Chương 10
Phiên tòa diễn ra vào một buổi sáng trời trong, nắng chiếu qua những khung cửa cao, lạnh lẽo và công bằng như chính nơi này vốn dĩ phải thế. Tần Sơ Dã ngồi ở hàng ghế phía sau, không quá gần, cũng không quá xa, đủ để nhìn rõ tất cả, đủ để không bị cuốn vào bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào.
Lục Tri Hành đứng trước vành móng ngựa, gương mặt tiều tụy, quầng mắt thâm đen, bộ vest từng là niềm kiêu hãnh nay treo lỏng lẻo trên người. Khi ánh mắt anh ta lướt qua khán phòng, bắt gặp Tần Sơ Dã, cả người anh ta cứng lại, như bị ghim chặt tại chỗ.
Cô nhìn anh ta, ánh mắt bình thản.
Không hận.
Không yêu.
Chỉ là người xa lạ.
Bên cạnh Lục Tri Hành, Tần Uyển Nhi ngồi cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau. Cô ta gầy đi trông thấy, vẻ yếu đuối từng là vũ khí giờ trở nên thừa thãi. Khi thẩm phán đọc đến những con số thất thoát, những khoản chuyển tiền bất hợp pháp, Uyển Nhi bật khóc, nước mắt rơi lã chã.
“Em không cố ý…” Cô ta nghẹn ngào. “Em chỉ muốn có chỗ đứng…”
Không ai đáp lại.
Lục Tri Hành quay sang nhìn cô ta, ánh mắt lần đầu tiên mang theo sự tuyệt vọng trần trụi. “Nếu không phải vì cô—”
“Đủ rồi.” Thẩm phán gõ búa. “Giữ trật tự.”
Tần Sơ Dã khẽ tựa lưng vào ghế. Cảnh tượng này, cô từng hình dung rất nhiều lần. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, trong lòng cô lại không có khoái cảm. Chỉ là một cảm giác kết thúc rất nhẹ, giống như khi khép lại một cuốn sách đã đọc xong.
Bản án được tuyên.
Tần Uyển Nhi bật khóc nức nở, sụp hẳn xuống ghế.
Lục Tri Hành đứng bất động, môi mím chặt, như thể cuối cùng cũng hiểu ra, anh ta đã thua không phải vì kém thông minh, mà vì quá tự tin rằng có thể chà đạp lên người khác mà không phải trả giá.
Khi bị dẫn ra ngoài, anh ta ngoái đầu lại.
“Sơ Dã.” Giọng anh ta khàn đặc. “Nếu lúc đó… tôi không tham…”
Cô đứng dậy.
Tiếng bước chân của cô vang lên trong khán phòng yên tĩnh. Cô đứng trước mặt anh ta, khoảng cách đủ gần để anh ta nhìn rõ ánh mắt cô, đủ xa để không còn bất kỳ thân mật nào.
“Không có ‘nếu’.” Cô nói, giọng rất nhẹ. “Anh chọn rồi.”
Cô dừng một nhịp, rồi nói tiếp, từng chữ rơi xuống gọn gàng. “Và tôi cũng vậy.”
Cảnh sát dẫn họ đi. Cánh cửa lớn khép lại, mang theo quá khứ kéo dài nhiều năm của cô.
Bên ngoài, nắng rơi đầy bậc thềm. Gió thổi qua, mát và sạch.
Người đàn ông đứng chờ cô ở dưới bậc thềm cuối cùng, áo khoác sẫm màu, dáng người thẳng, ánh mắt trầm ổn. Khi cô bước xuống, anh đưa tay ra, không vội, không ép.
Tần Sơ Dã nhìn bàn tay đó một giây, rồi đặt tay mình vào.
“Xong rồi.” Cô nói.
“Ừ.” Anh đáp. “Từ giờ trở đi, là cuộc đời mới.”
Họ sóng vai bước đi. Không cần nói thêm điều gì.
Vài tháng sau, Tần thị chính thức tuyên bố phá sản. Những tài sản còn sót lại bị chia cắt, bán tháo, không còn dấu vết của một gia tộc từng huy hoàng. Truyền thông đưa tin ngắn gọn, lạnh lùng, rồi nhanh chóng chuyển sang đề tài khác.
Thế giới luôn như vậy. Không ai chờ ai.
Tần Sơ Dã đứng trong văn phòng mới, tầng cao nhất, cửa kính rộng mở. Thành phố trải dài dưới chân, ánh đèn lấp lánh. Cô ký xong một văn kiện cuối cùng, đặt bút xuống.
“Chúng ta thắng rồi.” Trợ lý nói.
Cô lắc đầu rất khẽ. “Không phải thắng.” Cô nói. “Là sống sót.”
Trợ lý rời đi. Trong phòng chỉ còn lại cô và anh. Người đàn ông tiến đến phía sau, vòng tay qua eo cô, cằm đặt nhẹ lên vai cô. Không chiếm hữu, chỉ là ở bên.
“Còn hối hận không.” Anh hỏi.
Cô nhìn thành phố, ánh mắt yên tĩnh. “Không.”
“Còn hận không.”
Cô im lặng một giây. “Không đáng.”
Anh khẽ cười. “Vậy là tốt.”
Tần Sơ Dã xoay người lại, đối diện với anh. Ánh mắt cô không còn sắc lạnh như trước, nhưng cũng không mềm yếu. Là sự rực rỡ sau khi đã đi qua lửa.
“Cảm ơn anh.” Cô nói. “Vì đã không kéo tôi ra khỏi bóng tối quá sớm.”
Anh cúi xuống, trán chạm trán cô. “Vì tôi biết.” Anh nói. “Cô phải tự mình bước ra.”
Ngoài kia, thành phố không ngủ.
Và lần này, Tần Sơ Dã bước đi giữa ánh sáng, không cần quay đầu, không cần chứng minh với bất kỳ ai.
Cô đã lấy lại tất cả.
Không phải tài sản.
Không phải danh phận.
Mà là chính mình.
Comments for chapter "Chương 10"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com