Tóm tắt
Trong ký ức của Lục Cận Ngôn, Thẩm Nhất Ninh từng là một khoảng trời xanh thẳm của những tháng năm niên thiếu. Nhưng khoảng trời ấy đã sụp đổ hoàn toàn vào cái đêm mưa tầm tã ba năm trước, trên cung đường ven biển định mệnh.
Đêm đó, Lục Cận Ngôn cầm lái đưa Lâm Dao đi trốn. Họ muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của hai gia đình Thẩm – Lục, thoát khỏi cuộc hôn nhân thương mại mà cha của Nhất Ninh đang ráo riết thúc ép. Khi đó, Lâm Dao chỉ là một cô gái họ hàng xa mồ côi được Thẩm gia nhận nuôi, mong manh và yếu ớt. Cô ấy bám chặt lấy tay anh, đôi mắt ngấn lệ nói rằng cô ấy sợ sự chiếm hữu của Nhất Ninh.
“Cận Ngôn, chị ấy nói nếu em không rời xa anh, chị ấy sẽ khiến em biến mất mãi mãi.”
Lúc đó, anh chỉ nghĩ đó là lời lo sợ thái quá của một cô gái nhút nhát. Cho đến khi một chiếc xe đen tuyền, không bật đèn pha, điên cuồng đâm mạnh vào đuôi xe anh từ phía sau. Trong khoảnh khắc chiếc xe mất lái lao xuống vực, ánh đèn pha hắt ngược lại đã kịp soi rõ biển số xe – con số kết thúc bằng ngày sinh của Nhất Ninh, chiếc xe mà chính tay anh đã chọn mua tặng cô vào sinh nhật năm ngoái.
Khi Lục Cận Ngôn tỉnh lại giữa những mảnh vỡ nát của sắt thép và mùi xăng nồng nặc, Lâm Dao đã biến mất. Thứ duy nhất còn sót lại bên vách đá, vấy máu và lạnh lẽo, là chiếc vòng tay bạch kim khắc tên Nhất Ninh.
Nỗi đau mất đi người yêu hòa cùng sự phẫn nộ tột cùng. Nhưng sự tàn độc của Thẩm gia còn vượt xa tưởng tượng của anh. Ngay khi Lục Cận Ngôn còn đang nằm trên giường bệnh với đôi chân nát bấy, Thẩm Vạn Sơn – cha của Nhất Ninh – đã bước vào với một tập hồ sơ dày cộm. Đó là những bằng chứng về các khoản nợ khổng lồ mà tập đoàn Lục thị đang gánh chịu, kèm theo một tối hậu thư:
“Cận Ngôn, Lục thị chỉ có thể sống nếu con trở thành con rể của Thẩm gia. Đừng tìm Lâm Dao nữa, con bé đó không xứng với con.”
Lục Cận Ngôn nhìn nụ cười bình thản của người đàn ông trước mặt, lồng ngực anh như có ngọn lửa thiêu đốt. Anh tin rằng Nhất Ninh đã dùng tính mạng của Lâm Dao để tạo ra một “tai nạn” hoàn hảo, rồi lại dùng quyền lực của cha mình để ép anh vào đường cùng. Cô tiểu thư hiền lành thường ngày, trong mắt anh lúc này, chính là kẻ chủ mưu nham hiểm nhất.
Mọi hy vọng cuối cùng của anh tan biến khi nhận được một đoạn ghi âm từ một nguồn ẩn danh. Giọng nói quen thuộc của Nhất Ninh vang lên, chứa đầy sự lạnh lùng mà anh chưa từng nghe thấy: “Cha, Lâm Dao mất tích là cơ hội tốt nhất. Anh ấy sớm muộn cũng sẽ là của con, bất kể phải dùng đến thủ đoạn nào.”
Anh không biết rằng chiếc xe đó là do Lâm Dao tự thuê để dàn dựng một vụ “mất tích” hòng tống tiền Thẩm gia. Anh không biết rằng chiếc vòng tay là do cô ta cố tình lấy trộm để để lại hiện trường. Và anh càng không biết rằng, đoạn ghi âm đó là sản phẩm của một kỹ thuật cắt ghép tinh vi từ một buổi tâm sự giữa Nhất Ninh và cha về việc tìm kiếm Lâm Dao.
Kể từ ngày đó, Lục Cận Ngôn đã thề sẽ biến cuộc đời của người con gái ấy thành một chuỗi ngày dằn vặt. Anh không hút thuốc, vì Lâm Dao từng nói cô ghét mùi khói. Anh giữ lại sự tinh sạch đó như một cách để tưởng nhớ người đã khuất, và để nhắc nhở bản thân rằng mỗi khi nhìn thấy Nhất Ninh, anh đang đối diện với một ác quỷ.
Hận thù của anh không phải là sự bộc phát nhất thời. Nó được nuôi dưỡng bằng những bằng chứng thép, bằng nỗi đau mất mát và bằng sự kiêu hãnh bị chà đạp. Anh bước vào cuộc hôn nhân với Nhất Ninh như bước vào một trận chiến mà ở đó, anh không cần sự thật, anh chỉ cần sự trả thù.
Anh muốn nhìn thấy cô đau đớn, muốn thấy cô phải trả giá bằng chính máu và nước mắt, y như cách Lâm Dao đã biến mất trong đêm mưa ấy. Nhưng Lục Cận Ngôn không hề biết, chính sự mù quáng đó đã đẩy anh vào một ván cờ mà kẻ thua cuộc duy nhất chính là anh – người đã dùng cả đời để hận một người yêu mình nhất, và yêu một kẻ chưa từng tồn tại ngoài những lời dối trá.