giọt máu của chính mình dính trên lưỡi dao, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của cô. Thay vì sợ hãi, máu trong người hắn lại sôi lên sùng sục. Hắn cười, một nụ cười méo mó và bệnh hoạn.
“Được lắm. Em càng cay nghiệt, tôi càng muốn có em. Giang Sơ Ảnh, cuộc chơi này, em không thoát được đâu.”
Hắn lùi lại, mở cửa thang máy.
Giang Sơ Ảnh thu dao, thong dong sửa lại cổ áo, bước ra ngoài như một nữ hoàng.
Nhưng cô không biết, ở bãi đỗ xe tầng hầm, Lâm Uyển đang ngồi trong xe, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào camera hành trình vừa quay lại cảnh hai người bước ra từ thang máy cùng nhau. Cô ta rút điện thoại, gọi cho một số máy lạ, giọng nói run rẩy vì hận thù:
“Alo… Anh Hổ à? Tôi muốn cô ta biến mất. Hoặc ít nhất… hủy hoại cô ta. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả.”
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com