Chương 4
Lấy lý do cần khảo sát thực địa cho dự án “Thành phố Tương lai” trước khi giải ngân vốn, Cố Thời Nghiễn ép buộc Giang Sơ Ảnh phải đi công tác cùng hắn đến một khu nghỉ dưỡng hẻo lánh trên núi – nơi dự án đang thi công dở dang.
“Nếu Alice tiểu thư không đi, tôi có quyền nghi ngờ V Group không có thiện chí. Hợp đồng này, hủy cũng được.” Hắn nhả từng chữ, ánh mắt thách thức.
Giang Sơ Ảnh nghiến răng, vì uy tín của tập đoàn, cô chấp nhận bước lên xe hắn.
…
Đêm xuống, khu biệt thự nghỉ dưỡng chìm trong màn sương mù dày đặc và tiếng sấm chớp rền vang. Cơn mưa rừng trút xuống như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Trong căn phòng hạng Tổng thống, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Cố Thời Nghiễn uống rất nhiều rượu. Hắn nhìn Giang Sơ Ảnh đang ngồi điềm tĩnh đọc sách bên lò sưởi, vẻ mặt lạnh nhạt của cô như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của hắn.
“Em định cứ thế này mãi sao?” Hắn lảo đảo bước tới, giật cuốn sách trên tay cô ném vào lò sưởi. Ngọn lửa bùng lên, nuốt trọn những trang giấy.
Giang Sơ Ảnh đứng phắt dậy, ánh mắt sắc lẹm: “Cố Tổng say rồi. Mời anh về phòng mình.”
“Đây là phòng của tôi. Và em… cũng là của tôi.”
Cố Thời Nghiễn gầm lên, lao tới đẩy ngã Giang Sơ Ảnh xuống chiếc ghế sofa nhung đỏ thẫm. Hắn dùng thân hình to lớn đè chặt lấy cô, hai tay ghim chặt cổ tay cô lên đỉnh đầu. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi hương nam tính nguy hiểm bao trùm lấy khứu giác cô.
“Buông ra! Đồ khốn!” Giang Sơ Ảnh vùng vẫy kịch liệt, đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn nhưng Cố Thời Nghiễn không hề hấn gì. Hắn như một con thú điên cuồng vì đói khát lâu ngày.
“Mắng đi! Em càng mắng, tôi càng hưng phấn!” Hắn cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, cắn mút đến bật máu.
Nụ hôn không có chút dịu dàng, chỉ có sự trừng phạt và chiếm đoạt. Bàn tay hắn xé toạc chiếc áo sơ mi lụa của cô, cúc áo bắn tung tóe xuống sàn nhà lanh canh. Làn da trắng nõn của cô lộ ra dưới ánh lửa bập bùng, kích thích dục vọng đen tối nhất trong mắt hắn.
“Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay bẩn thỉu đó!” Giang Sơ Ảnh hét lên, nước mắt uất ức trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong.
Cố Thời Nghiễn khựng lại một giây, rồi cười gằn: “Bẩn? Em chê tôi bẩn vì Lâm Uyển sao? Vậy để tôi cho em thấy, ai mới là người đàn ông duy nhất của em!”
Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát của cô, điên cuồng để lại những dấu hôn đỏ chót như đánh dấu chủ quyền. Bàn tay thô ráp luồn vào bên trong váy, không chút dạo đầu mà thâm nhập mạnh mẽ.
“Á…” Giang Sơ Ảnh cong người lên vì đau đớn và nhục nhã.
Trong không gian chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội. Cố Thời Nghiễn như muốn trút hết ba năm nhớ nhung và hận thù vào từng cú thúc. Hắn muốn cô phải rên rỉ tên hắn, muốn nhìn thấy cô tan vỡ dưới thân mình.
Nhưng Giang Sơ Ảnh cắn chặt môi đến bật máu, không phát ra một tiếng rên xin tha. Cô mở to đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, thân thể run rẩy chịu đựng từng đợt sóng trào của hắn, nhưng tâm hồn cô như đã chết lặng.
“Nói em yêu tôi! Nói đi!” Cố Thời Nghiễn gầm gừ, mồ hôi ướt đẫm trán, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô.
Giang Sơ Ảnh nhếch mép cười, nụ cười thê lương và châm biếm: “Cố Thời Nghiễn, kỹ thuật của anh… tệ hơn ba năm trước nhiều. Chắc là dùng nhiều quá nên hỏng rồi?”
Câu nói của cô như gáo nước sôi tạt vào mặt hắn. Cố Thời Nghiễn cứng người, mọi khoái cảm vụt tắt, chỉ còn lại sự giận dữ và ê chề. Hắn rút ra, chỉnh lại quần áo, nhìn người phụ nữ tơi tả trên ghế sofa mà lồng ngực đau nhói.
Hắn thắng về thể xác, nhưng thua thảm hại về linh hồn.
Đúng lúc đó, tiếng kính vỡ xoảng vang lên từ phía cửa ban công.
Ba gã đàn ông bịt mặt, tay cầm dao găm sáng loáng lao vào từ màn mưa. Chúng là những kẻ do Lâm Uyển thuê, nhận lệnh: “Hủy hoại gương mặt và danh dự của con ả đó, quay clip lại.”
“Ai?” Cố Thời Nghiễn quát lớn, che chắn trước mặt Giang Sơ Ảnh đang vơ vội tấm chăn che thân.
“Giết thằng đàn ông, bắt con đàn bà!” Tên cầm đầu ra lệnh.
Bọn chúng lao vào tấn công. Cố Thời Nghiễn dù có võ nhưng tay không tấc sắt, lại vừa uống say nên phản xạ chậm đi nhiều. Hắn đánh gục được một tên, nhưng tên khác đã thừa cơ lao tới Giang Sơ Ảnh.
“Cẩn thận!”
Cố Thời Nghiễn không suy nghĩ, lao người ra đỡ thay cô.
Phập.
Lưỡi dao sắc bén cắm phập vào bả vai hắn, máu tươi phun ra, bắn lên gương mặt trắng bệch của Giang Sơ Ảnh.
“Thời Nghiễn!” Cô thất thanh gọi tên hắn – lần đầu tiên sau ba năm, cái tên ấy thốt ra từ miệng cô mang theo sự hoảng loạn thực sự.
Cố Thời Nghiễn đau đớn khuỵu xuống nhưng vẫn dùng tay còn lại kẹp cổ tên sát thủ, vặn mạnh khiến hắn hét lên rồi ngất xỉu. Tên còn lại thấy đồng bọn thất bại, định bỏ chạy nhưng đã bị vệ sĩ của Cố Thời Nghiễn – lúc này mới phá cửa xông vào – tóm gọn.
Căn phòng trở nên hỗn loạn. Máu của Cố Thời Nghiễn nhuộm đỏ cả tấm thảm.
Hắn ngã vào lòng Giang Sơ Ảnh, hơi thở yếu ớt nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô, dính đầy máu:
“Em… không sao chứ?”
Giang Sơ Ảnh nhìn vết thương sâu hoắm trên vai hắn, rồi nhìn vào đôi mắt đang dần mờ đi nhưng vẫn cố tìm kiếm hình bóng cô. Trái tim cô run lên bần bật. Tại sao? Tại sao lại đỡ cho cô? Hắn là tra nam, hắn đáng chết cơ mà?
Tên sát thủ bị vệ sĩ đè xuống sàn, sợ hãi khi thấy Cố Thời Nghiễn bị thương nặng, vội vàng khai ra để mong được giảm tội:
“Đừng giết tôi! Tôi chỉ làm theo lệnh! Là một người phụ nữ… cô ta chuyển tiền, bảo chúng tôi đến đây…”
“Ai?” Vệ sĩ gằn giọng.
Tên côn đồ run rẩy lôi từ trong túi ra một chiếc điện thoại cũ nát, mở một tin nhắn thoại. Giọng nói quen thuộc, ngọt ngào nhưng chứa đựng sự độc địa vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch:
“Nhớ kỹ, rạch nát mặt con khốn Giang Sơ Ảnh đó cho tao. Tao muốn nó sống không bằng chết. Xong việc tao sẽ chuyển nốt 50 vạn. Đừng để Cố Thời Nghiễn biết.”
Cả căn phòng chết lặng.
Giang Sơ Ảnh sững sờ. Cố Thời Nghiễn dù đang đau đớn tột cùng, nhưng khi nghe thấy giọng nói đó, đồng tử hắn co rút dữ dội.
Đó là giọng của Lâm Uyển. Người con gái hắn luôn cho là yếu đuối, thiện lương, người mà hắn đã vì cô ta mà tổn thương Sơ Ảnh năm xưa.
Sự thật trần trụi và tàn khốc như lưỡi dao vừa đâm vào vai hắn, xé toạc bức màn giả dối suốt bao năm qua.
Cố Thời Nghiễn bật cười, tiếng cười khàn đặc lẫn trong máu tanh: “Hóa ra… là thế…”
Hắn ngất lịm đi trong vòng tay Giang Sơ Ảnh.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com