Chương 4
Thành phố mới đón Tần Sơ Dã bằng một buổi sáng xám nhạt, bầu trời thấp, gió lạnh lùa qua những tòa nhà cao tầng không quen tên. Cô kéo vali ra khỏi sân bay, đứng lại vài giây giữa dòng người xa lạ, cảm giác như vừa bước sang một thế giới khác, nơi không ai biết cô từng là ai, cũng không ai quan tâm cô đã mất gì.
Cô thuê một căn hộ nhỏ ở khu cũ, tầng sáu, không thang máy. Phòng chỉ hơn ba mươi mét vuông, cửa sổ hẹp, ánh sáng vừa đủ. Nhưng cô thích sự chật chội này. Nó nhắc cô rằng mình đang bắt đầu lại từ con số không, không có chỗ cho sự mềm yếu.
Ngày đầu tiên, cô dọn đồ, lau nhà, thay bóng đèn hỏng. Mỗi động tác đều chậm rãi, chắc chắn. Cô muốn cơ thể mình ghi nhớ nhịp sống mới này, không còn phụ thuộc vào ai khác. Đêm xuống, cô ngồi trên sàn, dựa lưng vào tường, ăn một hộp mì mua vội ở cửa hàng tiện lợi. Mì nhạt, nhưng dạ dày cô lại thấy ấm.
Ít nhất, cô còn sống.
Ngày thứ ba, cô bắt đầu đi tìm việc. Không phải bằng cái tên Tần gia, không phải bằng mối quan hệ, mà bằng hồ sơ sơ sài và kinh nghiệm đã từng bị cô tự tay bỏ lại. Cô chỉnh lại CV, bỏ đi những vị trí quá cao, giữ lại những con số, những dự án từng do cô trực tiếp làm. Cô không cần ánh hào quang. Cô cần một chỗ đứng.
Cô nộp hồ sơ ở mười bảy công ty trong hai ngày.
Bị từ chối mười ba.
Bốn nơi hẹn phỏng vấn.
Ngày phỏng vấn đầu tiên, cô mặc áo sơ mi trắng, quần đen, tóc buộc thấp. Người đối diện nhìn cô, lật hồ sơ, nhíu mày.
“Cô từng ở vị trí quản lý cấp cao, tại sao lại ứng tuyển vị trí phân tích viên?”
“Vì tôi cần một nơi bắt đầu.” Cô đáp thẳng. “Và tôi biết mình làm được.”
Người kia nhìn cô thêm vài giây. “Lương thấp. Áp lực lớn. Cô chịu được?”
“Được.” Cô không do dự.
Cô nhận được công việc đó.
Lương chỉ đủ sống. Nhưng bàn làm việc là của riêng cô. Máy tính là của riêng cô. Những con số chạy trên màn hình quen thuộc như máu chảy trong huyết quản. Cô cảm thấy mình đang sống lại.
Những ngày sau đó trôi qua nhanh đến không ngờ. Sáng đi làm, tối về học thêm. Cô đăng ký các khóa tài chính nâng cao, cập nhật thị trường, đọc báo cáo đến khuya. Căn phòng nhỏ sáng đèn mỗi đêm. Hàng xóm từng gõ cửa nhắc cô tắt nhạc, nhưng thực ra chỉ là tiếng gõ bàn phím đều đều.
Có những đêm, mệt mỏi ập đến bất ngờ. Cô ngồi im, nhìn vào khoảng không, ký ức cũ chợt tràn về. Gương mặt Lục Tri Hành. Giọng nói của mẹ. Nụ cười rơi nước mắt của Uyển Nhi. Những hình ảnh ấy như thử thách sự kiên định của cô.
Mỗi lần như vậy, cô lại đứng dậy, mở vòi nước lạnh, rửa mặt, nhìn thẳng vào gương.
“Đừng quên.” Cô nói với chính mình. “Mày đang sống để quay lại.”
Ba tháng sau, cô được giao một dự án nhỏ. Không ai kỳ vọng nhiều. Nhưng cô làm như thể đó là dự án sống còn. Phân tích, tính toán, phản biện. Khi bản báo cáo được thông qua, trưởng phòng nhìn cô bằng ánh mắt khác hẳn.
“Cô có năng lực.” Ông ta nói. “Trước đây cô làm ở đâu?”
Cô cười nhạt. “Một nơi không đáng nhớ.”
Buổi tối hôm đó, điện thoại cô rung. Một tin nhắn từ số quen thuộc.
“Cô thích nghi nhanh.”
Tần Sơ Dã nhìn màn hình. “Anh theo dõi tôi.”
“Đảm bảo cô không chết giữa đường.” Câu trả lời vẫn bình thản.
Cô không giận. Cô đã quen với sự tồn tại âm thầm đó. “Anh định theo dõi tôi bao lâu.”
“Cho đến khi cô không cần nữa.”
Cô đặt điện thoại xuống, lòng hơi chùng lại. Có một người đứng sau lưng, không xuất hiện, không can thiệp, nhưng luôn nhìn thấy cô. Cảm giác này vừa nguy hiểm vừa an toàn.
Tháng thứ sáu, cô được đề bạt làm phó nhóm. Không còn là con số nhỏ. Không còn là người vô hình. Cô bắt đầu có tiếng nói trong phòng họp. Đồng nghiệp gọi tên cô với sự tôn trọng dè chừng.
Cô gửi một phần tiền tiết kiệm đầu tiên vào tài khoản mới mở. Con số không lớn, nhưng cô nhìn nó rất lâu. Đây là tiền của cô. Từng đồng đều sạch sẽ.
Đêm đó, cô đứng bên cửa sổ, nhìn thành phố lên đèn. Điện thoại lại rung.
“Cô đang đi đúng hướng.” Tin nhắn đến.
“Anh hài lòng?” Cô hỏi.
Bên kia im lặng vài giây. “Tôi không cần cô làm tôi hài lòng.”
“Vậy anh cần gì.” Cô gõ.
Một câu trả lời đến, chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc kỹ.
“Tôi cần cô đủ mạnh để đứng cạnh tôi.”
Tần Sơ Dã đọc đi đọc lại câu đó. Tim cô đập chậm lại, rồi mạnh lên. Cô không hỏi thêm. Có những lời, hiểu là đủ.
Cô tắt màn hình, kéo rèm, trở về bàn làm việc. Trên tường, cô dán một tờ giấy trắng, chỉ viết một dòng duy nhất.
“Ba năm.”
Cô nhìn nó mỗi ngày.
Không phải để đếm ngược.
Mà để nhắc mình rằng, thời gian này, cô không được phép yếu đuối.
Bởi khi cô quay lại, cô sẽ không còn là Tần Sơ Dã của ngày ký tên nữa.
Cô sẽ là người khiến tất cả phải trả giá.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com