Chương 7
Tin Tần Sơ Dã qua đời được lan ra rất nhanh.
Không phải trên báo chính thống, mà trong những vòng tròn đủ kín, đủ tàn nhẫn để một người “biến mất” mà không cần xác nhận. Một tai nạn giao thông ở thành phố xa lạ. Không tìm thấy thi thể. Hồ sơ khép lại sau vài dòng kết luận mơ hồ. Đủ để người ngoài thở dài một tiếng tiếc nuối, đủ để những kẻ cần yên tâm thì hoàn toàn yên tâm.
Trong căn biệt thự cũ của Tần gia, Tần Uyển Nhi ngồi trước gương, tay cầm chiếc nhẫn kim cương, ánh mắt sáng lên rất ngắn, rồi nhanh chóng bị đè xuống bằng vẻ dịu dàng quen thuộc. Cô ta đọc tin nhắn xác nhận từ người quen trong ngành bảo hiểm, khóe môi khẽ cong.
“Chị à…” Uyển Nhi thì thầm, giọng mềm như nước. “Chị yên tâm đi. Em sẽ sống thay phần của chị.”
Bên ngoài phòng ngủ, Lục Tri Hành đang nghe điện thoại, nét mặt không biểu cảm. Khi cúp máy, anh ta đứng yên rất lâu, rồi mới chậm rãi thở ra một hơi. Không buồn bã. Không áy náy. Chỉ là cảm giác cuối cùng của một mối nguy đã bị loại bỏ.
“Cuối cùng cũng sạch sẽ.” Anh ta nói.
Trong suy nghĩ của họ, Tần Sơ Dã đã chết thật rồi.
Chỉ có người biết, mới hiểu, cái chết đó được thiết kế tinh vi đến mức nào.
Ở một nơi khác, trong căn phòng rộng với tường kính chạm trần, Tần Sơ Dã đứng trước gương, khoác áo vest nữ cắt may vừa vặn, tóc búi gọn, đường nét gương mặt sắc lạnh hơn trước rất nhiều. Không còn chút mềm yếu nào của cô gái từng tin lầm người.
Người đàn ông đứng sau lưng cô, chỉnh lại cổ áo cho cô, động tác chậm và chuẩn xác.
“Danh tính mới đã hoàn chỉnh.” Anh nói. “Không ai lần ra được.”
Cô nhìn vào gương. Người phụ nữ trong đó rất xa lạ, nhưng ánh mắt thì quen thuộc đến đáng sợ. “Tôi thật sự đã chết rồi sao.”
“Trong mắt họ, đúng vậy.” Anh đáp. “Và đó là điều cô cần.”
Cô gật đầu. Chết đi để sống lại. Không còn dây ràng buộc. Không còn điểm yếu.
“Bên Tần gia thế nào.” Cô hỏi.
“Bắt đầu rối.” Anh nói. “Uyển Nhi can thiệp quá sâu. Cô ta đang dùng tiền để vá những lỗ thủng mà chính mình tạo ra.”
“Còn Lục Tri Hành.”
Khóe môi anh nhếch lên rất nhẹ. “Anh ta tưởng mình là người cầm lái. Nhưng thực ra chỉ đang bị dắt.”
Tần Sơ Dã cười. Nụ cười không còn nhiệt độ. “Vậy thì đến lúc rồi.”
Đêm hôm đó, một quỹ đầu tư mới được thành lập âm thầm. Không ồn ào. Không truyền thông. Nhưng chỉ trong một tháng, quỹ đó đã thâu tóm lượng cổ phần nhỏ lẻ rải rác trong những công ty vệ tinh quanh Tần thị. Những động tác nhìn qua tưởng như ngẫu nhiên, nhưng ghép lại, chính là một chiếc lưới.
Tần gia không nhận ra. Lục Tri Hành không nhận ra.
Cho đến khi một cuộc họp nội bộ nổ ra tranh cãi gay gắt vì dòng tiền đột ngột bị siết chặt.
“Có người đang ép chúng ta.” Một cổ đông lớn đập bàn. “Các anh không thấy sao.”
Lục Tri Hành cau mày. “Ai.”
Không ai trả lời được.
Cùng lúc đó, Uyển Nhi bắt đầu mất ngủ. Cô ta mơ thấy Tần Sơ Dã đứng ở đầu giường, không nói gì, chỉ nhìn. Ánh mắt đó khiến Uyển Nhi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh ướt lưng.
“Không thể nào…” Cô ta tự trấn an. “Chị ta đã chết rồi.”
Nhưng những con số trong tài khoản không biết nói dối. Tiền rút ra nhanh hơn vào. Những dự án cô ta ký, liên tục gặp trục trặc. Mỗi lần cầu cứu Lục Tri Hành, anh ta đều tỏ ra mất kiên nhẫn.
“Em bình tĩnh một chút được không.” Anh ta nói. “Đừng tiêu xài vô tội vạ nữa.”
Uyển Nhi nhìn anh ta, trong mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn thật sự. Cô ta chợt nhận ra, khi Tần Sơ Dã không còn ở đó, người đứng che chắn cho mình cũng biến mất theo.
Ở một tầng cao khác của thành phố, Tần Sơ Dã ngồi trong phòng họp kín, tay cầm bút, gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp.
“Lưới đã khép được bao nhiêu.” Cô hỏi.
“Một nửa.” Trợ lý đáp. “Nhưng đủ để họ không thể xoay xở tự do nữa.”
Cô gật đầu. “Tốt.”
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô, ánh mắt không rời khỏi cô một giây. “Cô đang rất bình tĩnh.”
“Vì tôi chờ khoảnh khắc này đã quá lâu.” Cô nói. “Bình tĩnh là điều tối thiểu.”
Anh nhìn cô, giọng thấp. “Còn tôi.”
Cô quay sang. “Anh thì sao.”
“Tôi không thích ai động vào thứ của mình.” Ánh mắt anh tối lại, bàn tay đặt lên lưng ghế cô, không chạm, nhưng đủ gần. “Và họ đã động vào cô.”
Một câu nói mang tính tuyên bố hơn là cảm xúc.
Không khí giữa họ trở nên đặc quánh. Cô không né. Không tránh. Cô nhìn thẳng vào anh, nhận ra trong ánh mắt đó không chỉ có tính toán, mà còn có một thứ sâu hơn, nguy hiểm hơn.
“Vậy thì…” Cô nói chậm rãi. “Đừng để họ sống quá dễ dàng.”
Anh cười khẽ. “Tôi chưa từng định để họ dễ dàng.”
Ngoài cửa kính, thành phố sáng rực.
Ở một nơi khác, Tần gia bắt đầu rung lắc mà không hiểu vì sao.
Và họ không hề biết, người đã chết trong ký ức của họ, đang từng bước trở về, không để lấy lại những gì đã mất.
Mà để lấy đi tất cả những gì họ còn lại.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com