Chương 5
Bệnh viện Quốc tế Bắc Kinh, 2 giờ sáng. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc không thể át đi mùi máu tanh vương vất trên áo Giang Sơ Ảnh.
Cố Thời Nghiễn đã qua cơn nguy kịch. Vết dao tuy sâu nhưng không trúng vào tim, chỉ cần tịnh dưỡng sẽ hồi phục.
Giang Sơ Ảnh đứng bên ngoài phòng hồi sức, nhìn người đàn ông đang nằm mê man với chằng chịt dây dựa qua lớp kính trong suốt. Ánh mắt cô phẳng lặng như mặt hồ chết, không một gợn sóng xót xa.
Trợ lý của Cố Thời Nghiễn rụt rè bước tới, đưa cho cô một chiếc khăn ướt: “Giang tiểu thư, cô lau tay đi. Cô có muốn vào trong đợi Cố Tổng tỉnh lại không? Ngài ấy… liều mạng cứu cô, chắc chắn muốn thấy cô đầu tiên.”
Giang Sơ Ảnh nhận lấy chiếc khăn, thong thả lau sạch vệt máu khô trên ngón tay, động tác tỉ mỉ như đang lau bụi bẩn trên một món đồ sứ.
“Không cần,” cô ném chiếc khăn vào thùng rác, giọng nói lạnh băng. “Tôi đã thanh toán viện phí và thuê hộ lý cao cấp nhất. Nói với anh ta, mạng của anh ta tôi đã trả tiền rồi. Còn dự án ‘Thành phố Tương lai’, vì sự cố an ninh này, V Group sẽ xem xét lại khả năng hợp tác. Bảo anh ta chuẩn bị tinh thần nhận trát hầu tòa.”
Nói xong, cô xoay người bước đi, tiếng giày cao gót nện xuống hành lang lạnh lẽo, dứt khoát và tàn nhẫn. Cô không quay đầu lại lấy một lần.
…
Sáng hôm sau, Cố Thời Nghiễn tỉnh lại.
Cơn đau buốt từ bả vai truyền đến đại não, nhưng thứ đầu tiên hắn tìm kiếm là hình bóng của cô.
“Sơ Ảnh…” Hắn thều thào, cổ họng khô khốc.
Căn phòng trống rỗng. Chỉ có cậu trợ lý đang cúi đầu đứng bên cạnh với vẻ mặt khó xử.
“Cô ấy đâu?” Cố Thời Nghiễn gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên tia hy vọng mong manh.
“Giang tiểu thư… đã về rồi ạ. Cô ấy để lại lời nhắn…” Trợ lý ngập ngừng.
“Nói!”
“Cô ấy nói… viện phí đã thanh toán sòng phẳng, coi như trả công cứu mạng. Về mặt công việc, V Group sẽ khởi kiện Cố thị vi phạm điều khoản an toàn đối tác.”
Cố Thời Nghiễn nhắm mắt lại, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. Sòng phẳng. Cô ấy thật sự coi hắn là người dưng nước lã, tính toán chi li từng chút một. Cảm giác đau đớn trong tim còn nhức nhối hơn vết thương trên vai gấp ngàn lần.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh bật mở.
“Thời Nghiễn! Trời ơi, anh làm sao thế này?”
Lâm Uyển lao vào như một cơn lốc, nước mắt ngắn dài, tay ôm một bó hoa ly lớn. Cô ta nhào tới bên giường bệnh, định nắm lấy tay hắn, vẻ mặt đau khổ tột cùng: “Em nghe tin anh gặp nạn mà chân tay bủn rủn. Là ai? Kẻ nào ác độc dám hại anh?”
Cố Thời Nghiễn mở mắt. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Uyển không còn chút ôn nhu nào, thay vào đó là sự ghê tởm sâu sắc như đang nhìn một đống rác rưởi.
“Lâm Uyển,” giọng hắn khàn đặc, lạnh lẽo như gió rít qua khe cửa. “Diễn đủ chưa?”
Lâm Uyển sững sờ, nụ cười cứng lại trên môi: “Anh… anh nói gì vậy? Em lo cho anh mà…”
“Trợ lý, mở lên.”
Cậu trợ lý lập tức bật đoạn ghi âm trong điện thoại. Giọng nói độc địa của Lâm Uyển vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh: “…rạch nát mặt con khốn Giang Sơ Ảnh đó cho tao…”
Mặt Lâm Uyển cắt không còn giọt máu. Cô ta lùi lại, đánh rơi bó hoa xuống đất: “Không… không phải… Thời Nghiễn, nghe em giải thích! Là con ả đó gài bẫy em! Nó chỉnh sửa giọng nói…”
“Câm mồm!” Cố Thời Nghiễn gầm lên, vớ lấy cốc nước trên bàn ném mạnh xuống chân cô ta. Mảnh thủy tinh vỡ tan tành.
“Cô nghĩ tôi là thằng ngu sao? Ba năm qua, tôi đã mắt mù mới tin tưởng cô. Tôi dung túng cô, cho cô danh phận, tiền bạc, chỉ vì nghĩ cô thiện lương, yếu đuối. Hóa ra, tôi đã nuôi ong tay áo.”
“Thời Nghiễn… tha cho em… em chỉ vì quá yêu anh thôi…” Lâm Uyển quỳ sụp xuống, khóc lóc van xin, lớp mặt nạ thánh thiện vỡ vụn hoàn toàn.
Cố Thời Nghiễn cười lạnh, ra hiệu cho trợ lý đưa ra một tập hồ sơ dày cộp khác.
“Yêu tôi? Hay yêu tiền của Cố gia?” Hắn ném tập hồ sơ vào mặt cô ta. Giấy tờ bay lả tả. “Tôi đã cho người điều tra lại tất cả bệnh án của cô ba năm trước. Ung thư dạ dày giai đoạn cuối? Cần ra nước ngoài điều trị gấp? Hả?”
Lâm Uyển chết điếng. Bí mật lớn nhất đời cô ta đã bị phanh phui.
“Tất cả là giả!” Cố Thời Nghiễn nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên. “Cô cấu kết với bác sĩ làm giả bệnh án để ép tôi phải sang Mỹ chăm sóc cô, đúng lúc Sơ Ảnh cần tôi nhất. Cô khiến tôi bỏ rơi cô ấy vào ngày kỷ niệm, khiến cô ấy tuyệt vọng bỏ đi. Lâm Uyển, cô không bị bệnh, cô chỉ bị bệnh đê tiện thôi!”
Sự thật như sét đánh ngang tai. Hóa ra, bi kịch ba năm trước, sự chia ly đau đớn giữa hắn và Giang Sơ Ảnh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của người phụ nữ rắn rết này. Hắn hận Lâm Uyển một, thì hận chính sự ngu ngốc của bản thân mười.
“Người đâu!” Cố Thời Nghiễn ra lệnh.
Hai vệ sĩ cao to bước vào, xốc nách Lâm Uyển lên như một con gà.
“Thu hồi toàn bộ thẻ tín dụng, trang sức, bất động sản mà tôi đã cho cô ta. Phong sát cô ta trên mọi phương diện truyền thông. Gửi bằng chứng cô ta thuê người cố ý gây thương tích và giết người cho cảnh sát. Tôi muốn cô ta phải ngồi tù mọt gông!”
“Không! Thời Nghiễn! Anh không thể làm thế với em! Em là vị hôn thê của anh…” Lâm Uyển gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng.
“Vị hôn thê?” Cố Thời Nghiễn nhếch mép tàn nhẫn. “Cô xứng sao? Mang cô ta đi cho khuất mắt tôi!”
Tiếng gào khóc của Lâm Uyển xa dần rồi tắt hẳn. Căn phòng trở lại sự yên tĩnh đáng sợ.
Cố Thời Nghiễn ngồi thẫn thờ trên giường bệnh, tay ôm lấy vết thương đang rỉ máu, nhưng nỗi đau trong lòng mới thực sự xé nát tâm can hắn. Hắn đã tự tay phá hủy hạnh phúc của mình vì một cú lừa ngoạn mục.
Hắn nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Giang Sơ Ảnh tối qua. Cô ấy hẳn đã biết bộ mặt thật của Lâm Uyển từ lâu, nhưng cô ấy không thèm giải thích. Bởi vì trong mắt cô ấy, sự tin tưởng của hắn rẻ mạt đến mức không đáng để cô ấy phí lời.
Ting.
Điện thoại của trợ lý vang lên tin nhắn thông báo khẩn cấp. Cậu ta tái mặt, run rẩy đưa điện thoại cho Cố Thời Nghiễn.
“Cố Tổng… nguy to rồi.”
Trên màn hình là bản tin tài chính nóng hổi nhất:
SỐC: Tập đoàn V tuyên bố thâu tóm 30% cổ phần của Cố thị trên sàn chứng khoán. Alice Giang chính thức trở thành cổ đông lớn thứ hai, đe dọa vị trí Chủ tịch của Cố Thời Nghiễn.
Cố Thời Nghiễn nhìn chằm chằm vào màn hình. Trong ảnh, Giang Sơ Ảnh đang bắt tay với các đối thủ cạnh tranh của Cố thị, nụ cười trên môi cô rạng rỡ, đầy quyền lực và đắc thắng.
Cô không chỉ muốn hắn hối hận. Cô muốn hắn trắng tay.
Hắn buông điện thoại, ngửa cổ cười lớn, tiếng cười vang vọng sự bi ai và điên cuồng.
“Giang Sơ Ảnh… em giỏi lắm. Em muốn chơi, tôi sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để chơi với em.”
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com