Chương 3
Hai tuần trôi qua kể từ sự cố ở nhà bếp, Nhất Ninh bị giam lỏng hoàn toàn trong biệt thự. Lục Cận Ngôn không cho cô bước ra ngoài nửa bước, mọi liên lạc với thế giới bên ngoài đều bị cắt đứt. Mỗi ngày, điều duy nhất cô đối mặt là sự khinh miệt của người làm và những màn kịch ngọt ngào giả tạo của Lâm Dao.
Sáng hôm đó, khi đang đứng bên cửa sổ, Nhất Ninh đột nhiên cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào. Cô lao vào nhà vệ sinh, nôn đến mức mật xanh mật vàng. Sự nhạy cảm của người phụ nữ khiến tim cô đập loạn xạ. Chẳng lẽ… bát thuốc đó không có tác dụng?
Cô bí mật mua que thử thai qua một người làm được cô dùng chút trang sức cuối cùng để mua chuộc. Hai vạch đỏ chói hiện lên khiến Nhất Ninh run rẩy. Cô vừa mừng vừa sợ. Mừng vì sinh linh này vẫn kiên cường ở lại, sợ vì nếu Lục Cận Ngôn biết, anh chắc chắn sẽ giết chết nó.
Nhưng bí mật chưa kịp giấu kín thì tai họa đã ập đến.
Rầm! Cánh cửa phòng bật mở. Lục Cận Ngôn bước vào, khuôn mặt anh tối sầm, trên tay là hồ sơ bệnh án của Lâm Dao.
“Nhất Ninh, Dao Dao ngất xỉu rồi. Cô ấy bị suy tủy cấp tính sau vụ tai nạn, bác sĩ nói cần truyền máu và thay tủy gấp.”
Nhất Ninh lùi lại phía sau, bản năng che lấy bụng mình:
“Anh nói với em làm gì? Tôi không phải bác sĩ.”
Lục Cận Ngôn tiến lại gần, bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía cửa:
“Cô là người duy nhất có nhóm máu hiếm trùng khớp với cô ấy. Đi theo tôi đến bệnh viện.”
“Không! Em không đi! Em đang mang thai, Cận Ngôn, em đang mang thai con của anh!” – Nhất Ninh gào lên trong tuyệt vọng, hy vọng chút tình phụ tử cuối cùng sẽ thức tỉnh anh.
Bước chân của Lục Cận Ngôn khựng lại. Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt không có lấy một tia ấm áp, chỉ có sự hoài nghi và ghê tởm:
“Mang thai? Thẩm Nhất Ninh, cô định dùng chiêu trò này đến bao giờ? Tôi đã tận mắt thấy cô uống bát thuốc đó. Muốn dùng một đứa con hoang để trốn tránh trách nhiệm cứu Dao Dao sao?”
“Nó không phải con hoang! Nó là con anh! Anh không thể tàn nhẫn như vậy!”
“Cho dù nó là thật, thì mạng của nó cũng không đáng giá bằng một sợi tóc của Dao Dao.” – Anh lạnh lùng thốt ra những lời tuyệt tình nhất, rồi lôi xệch cô đi như một món đồ rách nát.
Bệnh viện mùi sát trùng nồng nặc. Nhất Ninh bị ấn nằm xuống chiếc giường bệnh lạnh lẽo ngay cạnh giường của Lâm Dao. Cô ta đang nằm đó, hơi thở thoi thóp, nhưng khi thấy Nhất Ninh, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý mà chỉ mình Nhất Ninh thấy được.
“Cận Ngôn, đừng ép chị ấy… Em chết cũng được, đừng làm hại chị và đứa bé…” – Lâm Dao thều thào.
“Em im lặng đi, giữ sức để nhận máu.” – Cận Ngôn quay sang bác sĩ, giọng nói ra lệnh – “Hút máu của cô ta, bao nhiêu cũng được, miễn là cứu sống được Dao Dao.”
Chiếc kim tiêm to lạnh lẽo đâm sâu vào tĩnh mạch của Nhất Ninh. Cảm giác máu trong cơ thể đang bị rút dần ra khiến cô hoa mắt chóng mặt. Cô nhìn Lục Cận Ngôn, anh đang nắm chặt tay Lâm Dao, ánh mắt lo lắng ấy chưa bao giờ dành cho cô.
“Lục Cận Ngôn… con đau… em đau…” – Nhất Ninh thì thầm, giọng nói lịm dần.
Dưới thân cô, một dòng chất lỏng ấm nóng bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm tấm ga trải giường màu trắng. Màu đỏ tươi ấy thật chói mắt. Nhất Ninh cảm thấy một thứ gì đó vô cùng quan trọng đang rời bỏ mình.
Bác sĩ hốt hoảng:
“Lục tổng, bệnh nhân bị xuất huyết đại ồ ạt! Có dấu hiệu sảy thai!”
Bàn tay đang nắm lấy tay Lâm Dao của Lục Cận Ngôn khẽ run lên. Anh nhìn xuống dưới chân Nhất Ninh, nơi vũng máu đang loang lổ. Một cảm giác bất an lạ kỳ len lỏi vào tim anh, nhưng ngay lúc đó, máy đo nhịp tim của Lâm Dao vang lên tiếng bíp kéo dài.
“Cứu cô ấy trước!” – Anh hét lên, quay lưng lại với sự sống đang lịm dần của Nhất Ninh và đứa con chưa kịp chào đời.
Trong cơn mê man, Nhất Ninh nghe thấy tiếng bác sĩ thông báo: “Không giữ được đứa bé rồi.” Cô cười, một nụ cười thê lương đến tột cùng. Mười năm yêu anh, đổi lại là một đêm tân hôn nhục nhã, một bát thuốc độc và chính tay người cha giết chết con mình để cứu nhân tình.
Khi Nhất Ninh tỉnh lại sau cơn hôn mê, căn phòng trống rỗng. Trên bàn là một tờ đơn ly hôn đã có sẵn chữ ký của Lục Cận Ngôn.
Cô ngồi dậy, mặc kệ cơn đau xé rách tâm can, cầm lấy cây bút ký tên mình vào. Nhưng cô không ký bằng mực, cô dùng ngón tay vẫn còn dính máu của mình, viết đè lên chữ ký của anh: “Nợ máu, phải trả bằng máu.”
Cô không chết. Trái tim cô đã chết, nhưng cơ thể này sẽ sống tiếp để kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục cùng mình.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, không phải Lục Cận Ngôn, mà là một người đàn ông lạ mặt với phong thái bí ẩn:
“Thẩm tiểu thư, cô đã sẵn sàng để khiến Lục gia phải trả giá chưa?”
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com