Chương 6
Sau buổi tối đó, cuộc sống của Tần Sơ Dã không hề đảo lộn, nhưng có một đường ranh vô hình đã bị xóa đi. Cô vẫn đi làm đúng giờ, vẫn họp, vẫn phân tích báo cáo đến khuya, nhưng đôi khi, giữa những con số khô khốc, cô lại nhớ đến ánh mắt của anh trong xe, trầm tĩnh mà không cho người khác đường lui. Giống như một lời xác nhận lặng lẽ: từ giờ trở đi, cô không còn chiến đấu trong bóng tối một mình nữa.
Cô và anh không liên lạc thường xuyên. Không tin nhắn hỏi han vô nghĩa, không cuộc gọi đêm khuya. Nhưng mỗi khi cô gặp một nút thắt khó gỡ, một dự án tưởng như không có lối ra, chỉ cần gửi đi một câu ngắn gọn, câu trả lời của anh luôn đến rất đúng lúc, rất chính xác, không thừa một chữ.
Anh không dạy cô phải làm gì. Anh chỉ chỉ ra thêm một con đường.
Và cô tự bước.
Ba tháng sau, công ty nơi cô làm việc tham gia đấu thầu một dự án lớn liên quan đến chuỗi tài chính công nghệ. Đối thủ mạnh, vốn dày, quan hệ sâu. Trong phòng họp, không khí căng thẳng đến mức ai cũng dè chừng. Có người đề xuất rút lui để tránh rủi ro. Có người muốn đánh nhanh, ăn may.
Tần Sơ Dã ngồi yên, lật từng trang tài liệu, ánh mắt bình tĩnh.
“Chúng ta không cần thắng ngay.” Cô nói, khi mọi ánh nhìn đổ dồn về phía mình. “Chúng ta chỉ cần khiến họ sai.”
Cô trình bày phương án, đánh vào điểm yếu trong cấu trúc vốn của đối phương, buộc họ phải điều chỉnh chiến lược giữa chừng. Một nước cờ chậm, nhưng độc.
Dự án đó không mang về lợi nhuận ngay lập tức, nhưng khiến công ty của cô được giới trong nghề nhìn bằng con mắt khác. Ban lãnh đạo bắt đầu hỏi ý kiến cô trước khi đưa ra quyết định. Và cái tên Tần Sơ Dã xuất hiện ngày càng nhiều trong những cuộc trò chuyện kín.
Đêm hôm dự án chốt xong, cô nhận được một tin nhắn.
“Cô đang học cách ra đòn.”
Cô nhìn màn hình, khóe môi cong lên. “Anh thấy đủ chưa.”
“Chưa.”
“Vì sao.”
“Vì cô vẫn còn nương tay.”
Cô đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Nương tay. Có lẽ anh nói đúng. Mỗi khi nghĩ đến Lục Tri Hành và Tần Uyển Nhi, trong lòng cô vẫn còn một khoảng mờ, không phải thương hại, mà là ký ức chưa hoàn toàn cắt đứt. Ký ức đó khiến cô chưa thể ra tay đến cùng.
Cô hiểu, nếu muốn thắng, cô phải dứt khoát hơn nữa.
Vài ngày sau, anh xuất hiện trước cửa công ty cô, không báo trước. Vẫn là bộ vest tối màu, dáng người cao thẳng, ánh mắt khiến người khác tự giác né tránh. Đồng nghiệp nhìn theo với sự tò mò rõ ràng, nhưng không ai dám hỏi.
“Ăn trưa.” Anh nói.
Không phải câu hỏi.
Cô theo anh lên xe. Lần này, không còn sự xa cách ban đầu. Không gian trong xe yên tĩnh, nhưng không gượng gạo.
“Anh đến đây chắc không chỉ để ăn trưa.” Cô nói.
Anh nhìn thẳng phía trước. “Tần gia đang có vấn đề.”
Cô im lặng, tim khẽ siết lại. “Vấn đề gì.”
“Dòng tiền.” Anh đáp ngắn gọn. “Và người gây ra không phải Lục Tri Hành.”
Cô quay sang nhìn anh. “Uyển Nhi.”
Anh gật đầu rất nhẹ. “Cô ta tham hơn những gì họ nghĩ. Và ngu hơn những gì cô tưởng.”
Tần Sơ Dã nhắm mắt trong một giây. Cô không cảm thấy bất ngờ. Chỉ là, khi nghe điều đó từ miệng anh, quá khứ như được đóng dấu xác nhận.
“Anh muốn tôi làm gì.” Cô hỏi.
“Không muốn.” Anh đáp. “Tôi chỉ cho cô biết.”
“Biết để làm gì.”
Anh quay sang, ánh mắt sâu và thẳng. “Để khi cô ra tay, cô không do dự.”
Xe dừng trước nhà hàng. Anh mở cửa cho cô. Khi cô bước xuống, anh giữ tay cô lại một nhịp. Không mạnh, nhưng đủ để cô cảm nhận rõ ràng.
“Sơ Dã.” Anh gọi tên cô, lần đầu tiên, không danh xưng, không khoảng cách. “Cô không còn nợ họ điều gì cả.”
Câu nói đó, như một lưỡi dao, cắt phăng sợi dây cuối cùng trong lòng cô.
Bữa trưa diễn ra nhanh gọn. Khi ra về, anh không đưa cô về công ty ngay. Xe rẽ sang một con đường khác, dừng lại trước một tòa nhà cao tầng quen thuộc đến nhói tim.
Trụ sở cũ của Tần gia.
“Anh…” Cô siết tay. “Anh làm gì vậy.”
“Cho cô nhìn rõ.” Anh nói.
Từ trên xe, cô nhìn thấy logo công ty vẫn sáng, người ra vào tấp nập. Một nơi từng là niềm kiêu hãnh của cô. Giờ đây, nó giống như một pháo đài bị chiếm giữ.
“Ba năm trước, họ đẩy cô ra ngoài.” Anh nói chậm rãi. “Ba năm sau, cô sẽ tự bước vào.”
“Với tư cách gì.” Cô hỏi, giọng thấp.
Anh quay sang, ánh mắt không giấu ý chiếm hữu lạnh lẽo. “Với tư cách người quyết định số phận của họ.”
Cô hít một hơi sâu. Trong lồng ngực, thứ gì đó vừa vỡ, vừa được tái cấu trúc. Không còn là đau đớn. Là lạnh lẽo.
“Được.” Cô nói. “Vậy bắt đầu từ đâu.”
Khóe môi anh cong lên một đường rất mờ. “Từ việc để họ tin rằng, cô sẽ không bao giờ quay lại.”
Xe lăn bánh rời đi. Tòa nhà Tần gia lùi dần trong gương chiếu hậu.
Tần Sơ Dã nhìn thẳng phía trước, ánh mắt không còn dao động. Cô hiểu, từ giây phút này, mọi nước cờ cô đi sẽ không còn đường quay đầu.
Nhưng cô không sợ.
Bởi phía sau cô, có một người đàn ông sẵn sàng đặt cả bàn cờ xuống, chỉ để cô thắng.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com