Chương 3
Sáng hôm sau, Tần Sơ Dã tỉnh dậy khi ánh nắng xuyên qua khe rèm mỏng, rơi lên gối thành một vệt nhạt. Đã lâu rồi cô mới ngủ được một giấc không mộng mị. Không sâu, nhưng liền mạch. Giống như một cái chốt cuối cùng trong đầu đã được đóng lại, buộc cô phải tiếp tục đi về phía trước.
Cô ngồi dậy, cảm giác trống rỗng quen thuộc lan khắp lồng ngực. Nhưng lần này, nó không còn làm cô hoảng sợ. Trống rỗng nghĩa là không còn gì để mất.
Điện thoại nằm trên bàn đầu giường. Không có cuộc gọi nhỡ mới. Không có tin nhắn mới. Thế giới phía bên kia dường như đã mặc định cô là kẻ bại trận rút lui trong im lặng. Cô nhìn màn hình một lát, rồi mở danh bạ, tìm đến cái tên đã lưu từ rất lâu.
Mẹ.
Ngón tay cô dừng lại một giây, rồi xóa. Không phải xóa liên hệ. Xóa vị trí của cái tên đó trong lòng cô.
Cô tiếp tục. Cha. Uyển Nhi. Lục Tri Hành.
Xóa từng người một.
Khi đến cái tên cuối cùng, tay cô hơi khựng lại. Ba năm thanh xuân. Một người cô từng nghĩ sẽ cùng mình đi đến cuối đời. Cô nhớ đến những buổi tối anh ta đứng dưới đèn đường đợi cô tan làm, nhớ đến những lần anh ta ôm cô từ phía sau, giọng nói thấp và chậm, nói rằng chỉ cần có cô là đủ.
Cô bật cười khẽ.
Chỉ cần có cô. Nhưng lại cần tất cả những gì thuộc về cô.
Cô xóa.
Màn hình trở nên sạch sẽ. Gọn gàng đến lạnh lùng.
Tần Sơ Dã đứng dậy, tắm nước lạnh. Cô chọn chiếc váy đen đơn giản nhất, giày bệt, tóc buộc thấp. Không trang điểm. Không cần phải xinh đẹp cho ai nhìn. Hôm nay, cô chỉ cần tỉnh táo.
Cô rời khách sạn, kéo vali nhỏ đã mượn tạm từ lễ tân. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo, hộ chiếu, và một chiếc USB cũ. Chiếc USB đó, ba năm trước, cô từng dùng để lưu những bản kế hoạch đầu tư chưa kịp triển khai. Khi rút lui khỏi công ty, cô không xóa. Chỉ cất đi, như một thói quen.
Có những thứ, dù bị ép buông tay, vẫn âm thầm chờ ngày được dùng lại.
Cô bắt taxi đến sân bay.
Trên đường, bảng quảng cáo điện tử chiếu một đoạn phỏng vấn ngắn. Lục Tri Hành xuất hiện trên màn hình, vest chỉnh tề, nụ cười điềm tĩnh. Dòng chữ chạy phía dưới: “Phó tổng Lục – nhân vật trẻ tuổi tiêu biểu trong tái cấu trúc doanh nghiệp gia tộc.”
Cô nhìn lướt qua, không dừng lại.
Cô đã hiểu, kẻ phản bội sẽ luôn có cách biến tội lỗi thành thành tựu.
Sân bay đông người. Âm thanh kéo vali, thông báo chuyến bay, tiếng nói chuyện trộn lẫn thành một dòng chảy không ngừng. Tần Sơ Dã đứng giữa dòng người, cảm giác như mình vừa bị nhấn chìm, vừa được cuốn đi.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Quầy B. Vé đã đặt. Hộ chiếu đưa cho nhân viên.”
Cô không hỏi gì thêm. Cô kéo vali, đi thẳng đến quầy được chỉ. Nhân viên nhìn cô, đối chiếu thông tin, rồi đưa vé.
“Chuyến bay hai mươi phút nữa bắt đầu làm thủ tục. Chúc cô thượng lộ bình an.”
Cô cầm vé, nhìn điểm đến.
Một thành phố xa lạ. Không người quen. Không quá khứ.
Hoàn hảo.
Khi cô quay người lại, suýt va vào một người đàn ông đang đứng sau. Cô lùi lại theo phản xạ.
“Xin lỗi.”
“Không sao.”
Giọng nói trầm, thấp, rất gần. Cô ngẩng đầu.
Người đàn ông cao hơn cô gần một cái đầu, áo khoác dài màu đen, dáng đứng thẳng, ánh mắt lạnh và sâu, giống như đã quen với việc bị người khác nhìn lên. Đường nét gương mặt sắc, không phải kiểu đẹp phô trương, mà là thứ đẹp khiến người ta càng nhìn càng thấy nguy hiểm.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên cô một giây quá lâu. Không soi mói. Không đánh giá. Chỉ là một sự xác nhận im lặng.
Cô chưa kịp nói thêm thì anh ta đã gật đầu nhẹ, bước qua cô như thể va chạm vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhưng tim cô lại đập lệch một nhịp.
Cô quay đầu theo phản xạ. Người đàn ông kia đang đi về hướng phòng chờ VIP, bóng lưng thẳng và xa. Trợ lý theo sau, cúi đầu nói gì đó rất nhỏ.
Một cái tên thoáng vang lên trong tiếng ồn.
“Ngũ gia.”
Tần Sơ Dã khựng lại.
Cô từng nghe qua cái tên đó. Người đàn ông độc thân kim cương lão ngũ số một của đại lục. Người mà giới tài chính nhắc đến bằng giọng nửa kính nể, nửa e dè. Nhưng cái tên cụ thể, cô chưa từng có cơ hội chạm tới.
Cô không nghĩ nhiều. Có những người sinh ra vốn không cùng quỹ đạo.
Cô quay đi, làm thủ tục an ninh, lên máy bay.
Khi máy bay cất cánh, thành phố dưới chân thu nhỏ lại thành những mảng sáng tối lộn xộn. Tần Sơ Dã nhìn qua cửa sổ, ánh mắt không còn lưu luyến. Trong khoảnh khắc bánh máy bay rời mặt đất, cô cảm thấy như có một lớp xiềng xích vô hình vừa bị kéo đứt.
Cô không quay đầu lại.
Ở một phòng chờ khác, người đàn ông áo đen đứng bên cửa kính, nhìn theo chiếc máy bay vừa cất cánh. Trợ lý đứng sau, hạ giọng.
“Ngũ gia, đã xác nhận. Là Tần Sơ Dã.”
Người đàn ông không đáp ngay. Anh ta nhìn rất lâu, ánh mắt trầm lặng như biển sâu.
“Cô ấy tự lên máy bay.” Trợ lý nói tiếp. “Không mang theo gì ngoài một vali nhỏ.”
“Ừ.” Anh ta đáp, giọng thấp. “Đúng như dự đoán.”
“Có cần can thiệp thêm không.”
Người đàn ông khẽ lắc đầu. “Chưa.”
Anh ta xoay người, ánh mắt lạnh nhưng khóe môi lại cong lên một đường rất mờ, rất nhẹ.
“Bây giờ.” Anh ta nói. “Để cô ấy học cách đứng vững một mình.”
Trợ lý gật đầu.
Máy bay dần biến mất trong tầng mây.
Một ván cờ mới đã được đặt lên bàn.
Và lần này, Tần Sơ Dã không còn là con cờ bị đẩy đi trong vô thức nữa.
Cô đang học cách trở thành người cầm cờ.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com