Chương 3
Chào bạn, tôi xin gửi tiếp Chương 3 của bộ truyện “Tội Đồ Của Riêng Anh”.
Tôi đã lưu ý kỹ yêu cầu về chính tả từ “dày vò” và định dạng hội thoại sử dụng dấu ngoặc kép “”. Chương này sẽ tập trung vào những chuyển biến tâm lý phức tạp của nam chính khi đối diện với sự thật về thể xác tàn tạ của nữ chính, nhưng sự hiểu lầm vẫn chưa được tháo gỡ hoàn toàn do sự can thiệp của kẻ thứ ba.
Chương 3: Vết Sẹo Của Sự Thật
Đêm đen đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hiu hắt. Trong hành lang dài hun hút của biệt thự Bán Sơn, tiếng bước chân dồn dập và tiếng la hét thất thanh xé toạc sự tĩnh lặng.
“Ông chủ! Ông chủ! Có chuyện rồi! Thẩm tiểu thư… cô ấy ngất rồi! Máu… nhiều máu quá!”
Tiếng hét kinh hoàng của quản gia Trần vang lên từ phía cầu thang khiến Lục Thiệu Huy, người đang ngồi trầm ngâm trong phòng ngủ với ly rượu trên tay, giật mình đánh rơi chiếc ly xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ toang chói tai, như điềm báo cho một sự việc chẳng lành.
Trái tim anh hẫng đi một nhịp, một cảm giác bất an vô cớ ập đến. Anh lao ra khỏi phòng, không kịp xỏ dép, chạy chân trần xuống hành lang lạnh buốt.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến đồng tử Lục Thiệu Huy co rút dữ dội.
Thẩm Ninh nằm sóng soài trên sàn gỗ lạnh lẽo, cơ thể gầy gò co quắp lại như một con tôm luộc. Dưới thân cô, vũng máu đỏ thẫm loang lổ, thấm ướt cả chiếc áo sơ mi rách nát và lan ra nền nhà, tương phản gay gắt với làn da trắng bệch không còn chút huyết sắc của cô.
“Thẩm Ninh!”
Lục Thiệu Huy gầm lên, lao tới đẩy quản gia Trần sang một bên. Anh quỳ xuống, đôi tay vốn luôn vững vàng trên thương trường nay lại run rẩy khi chạm vào người cô.
Lạnh. Lạnh toát như xác chết.
“Gọi cấp cứu! Mau gọi xe cấp cứu! Đứng ngây ra đó làm gì?” – Anh quát tháo, khuôn mặt điển trai méo xệch đi vì hoảng loạn.
Anh vội vàng cởi chiếc áo choàng ngủ trên người mình ra, bọc lấy cơ thể đang run lên bần bật của cô. Khi bàn tay chạm vào vùng bụng dưới của cô, cảm giác ươn ướt dính dấp của máu khiến dạ dày anh quặn thắt. Là do anh… là do sự tàn bạo của anh vừa rồi sao?
Tống Nhã lúc này cũng vừa chạy ra khỏi phòng, trên người khoác chiếc váy lụa mỏng manh. Nhìn thấy cảnh tượng Lục Thiệu Huy ôm chặt Thẩm Ninh, ánh mắt cô ta lóe lên tia ghen ghét, nhưng rất nhanh đã được che đậy bằng vẻ mặt hoảng sợ giả tạo.
“Thiệu Huy… cô ấy làm sao vậy? Có phải cô ấy lại giở trò ‘khổ nhục kế’ để anh thương hại không?” – Tống Nhã rụt rè lên tiếng, giọng nói đầy vẻ ngây thơ vô số tội.
Câu nói đó như gáo nước lạnh tạt vào Lục Thiệu Huy, khiến lý trí đang hỗn loạn của anh khựng lại một giây. Khổ nhục kế? Đúng rồi, người phụ nữ này tâm cơ thâm sâu, vì tiền có thể làm tất cả, biết đâu đây chỉ là một màn kịch?
Nhưng khi anh nhìn xuống gương mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió của Thẩm Ninh, và lượng máu không ngừng chảy ra kia… không, không ai có thể diễn sâu đến mức đánh cược cả tính mạng mình như vậy.
“Câm miệng!” – Lục Thiệu Huy gầm lên với Tống Nhã, ánh mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu hung hãn khiến cô ta sợ hãi lùi lại hai bước. “Cô không thấy cô ấy sắp chết rồi sao?”
Không đợi xe cấp cứu, Lục Thiệu Huy bế bổng Thẩm Ninh lên, lao thẳng ra gara xe. Máu của cô thấm qua lớp áo choàng, dính vào ngực anh, nóng hổi và tanh nồng. Mùi tanh ấy như một sợi dây thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ họng anh, khiến anh không thở nổi.
Bệnh viện Quốc tế Bắc Kinh.
Thẩm Ninh được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu. Ánh đèn đỏ chói mắt bật sáng, ngăn cách Lục Thiệu Huy ở bên ngoài.
Anh ngồi sụp xuống băng ghế chờ, hai bàn tay đan vào nhau, dính đầy máu khô. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay ấy, đầu óc trống rỗng.
Ba năm qua, anh đã tưởng tượng ra hàng ngàn cách để trả thù cô, để khiến cô phải đau khổ, phải hối hận vì đã phản bội anh. Nhưng khi nhìn thấy cô nằm bất động trên vũng máu, tại sao lòng anh không hề có chút khoái cảm nào của sự trả thù? Thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ rằng cô sẽ thực sự biến mất khỏi thế giới này.
“Không… cô không được chết. Cô nợ tôi nhiều như vậy, chưa trả hết thì không được phép chết.” – Anh lẩm bẩm, như đang tự thôi miên chính mình, cố gắng bám víu vào sự hận thù để che giấu sự lo lắng đang trào dâng.
Một giờ sau, cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ Tần – bạn thân của Lục Thiệu Huy, bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng, tháo khẩu trang y tế xuống.
“Thế nào rồi? Cô ấy có chết không?” – Lục Thiệu Huy bật dậy, giọng nói khàn đặc.
Bác sĩ Tần nhìn người bạn thân của mình, ánh mắt đầy vẻ trách móc và khó hiểu: “Cậu làm cái gì mà ra nông nỗi này? Cậu có biết cô ấy suýt nữa là mất mạng không?”
Lục Thiệu Huy cau mày: “Nghiêm trọng vậy sao? Chỉ là… quan hệ hơi mạnh bạo một chút…”
“Hơi mạnh bạo?” – Bác sĩ Tần cười khẩy, lắc đầu ngán ngẩm. “Thiệu Huy, cậu nhìn kỹ bệnh án này đi.”
Anh ta đưa xấp hồ sơ bệnh án vào tay Lục Thiệu Huy, giọng nói trở nên gay gắt:
“Tử cung bị rách nghiêm trọng gây xuất huyết ồ ạt. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Cơ thể cô ấy suy kiệt đến mức báo động. Suy dinh dưỡng nặng, dạ dày viêm loét, và quan trọng nhất…”
Bác sĩ Tần ngừng lại một chút, chỉ vào tấm phim X-quang: “Cậu nhìn thấy những vết rạn nứt cũ ở xương sườn và xương ống chân này không? Cả vết sẹo mổ ruột thừa cẩu thả gây dính ruột này nữa. Tất cả đều là những chấn thương cũ không được điều trị dứt điểm trong khoảng 2-3 năm gần đây. Cô ấy rốt cuộc đã trải qua những gì vậy? Cậu bảo cô ấy cầm 500 vạn đi hưởng thụ, nhưng nhìn cái cơ thể tàn tạ này, tôi thấy cô ấy giống như vừa bước ra từ địa ngục thì đúng hơn.”
Lục Thiệu Huy cầm tờ bệnh án, những con chữ nhảy múa trước mắt anh.
Suy dinh dưỡng độ 3. Nhiều vết thương phần mềm cũ. Di chứng gãy xương sườn số 6 và 7.
Tay anh run lên. Những hình ảnh ùa về: vết sẹo lồi lõm trên bụng cô, cơ thể gầy trơ xương, và cả sự cam chịu đến đau lòng trong ánh mắt cô lúc bị anh dày vò.
Nếu cô thực sự nhận tiền và sống sung sướng, tại sao lại ra nông nỗi này? 500 vạn đủ để cô sống như bà hoàng, tại sao lại bị suy dinh dưỡng? Tại sao lại gãy xương?
“Trong tù…” – Lục Thiệu Huy thì thào. “Cô ấy đã ở tù ba năm.”
“Ở tù?” – Bác sĩ Tần sững sờ. “Nhưng dù là ở tù, chế độ bây giờ cũng đâu đến mức hành hạ người ta ra bã thế này? Trừ khi… cô ấy bị ai đó ‘chăm sóc’ đặc biệt ở trong đó.”
Câu nói của bác sĩ Tần như một tia sét đánh ngang tai Lục Thiệu Huy. Bị “chăm sóc đặc biệt”? Ai? Ai đã làm điều đó?
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Thiệu Huy reo lên. Là Tống Nhã.
Anh bắt máy, giọng nói lạnh lùng: “Gì?”
“Thiệu Huy, anh vẫn ở bệnh viện sao?” – Giọng Tống Nhã ngọt ngào vang lên. “Em lo cho anh quá nên đã nấu chút cháo yến mang đến. Anh đang ở đâu?”
“Về đi. Tôi không ăn.” – Anh định cúp máy, nhưng Tống Nhã vội nói tiếp.
“Khoan đã anh! Em vừa nhớ ra một chuyện. Hồi chiều em có nghe quản lý ở hộp đêm Dạ Sắc nói, Thẩm Ninh trong tù nợ nần rất nhiều đại ca xã hội đen vì cờ bạc. Có khi nào những vết thương đó là do cô ta bị bọn chúng đánh đòi nợ không? Anh đừng để vẻ ngoài đáng thương của cô ta lừa gạt, loại phụ nữ đã từng bán đứng người yêu thì chuyện gì mà chẳng làm được.”
Lục Thiệu Huy im lặng, bàn tay cầm điện thoại siết chặt. Cờ bạc? Nợ nần?
Lời giải thích này… nghe có vẻ hợp lý với cái “bản chất tham tiền” mà anh vẫn luôn gán cho cô. Một kẻ đã từng vì tiền mà bỏ rơi anh, thì việc sa ngã vào cờ bạc trong tù cũng không phải là không thể.
Sự dao động và hối hận vừa nhen nhóm trong lòng Lục Thiệu Huy lập tức bị dập tắt bởi liều thuốc độc ngọt ngào của Tống Nhã. Anh cười lạnh, ném tờ bệnh án trả lại cho bác sĩ Tần.
“Chữa cho cô ta sống lại. Tôi cần cô ta sống để trả nợ. Còn những vết thương đó… là quả báo cô ta phải chịu.”
Bác sĩ Tần nhìn thái độ thay đổi 180 độ của bạn mình, chỉ biết lắc đầu thở dài: “Tùy cậu. Nhưng tôi cảnh báo, cô ấy yếu lắm rồi. Nếu cậu còn tiếp tục dày vò cô ấy như tối qua, lần sau tôi không chắc cứu được đâu.”
Thẩm Ninh tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua rèm cửa sổ. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến cô nhăn mặt. Cơn đau từ bụng dưới đã dịu đi phần nào, nhưng toàn thân vẫn ê ẩm, nặng trĩu như đeo chì.
Cô mở mắt, đập vào mắt là trần nhà trắng toát. Cô chưa chết sao?
“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía ghế sofa. Thẩm Ninh giật mình quay đầu lại. Lục Thiệu Huy đang ngồi đó, hai chân vắt chéo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm.
“Lục… Lục tổng…” – Giọng cô khàn đặc, cổ họng khô rát như lửa đốt.
Lục Thiệu Huy đứng dậy, bước chậm rãi về phía giường bệnh. Anh rót một cốc nước, nhưng thay vì đưa cho cô, anh lại cầm trên tay, xoay nhẹ chiếc cốc.
“Mạng cô cũng lớn thật đấy. Rách tử cung, mất máu cấp, thế mà vẫn sống được.” – Anh nói, giọng điệu châm chọc.
Thẩm Ninh nhìn cốc nước trong tay anh, nuốt khan một cái. Cô khát đến cháy họng. Nhưng cô biết, anh sẽ không dễ dàng cho cô uống.
“Cảm ơn Lục tổng đã cứu mạng.” – Cô cúi đầu, cố nén sự tủi thân.
“Cứu cô?” – Lục Thiệu Huy cười nhạt, hắt toẹt cốc nước xuống sàn nhà ngay trước mặt cô. “Tôi cứu cô là để cô tiếp tục trả nợ cho tôi. Đừng tưởng chết là hết nợ.”
Anh cúi xuống, chống hai tay lên thành giường, ghé sát mặt vào cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy những tia máu đỏ trong mắt anh sau một đêm không ngủ.
“Bác sĩ nói trên người cô có rất nhiều vết thương cũ. Xương sườn gãy, dạ dày hỏng, suy dinh dưỡng… Thẩm Ninh, 500 vạn năm đó cô dùng làm gì? Nướng vào sòng bạc trong tù hết rồi sao?”
Thẩm Ninh sững người. Cờ bạc? Anh nghĩ cô dùng tiền bán đứng anh để chơi cờ bạc ư?
Cô muốn cười lớn, cười vào sự ngu ngốc của chính mình, cười vào sự trớ trêu của số phận. 500 vạn? Cô chưa từng nhìn thấy một xu nào của số tiền đó. Năm đó, để cứu công ty của anh khỏi phá sản, cô đã chấp nhận thỏa thuận với đối thủ cạnh tranh: nhận tội thay anh và rời xa anh, đổi lại họ sẽ rót vốn cứu Lục thị.
Nhưng sự thật này, cô đã thề sẽ mang theo xuống mồ. Bởi vì nếu anh biết được, với tính cách kiêu hãnh của anh, anh sẽ sống trong sự dằn vặt cả đời. Cô thà để anh hận cô, còn hơn để anh tự trách mình.
“Đúng vậy.” – Thẩm Ninh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt trống rỗng. “Tôi đánh bạc. Trong tù buồn chán lắm, phải tìm trò tiêu khiển chứ. Tiếc là vận may của tôi không tốt, thua sạch rồi.”
“Cô…” – Lục Thiệu Huy nghẹn lời, cơn giận bùng lên dữ dội. Anh cứ ngỡ cô sẽ phủ nhận, sẽ khóc lóc kêu oan. Nhưng không, cô thừa nhận một cách trơ trẽn như vậy.
“Thẩm Ninh, cô đúng là hết thuốc chữa! Cô đê tiện hơn tôi tưởng!” – Anh túm lấy cằm cô, siết mạnh đến mức xương hàm cô đau nhói.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bật mở. Một y tá hớt hải chạy vào.
“Bệnh nhân Thẩm Ninh! Ai là người nhà của bệnh nhân Thẩm Ninh?”
Thẩm Ninh giật mình, cố gắng gượng dậy: “Là tôi… tôi đây.”
“Cô có cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện Tim mạch.” – Y tá đưa điện thoại bàn ở đầu giường cho cô.
Tim Thẩm Ninh đập thình thịch. Bệnh viện Tim mạch? Mẹ cô!
Cô run rẩy cầm lấy ống nghe: “A lô… tôi là Thẩm Ninh.”
“Cô Thẩm, tình hình bà nhà nguy kịch rồi! Cơn nhồi máu cơ tim tái phát đột ngột sáng nay. Chúng tôi cần phẫu thuật gấp, nếu không bà ấy sẽ không qua khỏi đêm nay. Nhưng viện phí còn thiếu 30 vạn tệ…”
30 vạn tệ!
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Thẩm Ninh. Tai cô ù đi. 30 vạn tệ, bây giờ cô đào đâu ra? Tiền tối qua Lục Thiệu Huy đưa chỉ được vài vạn, còn chưa đủ trả tiền thuốc men những ngày qua.
Mẹ là người thân duy nhất còn lại của cô trên đời này. Bà đã vì cô mà khóc đến mù cả mắt trong ba năm qua. Cô không thể để bà chết được!
Thẩm Ninh quay sang nhìn Lục Thiệu Huy. Lúc này, anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Lục Thiệu Huy đứng đó, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng quan sát cô. Anh đã nghe loáng thoáng cuộc điện thoại.
Thẩm Ninh cắn chặt môi, lòng tự trọng còn sót lại giằng xé dữ dội. Nhưng hình ảnh người mẹ đang hấp hối hiện lên khiến cô gạt bỏ tất cả. Cô tung chăn ra, không màng đến cơn đau xé ruột gan ở bụng dưới, quỳ sụp xuống ngay trên giường bệnh, dập đầu trước Lục Thiệu Huy.
“Lục tổng… xin anh… xin anh cứu mẹ tôi!”
Lục Thiệu Huy nhướng mày, nhìn người phụ nữ đang quỳ rạp dưới chân mình. Sự hèn mọn của cô lúc này khiến anh vừa thỏa mãn lại vừa khó chịu.
“Cứu? Tại sao tôi phải cứu?” – Anh lạnh lùng hỏi. “Bà ta là mẹ cô, không phải mẹ tôi. Hơn nữa, con gái bà ta đã hại tôi thê thảm như vậy, tôi không giết bà ta đã là nhân từ lắm rồi.”
“Tôi xin anh! Tôi sẽ làm tất cả mọi thứ anh muốn! Làm trâu làm ngựa cho anh cả đời cũng được! Chỉ cần anh cho tôi vay 30 vạn… à không, 50 vạn. Tôi sẽ trả, tôi thề sẽ trả hết cho anh!” – Thẩm Ninh khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa.
“Làm tất cả mọi thứ?” – Lục Thiệu Huy lặp lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc.
Anh bước tới, cúi xuống nâng cằm cô lên, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trên má cô, động tác dịu dàng nhưng lời nói lại sắc như dao:
“Được thôi. Tôi sẽ trả tiền phẫu thuật cho mẹ cô.”
Mắt Thẩm Ninh sáng lên tia hy vọng: “Cảm ơn… cảm ơn anh…”
“Nhưng…” – Lục Thiệu Huy cắt ngang. “Tôi không cần trâu ngựa. Tôi cần một con chó biết nghe lời.”
Anh rút từ trong túi áo vest ra một chiếc vòng cổ bằng da màu đen, bên trên có gắn một chiếc chuông bạc nhỏ xíu – loại thường dùng cho thú cưng. Anh lắc nhẹ chiếc vòng, tiếng chuông leng keng vang lên lảnh lót, quỷ dị.
“Đeo cái này vào.” – Anh ném chiếc vòng xuống trước mặt cô. “Từ nay về sau, khi ở trước mặt tôi, cô không được phép đứng, chỉ được phép bò. Và mỗi khi tôi rung chuông, cô phải lập tức xuất hiện. Làm được không?”
Thẩm Ninh nhìn chiếc vòng cổ nằm trơ trọi trên ga giường trắng toát. Sự sỉ nhục này còn hơn cả cái chết. Anh muốn biến cô thành thú vật, tước đi chút phẩm giá cuối cùng của con người.
Nhưng tiếng bác sĩ trong điện thoại vẫn còn văng vẳng: “Nếu không phẫu thuật gấp, bà ấy sẽ không qua khỏi đêm nay…”
Cô nhắm mắt lại, hai dòng lệ nóng hổi lăn dài. Bàn tay run rẩy vươn ra, nắm lấy chiếc vòng cổ lạnh lẽo đó.
“Tôi… làm được.”
Lục Thiệu Huy nhìn cô tự tay đeo chiếc vòng vào cổ, tiếng “cạch” khi chốt khóa đóng lại vang lên khô khốc như tiếng đóng nắp quan tài chôn vùi lòng tự trọng của Thẩm Ninh.
Anh cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác dày vò khó tả. Tại sao khi thấy cô hèn mọn đến tận cùng như thế này, anh lại không thấy vui sướng như mình tưởng tượng?
“Tốt. Bây giờ gọi điện cho bệnh viện đi. Tiền sẽ được chuyển ngay lập tức.”
Anh quay lưng bước ra cửa, bỏ lại sau lưng câu nói lạnh lùng:
“Xuất viện xong thì cút về biệt thự. Tối nay Tống Nhã mở tiệc sinh nhật, cô ấy nói thiếu người phục vụ mua vui. Cô biết phải làm gì rồi đấy.”
Thẩm Ninh nắm chặt chiếc chuông bạc trên cổ, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Sinh nhật Tống Nhã? Mua vui?
Số phận thật biết cách trêu ngươi. Hôm nay… cũng là sinh nhật của cô.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com