Chương 4
Ba tháng sau.
Lục gia tổ chức một buổi tiệc từ thiện linh đình để ăn mừng việc Lâm Dao hồi phục thần kỳ và cũng là để ngầm thông báo về vị trí “Lục phu nhân” sắp đổi chủ. Lâm Dao mặc chiếc váy đuôi cá dát kim cương, rạng rỡ như một nữ hoàng. Nhưng bên cạnh cô ta, Lục Cận Ngôn lại gầy đi trông thấy. Đôi mắt anh luôn thâm quầng, và trong túi áo lúc nào cũng giữ chặt mảnh giấy có chữ ký bằng máu của Nhất Ninh.
“Cận Ngôn, anh sao thế? Hôm nay là ngày vui của chúng ta mà.” – Lâm Dao nũng nịu khoác tay anh.
“Ừ, anh không sao.” – Anh trả lời hờ hững, ánh mắt lại vô thức nhìn về phía cửa chính.
Đúng lúc đó, dàn nhạc bỗng nhiên ngưng bặt. Một bầu không khí lạnh lẽo bao trùm cả sảnh tiệc. Từ phía cửa, một người đàn ông lạ mặt với phong thái lịch lãm bước vào, và đi bên cạnh anh ta là một người phụ nữ khiến toàn bộ khách mời phải nín thở.
Cô mặc chiếc đầm đen tuyền, bó sát lấy thân hình mảnh mai nhưng đầy quyến rũ. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy… giống hệt Thẩm Nhất Ninh, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Không còn sự cam chịu, không còn vẻ u sầu, người phụ nữ này mang theo một sự kiêu ngạo và lạnh lùng đến đáng sợ.
“Chào Lục tổng, chào Lâm tiểu thư. Đã lâu không gặp.” – Giọng nói của cô trong trẻo nhưng chứa đầy tiễn độc.
“Thẩm… Nhất Ninh?” – Lâm Dao run rẩy, ly rượu vang trong tay rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
“Nhất Ninh? Cô là Nhất Ninh đúng không?” – Lục Cận Ngôn lao đến, bàn tay anh định chạm vào vai cô thì đã bị người đàn ông đi cùng gạt ra.
“Lục tổng tự trọng. Đây là phu nhân của tôi – Sherry Thẩm, giám đốc điều hành mới của tập đoàn tài chính phương Nam.” – Người đàn ông mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thách thức. Đó chính là Cố Thừa Trạch, đối thủ không đội trời chung của Lục gia trên thương trường.
Nhất Ninh nhìn thẳng vào mắt Lục Cận Ngôn, một nụ cười nhạt hiện lên:
“Lục tổng nhận nhầm người rồi. Thẩm Nhất Ninh mà anh biết đã chết cùng đứa con của cô ấy trong vũng máu ở bệnh viện ba tháng trước rồi. Tôi đến đây hôm nay chỉ để lấy lại một thứ…”
Cô quay sang nhìn Lâm Dao, lúc này mặt cô ta đã cắt không còn giọt máu:
“Lâm tiểu thư, nghe nói cô vừa được thay tủy? Cô có thấy trong cơ thể mình, dòng máu của ‘người chết’ đang chảy không? Có thấy mỗi đêm đều có tiếng trẻ con khóc đòi mạng không?”
“Cô… cô nói bậy! Cận Ngôn, đuổi cô ta đi!” – Lâm Dao thét lên, bám chặt lấy tay anh.
Nhưng Lục Cận Ngôn không nhúc nhích. Anh nhìn chằm chằm vào vết sẹo nhỏ trên cổ tay Nhất Ninh – dấu vết của lần lấy máu tàn nhẫn đó. Tim anh thắt lại một cơn đau dữ dội.
“Nhất Ninh… em còn sống… thật tốt quá…” – Giọng anh run rẩy, chứa đựng sự hối hận muộn màng.
“Tốt sao?” – Nhất Ninh bước lại gần anh, ghé sát tai thì thầm – “Lục Cận Ngôn, anh có biết tại sao tôi lại chọn trở về vào hôm nay không? Vì hôm nay là ngày giỗ đầu của cha tôi – người đã bị anh và Lâm Dao phối hợp ép đến mức phải nhảy lầu để anh có thể danh chính ngôn thuận thâu tóm Thẩm gia.”
Lục Cận Ngôn sững sờ: “Em nói gì? Cha em mất vì bạo bệnh…”
“Anh bị cô ta lừa rồi, đồ ngu ngốc.” – Nhất Ninh ném một xấp tài liệu lên bàn – “Lâm Dao không hề bị suy tủy, cô ta chỉ dùng thuốc để tạo triệu chứng giả. Mục đích là để rút máu tôi đến chết, và dùng cái chết của tôi để hợp thức hóa việc chiếm đoạt số cổ phần cuối cùng mà cha tôi để lại. Đây là bằng chứng cô ta thông đồng với bác sĩ.”
Toàn bộ sảnh tiệc xôn xao. Lâm Dao ngã khụy xuống đất, lắp bắp: “Không… không phải… Cận Ngôn, anh phải tin em!”
Lục Cận Ngôn cầm lấy xấp tài liệu, từng trang giấy như những cái tát tàn nhẫn vào sự ngu muội của anh. Anh nhìn sang Lâm Dao, người con gái mà anh từng thề sẽ bảo vệ cả đời, giờ đây hiện nguyên hình là một con quỷ tàn độc.
“Lâm Dao… cô…” – Anh nghiến răng, sát khí tỏa ra khiến mọi người xung quanh phải lùi lại.
“Đừng vội tức giận, Lục tổng.” – Nhất Ninh thong dong nhấp một ngụm rượu – “Kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi. Từ ngày mai, tập đoàn Lục thị sẽ nhận được một món quà bất ngờ từ tôi. Những gì các người đã nợ Thẩm gia, tôi sẽ đòi lại không thiếu một xu, bao gồm cả mạng sống của con tôi.”
Nói xong, cô khoác tay Cố Thừa Trạch quay lưng đi thẳng, để lại một hiện trường hỗn loạn. Lục Cận Ngôn đứng ngây người giữa sảnh tiệc, nhìn theo bóng dáng kiên cường của người vợ mà anh đã từng nhẫn tâm chà đạp. Anh đột ngột quỳ sụp xuống, ôm lấy lồng ngực đang đau thắt lại.
Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông máu lạnh Lục Cận Ngôn hiểu được cảm giác sống không bằng chết là như thế nào.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com