Chương 5
Năm thứ hai trôi qua nhanh hơn Tần Sơ Dã tưởng. Không còn cảm giác đếm từng ngày để sống sót, cũng không còn những đêm tỉnh giấc vì ác mộng. Cuộc sống của cô đã hình thành một nhịp điệu mới, lạnh lẽo, kỷ luật, nhưng vững vàng. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô biết mình phải làm gì. Mỗi tối đi ngủ, cô biết mình đang tiến thêm một bước.
Cô chuyển sang một công ty đầu tư quy mô trung bình, không quá nổi, nhưng có nền tảng ổn định. Lần này, cô không giấu năng lực nữa. Cô đi thẳng vào vòng phỏng vấn cuối, nói chuyện với hội đồng bằng những con số cụ thể, bằng tư duy chiến lược không khoan nhượng. Khi cánh cửa phòng họp mở ra, người phụ trách nhân sự tiễn cô ra ngoài, ánh mắt đã không còn sự nghi ngờ ban đầu.
“Chúng tôi cần người như cô.”
Cô gật đầu. “Tôi cũng cần một nơi như các anh.”
Thỏa thuận đạt được rất nhanh. Lương tăng gấp ba. Quyền hạn rõ ràng. Và quan trọng nhất, cô có quyền tham gia vào các quyết định đầu tư lớn.
Ngày đầu tiên ngồi trong phòng họp mới, Tần Sơ Dã nhìn quanh, cảm giác quen thuộc dội về. Mùi cà phê. Ánh đèn trắng. Bảng số liệu chi chít trên màn hình. Cô đã từng thuộc về nơi này. Chỉ là trước kia, cô đã tự tay bước ra.
Bây giờ, cô quay lại.
Những dự án đầu tiên cô phụ trách đều mang tính mạo hiểm. Đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt thăm dò. Cô không giải thích nhiều. Cô chỉ trình bày phương án, rủi ro, và lối thoát. Khi dự án đầu tiên sinh lời vượt dự đoán, phòng họp im lặng vài giây, rồi bùng lên tiếng trao đổi dồn dập.
Từ đó, cái tên Tần Sơ Dã bắt đầu được nhắc đến nhiều hơn. Không còn kèm theo xuất thân. Không còn liên quan đến Tần gia. Chỉ là một cái tên gắn với hiệu quả.
Cô không biết, ở một nơi khác, có người đang đọc từng báo cáo mang chữ ký của cô.
Một buổi tối muộn, khi cô vừa rời khỏi công ty, trời bất ngờ đổ mưa. Mưa không lớn, nhưng lạnh. Cô đứng dưới mái hiên, mở điện thoại gọi xe. Chưa kịp gọi xong, một chiếc xe đen đã dừng lại trước mặt.
Cửa sau mở ra.
“Lên xe.”
Giọng nói trầm, quen đến mức khiến cô sững người.
Tần Sơ Dã ngẩng đầu. Người đàn ông ngồi trong xe, áo khoác tối màu, ánh mắt sâu và tĩnh. Ba năm rồi cô mới lại nhìn thấy anh ta rõ đến vậy, không qua tin nhắn, không qua những dòng chữ vô thanh.
“Ngũ gia.” Cô gọi khẽ, không biết vì sao lại dùng xưng hô ấy.
Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua gương mặt, dừng lại một nhịp rất ngắn. “Lâu rồi.”
Cô lên xe. Cửa đóng lại, ngăn cách mưa và thế giới bên ngoài. Không gian trong xe yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng động cơ đều đều.
“Anh đến đây làm gì.” Cô hỏi trước.
“Công tác.” Anh đáp. “Và tiện thể xem cô.”
Cô cười nhạt. “Xem tôi sống sót thế nào à.”
“Xem cô sống tốt thế nào.” Giọng anh bình thản.
Xe lăn bánh. Thành phố lùi dần sau cửa kính. Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét lạnh lẽo nhưng sắc bén. Cô nhận ra, ở khoảng cách này, khí thế của anh càng rõ. Không cần nói nhiều, cũng đủ khiến người khác tự giác giữ khoảng cách.
“Anh theo dõi tôi lâu như vậy.” Cô nói. “Không sợ tôi khiến anh thất vọng sao.”
“Chưa từng nghĩ đến khả năng đó.” Anh quay sang nhìn cô. “Cô không phải người khiến người khác thất vọng.”
Câu nói rơi xuống nhẹ, nhưng lại đập thẳng vào lòng cô. Trong ba năm, chưa từng có ai nói với cô như vậy.
Xe dừng trước một nhà hàng yên tĩnh. Anh mở cửa, che tay lên khung xe để cô không đụng đầu. Một cử chỉ rất nhỏ, nhưng tự nhiên, không phô trương. Cô bước xuống, tim khẽ lệch nhịp.
Bữa tối diễn ra trong im lặng dễ chịu. Không hỏi quá khứ. Không nhắc đến Tần gia. Không nhắc đến Lục Tri Hành. Họ nói về thị trường, về xu hướng đầu tư, về những quyết định sai lầm mà ai cũng từng mắc. Mỗi lần cô đưa ra một nhận định, anh đều lắng nghe, thỉnh thoảng bổ sung một ý, vừa đủ để mở rộng tầm nhìn.
“Cô đã thay đổi.” Anh nói khi bữa ăn gần kết thúc.
“Anh thất vọng à.” Cô hỏi.
“Ngược lại.” Anh nhìn cô, ánh mắt tối đi. “Cô bây giờ… rất nguy hiểm.”
Cô hiểu anh đang nói gì. Nguy hiểm vì tỉnh táo. Vì không còn đặt niềm tin sai chỗ.
Khi ra về, anh khoác áo cho cô, động tác dứt khoát nhưng không hề vội. Tay anh chạm vào cổ tay cô trong một khoảnh khắc rất ngắn. Da thịt tiếp xúc, ấm áp, khiến cô khẽ khựng lại.
Anh cũng dừng một nhịp.
Không ai nói gì. Nhưng không khí giữa họ bỗng thay đổi. Không còn chỉ là đồng minh âm thầm.
“Ba năm.” Anh nói, giọng thấp. “Cô đã đi được hai phần ba.”
Cô nhìn anh. “Phần còn lại thì sao.”
Anh cúi xuống, khoảng cách giữa họ chỉ còn lại hơi thở. “Phần còn lại.” Anh nói chậm rãi. “Tôi sẽ đi cùng cô.”
Tim cô đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn bình tĩnh. “Anh chắc chứ.”
Anh cười rất nhẹ, một nụ cười gần như không tồn tại. “Tôi chưa bao giờ làm việc gì mà không chắc.”
Anh mở cửa xe cho cô. Khi xe lăn bánh đi, Tần Sơ Dã đứng lại dưới ánh đèn đường, tay vẫn còn vương nhiệt độ nơi anh chạm vào.
Lần đầu tiên sau ba năm, cô nhận ra, con đường trả thù phía trước không còn chỉ có một mình cô bước đi.
Và điều đó, đáng sợ hơn, cũng khiến cô mạnh mẽ hơn.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com