Chương 9
Lục Tri Hành bước vào phòng họp với tâm thế của kẻ sắp được cứu.
Bản hợp đồng nằm trước mặt anh ta, điều khoản rõ ràng, dòng vốn đủ lớn để giải quyết toàn bộ áp lực hiện tại của Tần gia, thậm chí còn dư sức mở rộng thêm hai dự án mới. Người đại diện quỹ đầu tư ngồi đối diện, giọng nói ôn hòa, thái độ nhã nhặn, không thúc ép, không đe dọa.
“Chúng tôi nhìn thấy tiềm năng dài hạn của Tần thị.” Người kia nói. “Chỉ cần anh ký, dòng tiền sẽ được giải ngân ngay.”
Lục Tri Hành đọc rất kỹ. Quá kỹ. Nhưng càng đọc, anh ta càng thấy mọi thứ… quá hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức khiến một phần lý trí sâu bên trong khẽ rung lên.
“Quyền quyết định cuối cùng vẫn thuộc về tôi?” Anh ta hỏi.
“Đương nhiên.” Người đại diện mỉm cười. “Chúng tôi chỉ là nhà đầu tư chiến lược.”
Chiến lược.
Lục Tri Hành gật đầu. Bút trong tay anh ta chạm giấy.
Ngay khoảnh khắc đó, cửa phòng họp mở ra.
Không ồn ào. Không báo trước.
Người phụ nữ bước vào mặc áo vest xám nhạt, dáng người thẳng, bước chân ổn định. Mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình khiến không khí trong phòng chợt nặng xuống.
Lục Tri Hành ngẩng đầu.
Cây bút rơi khỏi tay.
Âm thanh rất khẽ. Nhưng trong đầu anh ta, như có thứ gì đó nổ tung.
“Tần… Sơ Dã?”
Giọng anh ta khàn đi, không còn chút kiểm soát nào.
Người phụ nữ đứng trước mặt anh ta mỉm cười. Nụ cười lạnh, quen thuộc đến đáng sợ. “Lâu rồi không gặp.”
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.
Người đại diện quỹ đầu tư đứng dậy, cúi đầu nhẹ về phía cô. “Tần tổng.”
Hai chữ đó như một nhát búa giáng thẳng xuống đầu Lục Tri Hành.
“Không thể nào…” Anh ta lẩm bẩm. “Cô đã chết rồi.”
“Anh tiếc à?” Tần Sơ Dã hỏi, giọng bình thản. “Hay là anh sợ.”
Cô bước tới, đứng ngay bên cạnh bàn họp, đặt một tập tài liệu xuống trước mặt anh ta. Bìa ngoài là logo của quỹ đầu tư vừa rồi. Nhưng khi anh ta lật ra, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Từng bản hợp đồng. Từng dòng chuyển tiền. Từng chữ ký.
Tất cả đều quen thuộc.
“Anh nghĩ ai là người đứng sau ‘nhà đầu tư chiến lược’ này.” Cô hỏi, giọng nhẹ như gió. “Anh nghĩ ai có đủ kiên nhẫn để đợi anh tự dồn mình đến đường cùng.”
Lục Tri Hành run tay. “Cô… cô muốn gì.”
“Câu hỏi này.” Cô nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Ba năm trước, anh nên hỏi.”
Cô ra hiệu. Người đại diện quỹ đầu tư thu lại hợp đồng vừa ký dang dở.
“Đáng tiếc.” Tần Sơ Dã nói. “Cơ hội cứu Tần gia vừa rồi… không còn hiệu lực nữa.”
“Khoan đã!” Lục Tri Hành bật dậy. “Sơ Dã, nghe tôi nói—”
“Nghe?” Cô cắt ngang. “Giống như cách anh từng nghe tôi cầu xin à.”
Câu nói đó khiến anh ta chết lặng.
Cô không nhìn anh ta nữa. Cô quay sang người đại diện. “Bắt đầu giai đoạn hai.”
“Vâng.”
Ngay lập tức, điện thoại của Lục Tri Hành rung lên dồn dập. Tin nhắn. Cuộc gọi. Thư ký. Cổ đông.
Mỗi thông báo hiện lên đều là một nhát dao.
Ngân hàng dừng giải ngân.
Đối tác hủy hợp đồng.
Cổ đông yêu cầu họp khẩn.
Tần thị, trong vòng mười lăm phút, từ hấp hối chuyển sang nguy kịch.
“Cô điên rồi…” Lục Tri Hành lẩm bẩm, mắt đỏ ngầu. “Cô muốn kéo tất cả cùng chết sao.”
“Tôi từng chết rồi.” Tần Sơ Dã đáp, giọng không gợn sóng. “Một lần là đủ.”
Cô quay người rời khỏi phòng họp. Khi đi ngang qua anh ta, cô dừng lại một nhịp rất ngắn.
“À.” Cô nói, như chợt nhớ ra. “Anh nên về nhà sớm hôm nay.”
Anh ta ngẩng lên. “Tại sao.”
“Vì Uyển Nhi.” Cô mỉm cười. “Cô ta sẽ cần anh.”
Câu nói đó khiến tim anh ta rơi thẳng xuống vực.
Cùng lúc đó, ở một căn biệt thự khác, Tần Uyển Nhi bị hai nhân viên điều tra kinh tế gõ cửa. Lệnh triệu tập đặt trước mặt. Bằng chứng tài chính trải ra như lưỡi dao sắc lạnh.
Cô ta ngã quỵ xuống sàn.
“Không phải tôi…” Uyển Nhi bật khóc. “Tôi chỉ làm theo lời anh ấy…”
Không ai trả lời.
Khi Lục Tri Hành lao về đến nhà, căn biệt thự đã sáng đèn, nhưng không còn cảm giác quen thuộc. Uyển Nhi ngồi trên ghế sofa, mặt trắng bệch, tay run rẩy cầm giấy triệu tập.
“Anh cứu em…” Cô ta khóc. “Anh từng nói sẽ bảo vệ em mà…”
Lục Tri Hành nhìn cô ta, lần đầu tiên trong mắt không còn thương hại, chỉ còn chán ghét và sợ hãi.
“Cô đã làm gì.” Anh ta hỏi, giọng khàn.
Uyển Nhi lắc đầu liên tục. “Em chỉ… chỉ muốn nhiều hơn một chút…”
Một chút đó, đã kéo tất cả xuống địa ngục.
Ở tầng cao nhất của một tòa nhà khác, Tần Sơ Dã đứng bên cửa kính, nhìn xuống thành phố đang dậy sóng. Người đàn ông đứng sau lưng cô, đưa cho cô một ly rượu.
“Còn một bước cuối.” Anh nói.
Cô cầm ly, không uống. “Tôi biết.”
“Cô có chắc muốn tự tay kết thúc.” Anh hỏi.
Cô nhìn xuống ánh đèn phía dưới, ánh mắt lạnh lẽo, nhưng rất rõ ràng.
“Tôi không quay lại để tha thứ.” Cô nói. “Tôi quay lại để đóng nắp quan tài.”
Anh không nói thêm. Chỉ đứng sát hơn một chút, như một lời hứa im lặng.
Dưới kia, Tần gia bắt đầu sụp đổ.
Và không còn ai có thể ngăn lại.
Comments for chapter "Chương 9"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com