Chương 3
Thấm thoắt đã nửa năm trôi qua.
Kinh thành bước vào đầu hạ, ve sầu kêu râm ran trên những tán cây cổ thụ. Trong suốt sáu tháng này, Tạ phủ trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất của các bà các cô trong những buổi trà dư tửu hậu.
Ai nấy đều đồn rằng Trấn Quốc Đại Tướng Quân Tạ Lâm Uyên bị trúng tà. Từ một kẻ lạnh lùng, tham vọng, luôn muốn kết thân với phủ Thừa tướng, hắn bỗng chốc quay ngoắt 180 độ. Hắn năm lần bảy lượt từ chối lời đề nghị kết thông gia của Liễu Thừa tướng, thậm chí còn thẳng thừng đuổi khéo Liễu Yên Nhiên mỗi khi nàng ta lấy cớ đến thăm.
Thay vào đó, hắn dồn hết tâm trí vào người vợ tào khang Thẩm Ninh. Nghe nói mỗi khi tan triều, vị tướng quân sát phạt quyết đoán ấy lại chạy thẳng về nhà, tự tay xuống bếp nấu canh, mua châu báu lụa là chất đầy Tây Viện, hạ mình làm đủ trò chỉ để đổi lấy một cái nhìn của phu nhân.
Nhưng người trong cuộc mới hiểu, bát nước đã hắt đi thì vĩnh viễn không thể đầy lại.
…
Trên xe ngựa trở về từ yến tiệc Cung đình mừng thọ Thái hậu.
Thẩm Ninh ngồi tựa vào vách xe, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ mệt mỏi và xa cách. Tạ Lâm Uyên ngồi đối diện, ánh mắt dán chặt lên người nàng, nóng rực và đầy sự kìm nén.
Không khí trong xe ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.
Thẩm Ninh hé mắt, trong lòng thầm cười lạnh.
Kiếp trước, vào đúng thời điểm này, Tạ Lâm Uyên đang ngồi cùng xe với Liễu Yên Nhiên, công khai thể hiện tình cảm trước mặt bá quan văn võ. Còn nàng thì lủi thủi đi bộ về phủ dưới ánh mắt thương hại của người đời.
Kiếp này, hắn ngồi đây, cự tuyệt Liễu gia, diễn vai người chồng thâm tình. Nhưng Thẩm Ninh biết, Liễu Thừa tướng là kẻ nham hiểm. Việc Tạ Lâm Uyên công khai làm mất mặt lão ta thời gian qua chắc chắn đã chọc giận lão.
“Ninh Nhi, nàng khát không? Ta có mang theo trà hoa cúc nàng thích…” Tạ Lâm Uyên dè dặt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
“Không cần.” Thẩm Ninh lạnh lùng cắt ngang. “Tướng quân, trong tiệc rượu ban nãy, ngài công khai từ chối ly rượu mời của Thừa tướng, ngài không sợ ông ta ghi hận sao? Ta không muốn bị vạ lây đâu.”
Tạ Lâm Uyên cười khổ, ánh mắt kiên định: “Ghi hận thì đã sao? Kiếp này, ta thà đắc tội với cả thiên hạ chứ không muốn làm nàng buồn thêm một lần nào nữa.”
“Nói thì hay lắm.” Thẩm Ninh quay mặt đi, nhìn ra màn đêm đen kịt qua khe cửa sổ. “Để xem ngài giữ được cái mạng của mình bao lâu mà đòi bảo vệ ta.”
Lời vừa dứt, tiếng xe ngựa phanh gấp khiến cả hai người chao đảo.
“Hí iiiii!”
Tiếng ngựa hí vang lên thảm thiết. Xe ngựa nghiêng hẳn sang một bên. Tạ Lâm Uyên phản ứng cực nhanh, hắn lao tới ôm chặt lấy Thẩm Ninh, dùng tấm lưng rộng lớn của mình che chắn cho nàng, tay kia rút thanh kiếm giấu dưới gầm ghế.
“Có thích khách! Bảo vệ Tướng quân!” Tiếng hộ vệ Thường An hét lên thất thanh bên ngoài.
Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng la hét vang lên hỗn loạn.
“Ngồi yên ở đây! Bất cứ giá nào cũng không được vén rèm lên!” Tạ Lâm Uyên quát khẽ, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh tàn khốc.
Hắn biết rõ kẻ nào đứng sau vụ này. Liễu Trọng Quyền thấy không thể biến hắn thành con rể ngoan ngoãn, lại sợ hắn nắm binh quyền sẽ trở thành mối họa, nên quyết định diệt trừ sớm.
Tạ Lâm Uyên đạp tung cửa xe, lao ra ngoài.
Thẩm Ninh ngồi trong xe, tim đập thình thịch. Thích khách?
Kiếp trước không hề có chuyện này. Kiếp trước hắn và Liễu gia cấu kết, quyền khuynh triều dã, đường quan lộ trải đầy hoa hồng. Tại sao kiếp này lại bị ám sát?
Chẳng lẽ… do sự thay đổi của hắn ở kiếp này đã làm lệch bánh xe vận mệnh? Hắn vì nàng mà đối đầu với Liễu gia, nên mới rước họa vào thân?
Suy nghĩ vừa loé lên, một mũi tên sắc nhọn xuyên thủng vách gỗ, cắm phập vào ngay cạnh sườn mặt nàng, cắt đứt một lọn tóc mai.
Thẩm Ninh kinh hoàng. Bọn chúng không chỉ muốn giết hắn, mà muốn giết cả nàng để diệt khẩu!
Bên ngoài, Tạ Lâm Uyên như một hung thần, một mình tả xung hữu đột giữa vòng vây hơn hai mươi tên hắc y nhân tử sĩ. Tuy nhiên, đối phương quá đông, lại được huấn luyện bài bản (chắc chắn là tử sĩ do Liễu gia nuôi dưỡng), Tạ Lâm Uyên bắt đầu có dấu hiệu thất thế.
Một tên thích khách thừa cơ Tạ Lâm Uyên đang bị vây hãm, lén lút vòng ra sau xe ngựa, vung đại đao chém toạc rèm cửa, lao vào tấn công Thẩm Ninh.
Lưỡi đao sáng loáng bổ thẳng xuống đỉnh đầu nàng. Thẩm Ninh mở to mắt, chân tay cứng đờ.
Sống lại một đời, vẫn chết thảm thế này sao?
“Ninh Nhi!”
Một tiếng gầm xé toạc màn đêm.
Tạ Lâm Uyên quay phắt lại. Nhìn thấy lưỡi đao đang kề cận vợ mình, đồng tử hắn co rút dữ dội. Khoảng cách quá xa để đỡ kiếm, và sau lưng hắn là hai ngọn giáo đang đâm tới.
Trong tích tắc sinh tử, hắn đưa ra một lựa chọn điên rồ.
Hắn vứt bỏ sự phòng thủ, mặc kệ hai ngọn giáo đâm phập vào lưng mình, dùng hết sức bình sinh lao người về phía xe ngựa như một mũi tên, dùng chính tấm thân máu thịt hứng trọn nhát đao chí mạng đó thay cho nàng.
“Phập!”
“Phập! Phập!”
Tiếng lưỡi đao chém sâu vào vai trái, và tiếng giáo đâm xuyên thấu lưng vang lên cùng lúc.
Máu tươi bắn tung tóe lên khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Ninh.
Tạ Lâm Uyên gầm lên một tiếng đau đớn, tay phải vẫn kịp vung kiếm chém bay đầu tên thích khách định giết nàng.
Thân hình cao lớn của hắn lảo đảo, rồi ngã gục xuống, đè nặng lên người Thẩm Ninh. Máu nóng hổi từ miệng vết thương tuôn ra xối xả, thấm đẫm chiếc váy màu lam của nàng.
Thẩm Ninh chết lặng.
Nàng trân trối nhìn người đàn ông đang nằm trong lòng mình. Hơi thở hắn yếu ớt, máu trào ra từ khóe miệng. Nhưng điều khiến nàng bàng hoàng nhất là ánh mắt hắn.
Không phải sự oán trách, mà là sự nhẹ nhõm.
Hắn vươn bàn tay run rẩy, đầy máu, muốn chạm vào má nàng nhưng rồi lại rụt lại vì sợ làm bẩn nàng.
“Nàng… khụ khụ… không sao chứ?” Giọng hắn yếu ớt.
Khoảnh khắc đó, bức tường băng giá trong lòng Thẩm Ninh nứt ra. Nàng không hiểu. Tạ Lâm Uyên mà nàng biết là kẻ ích kỷ, luôn đặt lợi ích bản thân lên đầu. Tại sao hắn lại đỡ đao cho nàng? Tại sao lại chấp nhận để kẻ địch đâm sau lưng chỉ để cứu người vợ mà hắn từng chán ghét?
“Tại sao?” Thẩm Ninh run rẩy hỏi, nước mắt vô thức trào ra. “Ngài điên rồi sao? Ngài chết rồi thì ai đấu với Liễu gia? Ngài đang diễn khổ nhục kế đúng không?”
Tạ Lâm Uyên cố gắng mở mắt, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt:
“Ninh Nhi… kiếp trước ta nợ nàng một mạng… nợ nàng một đứa con… Kiếp này… dùng mạng này trả lại cho nàng… có đủ không?”
Câu nói lí nhí vừa dứt, Tạ Lâm Uyên gục đầu xuống vai nàng, ngất lịm đi.
Thẩm Ninh như bị sét đánh ngang tai.
Kiếp trước?
Nợ nàng một đứa con?
Hai cụm từ đó như chìa khóa mở toang mọi cánh cửa nghi hoặc.
Hắn cũng trọng sinh!
Hóa ra là vậy. Hắn biết tất cả. Hắn biết nàng đã chết thảm thế nào, biết đứa con chưa kịp thành hình đã mất ra sao. Sự thay đổi đột ngột của hắn, sự cự tuyệt với Liễu gia, và cả hành động liều chết vừa rồi… tất cả là vì hắn muốn chuộc lỗi.
Bên ngoài, quân cứu viện của Kinh triệu phủ đã tới, tiếng vó ngựa rầm rập.
Thẩm Ninh ôm lấy cơ thể đang dần lạnh đi của Tạ Lâm Uyên. Nàng điên cuồng xé vạt áo, cố gắng bịt chặt vết thương đang chảy máu ồ ạt trên vai hắn.
“Tạ Lâm Uyên, ngài tỉnh lại cho ta!” Thẩm Ninh gào lên, giọng vỡ vụn. “Ngài tưởng chết là hết nợ sao? Ngài phải sống để trả thù Liễu gia với ta! Ngài không được chết!”
Trong màn đêm đen kịt, dưới ánh đuốc chập chờn, Thẩm Ninh nhận ra một điều chua xót:
Kẻ thù lớn nhất của nàng kiếp trước, giờ đây lại là người duy nhất dùng mạng để bảo vệ nàng kiếp này.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com