Chương 8
Tần gia bắt đầu cảm nhận được cái lạnh.
Không phải là kiểu sụp đổ ầm ĩ khiến người ngoài dễ dàng nhận ra, mà là sự rút cạn âm thầm, giống như một cơ thể bị lấy máu từng chút một trong lúc vẫn còn đang cử động. Dòng tiền quay vòng chậm lại. Đối tác quen thuộc bắt đầu viện cớ trì hoãn. Những dự án từng được coi là an toàn, bỗng dưng xuất hiện điều khoản bất lợi không ai kịp trở tay.
Trong phòng họp tầng cao nhất, Lục Tri Hành đứng trước màn hình lớn, tay nắm chặt điều khiển. Trên bảng chiếu là biểu đồ dòng tiền đang lao dốc, không gãy gập, nhưng liên tục và có chủ ý.
“Không thể nào chỉ là trùng hợp.” Một cổ đông nói, giọng gắt. “Có người đang nhắm vào chúng ta.”
Lục Tri Hành không đáp ngay. Anh ta nhìn chằm chằm vào con số cuối cùng, cảm giác bất an quen thuộc bò dọc sống lưng. Kiểu ra tay này, anh ta từng thấy rồi. Không phải của Uyển Nhi. Càng không phải của những đối thủ thông thường.
Quá sạch.
“Tra được gì chưa.” Anh ta hỏi.
“Quỹ đầu tư đứng sau rất kín.” Thư ký trả lời. “Danh tính người quyết định bị che hoàn toàn.”
Lục Tri Hành siết hàm. Trong đầu anh ta chợt lóe lên một gương mặt đã rất lâu không xuất hiện. Một người đáng lẽ không thể quay lại.
Anh ta tự gạt đi. Không thể nào.
Cùng lúc đó, ở một căn hộ cao tầng khác, Tần Uyển Nhi ngồi trước bàn trang điểm, móng tay cào vào mặt kính đến bật máu mà không hề hay biết. Điện thoại đặt trước mặt, màn hình hiển thị thông báo ngân hàng, đỏ chói.
Tiền không đủ.
Cô ta cắn môi, hít thở dồn dập. Những khoản rút ra để vá lỗ hổng cũ giờ lại biến thành lỗ hổng mới. Mỗi lần định ký thêm một khoản vay, đối phương đều từ chối khéo, lời lẽ lịch sự nhưng dứt khoát.
Uyển Nhi nhìn vào gương, thấy gương mặt mình hốc hác đi rõ rệt. Lần đầu tiên, cô ta cảm thấy sợ. Không phải sợ mất tiền, mà sợ mất vị trí. Sợ bị đẩy ra khỏi nơi vốn dĩ không bao giờ thuộc về mình nếu không có Tần Sơ Dã đứng phía trước.
“Không sao.” Cô ta thì thầm, tự trấn an. “Chị ta chết rồi. Không ai có thể quay lại.”
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, điện thoại rung lên.
Một email không tiêu đề.
Không chữ ký.
Chỉ có một tệp đính kèm.
Uyển Nhi run tay mở ra. Trên màn hình hiện lên một bản hợp đồng cũ, rất cũ, là bản gốc chưa từng được công bố, với chữ ký của cô ta và Lục Tri Hành ở góc cuối. Bên dưới là một dòng chữ ngắn, lạnh lùng.
“Cô nghĩ, nếu cái này xuất hiện đúng lúc, cô còn đứng vững được bao lâu.”
Uyển Nhi hét lên, hất đổ cả bàn trang điểm. Gương vỡ loảng xoảng dưới sàn. Cô ta thở dốc, hoảng loạn nhìn xung quanh như thể có ai đó đang đứng trong phòng.
“Không thể nào…” Cô ta lắc đầu. “Không thể nào là chị ta…”
Nhưng bàn tay run rẩy của cô ta đã phản bội suy nghĩ đó.
Ở phòng họp kín, Tần Sơ Dã nhìn báo cáo mới gửi đến, khóe môi cong lên rất nhẹ. Cô đặt tài liệu xuống, xoay cây bút trong tay.
“Cô ta đã bắt đầu sợ.” Trợ lý nói.
“Chưa đủ.” Tần Sơ Dã đáp, giọng bình thản. “Sợ là bước đầu. Tôi cần cô ta mất kiểm soát.”
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô, ánh mắt trầm lặng. “Cô đang ép họ tự đốt mình.”
“Không.” Cô ngẩng lên, nhìn thẳng. “Tôi chỉ đưa cho họ diêm. Họ chọn đốt.”
Anh nhìn cô, không che giấu sự đánh giá. “Cô thay đổi nhiều hơn tôi nghĩ.”
“Vì trước đây tôi quá hiền.” Cô đáp. “Hiền đến mức nghĩ rằng, chỉ cần mình lùi lại, mọi người sẽ không đẩy mình xuống vực.”
Cô đứng dậy, đi đến cửa kính. Bên ngoài, thành phố trải dài dưới chân, sáng lạnh và vô cảm. Ba năm trước, cô đã từng đứng thấp hơn rất nhiều, nhìn lên nơi này với tâm thế của người bị loại bỏ.
Bây giờ, cô đứng ở đây.
“Bước tiếp theo.” Anh hỏi.
Tần Sơ Dã quay lại, ánh mắt sắc đến mức không còn chút do dự. “Để Lục Tri Hành tin rằng, anh ta sắp thắng.”
Anh nhướng mày. “Cô muốn cho anh ta hy vọng.”
“Hy vọng càng lớn.” Cô nói chậm rãi. “Sụp xuống càng đau.”
Anh bật cười khẽ. “Tàn nhẫn.”
“Anh đã nói rồi.” Cô nhìn anh. “Tôi bây giờ rất nguy hiểm.”
Không khí giữa họ chùng xuống, rồi căng lên theo một cách khó gọi tên. Anh tiến lại gần cô, khoảng cách chỉ còn một bước.
“Cô có chắc.” Giọng anh thấp. “Khi mọi chuyện kết thúc, cô vẫn muốn tiếp tục đứng ở vị trí này.”
Cô không lùi. “Tôi chắc.”
“Dù phải trả giá.”
“Có những cái giá.” Cô đáp, ánh mắt không né tránh. “Tôi đã trả rồi.”
Anh nhìn cô rất lâu. Rồi anh gật đầu.
“Vậy thì.” Anh nói. “Tôi sẽ dọn đường.”
Đêm đó, một cuộc gặp kín được sắp xếp. Một lời đề nghị hấp dẫn được gửi đến Lục Tri Hành, đúng vào lúc anh ta nghĩ mình đã nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm. Một cánh cửa tưởng như cứu rỗi, nhưng thực chất là bậc thềm cuối cùng trước vực sâu.
Ở nơi nào đó trong thành phố, Tần Uyển Nhi ngồi co mình trong bóng tối, ôm điện thoại, không ngừng gọi cho Lục Tri Hành.
Không ai bắt máy.
Cô ta không biết rằng, từ giây phút này, mọi đường lui đã bị khóa chặt.
Và người đã chết trong ký ức của cô ta, đang đứng rất gần.
Gần đến mức chỉ cần quay đầu lại.
Là sẽ thấy.
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com