Chương 4
Mùi thuốc Đông y nồng nặc quyện với mùi tanh của máu tươi lẩn khuất trong không gian ngột ngạt của Đông Viện. Ánh nến chập chờn hắt những cái bóng dài ma quái lên vách tường, tựa như những oan hồn đang chực chờ đòi mạng.
Đã ba ngày ba đêm trôi qua kể từ vụ ám sát kinh hoàng.
Tạ Lâm Uyên vẫn nằm bất động trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở mong manh như ngọn đèn trước gió. Vết thương sau lưng sâu tới tận xương, lại thêm mũi tên có tẩm độc Huyết Yến Chi khiến vết thương sưng tấy, mưng mủ, sốt cao ly bì không dứt.
Các Thái y giỏi nhất trong cung đã đến rồi đi, ai nấy đều lắc đầu thở dài, để lại câu nói khiến lòng người lạnh lẽo: “Độc tính quá mạnh, lại xâm nhập vào tâm phế. Tướng quân có qua khỏi hay không, hoàn toàn phải xem ý trời và ý chí cầu sinh của ngài ấy.”
Thẩm Ninh ngồi bên mép giường, tay cầm một chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau mồ hôi đang túa ra như tắm trên trán hắn.
Động tác của nàng thuần thục, nhưng ánh mắt lại vô cùng phức tạp, giằng xé giữa yêu và hận, giữa xót xa và oán trách.
Nàng nhìn khuôn mặt hốc hác của người đàn ông từng là cả bầu trời, cũng từng là cơn ác mộng của mình. Kiếp trước, hắn chưa từng bị thương nặng thế này vì nàng. Hắn luôn cao ngạo, uy phong, đứng trên vạn người, còn nàng chỉ là cái bóng lầm lũi phía sau.
“Nợ nàng một đứa con…”
Câu nói cuối cùng của hắn trước khi ngất đi cứ văng vẳng trong đầu nàng như một lời nguyền.
Hóa ra hắn biết.
Kiếp trước, khi nàng mang thai được ba tháng, Liễu Yên Nhiên đã đến phủ, “vô tình” xô ngã nàng ở cầu thang đá. Đứa bé không giữ được, máu chảy đỏ cả bậc thềm. Khi đó Tạ Lâm Uyên đang chinh chiến xa nhà. Ngày hắn trở về, Liễu Yên Nhiên khóc lóc kể lể rằng nàng ghen tuông, tự mình trượt ngã rồi đổ vạ cho ả. Hắn đã tin ả, thậm chí không thèm nhìn mặt nàng, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Con cái là duyên số, nàng không giữ được là do nàng vô phúc, đừng trách người khác.”
Câu nói ấy đã giết chết chút tình yêu cuối cùng trong nàng.
Nhưng giờ đây, hắn lại nói “nợ nàng”. Vậy là hắn đã biết sự thật? Hắn hối hận sao? Hay đây chỉ là lời trăng trối của một kẻ sắp chết?
“Nước… nóng quá…”
Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ cổ họng khô khốc của Tạ Lâm Uyên kéo Thẩm Ninh về thực tại.
Nàng vội vàng rót một chén nước ấm, dùng thìa bón từng chút một cho hắn. Nhưng hắn mê man, hàm răng nghiến chặt, nước vừa vào miệng lại trào ra ngoài, ướt đẫm cổ áo.
Thẩm Ninh nhíu mày. Nàng thở dài một hơi đầy bất lực, tự mình uống một ngụm nước, cúi xuống dùng miệng mớm cho hắn.
Khi môi nàng chạm vào môi hắn, một cảm giác tê dại truyền đến. Không phải sự rung động ngọt ngào của tân hôn, mà là vị đắng chát của thuốc và vị mặn của nước mắt. Kiếp này, nụ hôn đầu tiên lại diễn ra trong hoàn cảnh thê lương đến nhường này.
Được cấp nước, Tạ Lâm Uyên dường như dịu đi đôi chút. Nhưng độc tố phát tác khiến cơn ác mộng kinh hoàng nhất ập đến, giày vò tâm trí hắn. Bàn tay hắn đột ngột quờ quạng trong không trung, rồi nắm chặt lấy cổ tay Thẩm Ninh, siết mạnh đến mức khiến nàng đau điếng.
“Đừng quỳ… Ninh Nhi… đứng lên đi! Ta xin nàng…”
Hắn hét lên, giọng khàn đặc, xé lòng. Nước mắt nóng hổi chảy dài từ khóe mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vặn vẹo như đang chịu đựng cực hình.
“Mưa lạnh lắm… Đừng dập đầu nữa… Trán nàng chảy máu rồi…”
Thẩm Ninh sững sờ. Cả người nàng cứng đờ như tượng đá.
Hắn đang nói gì vậy?
“Cái xác thối tha này không đáng… Ninh Nhi, về đi… Đừng xin bọn chúng… Mặc kệ ta đi…” Tạ Lâm Uyên nấc lên, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực vỡ nát. “Nàng phải sống… Đừng đi theo ta… Đừng chết…”
Từng câu từng chữ của hắn như những mũi kim châm thẳng vào tim Thẩm Ninh.
Hắn đang mơ về… khoảnh khắc nàng đi nhặt xác hắn.
Kiếp trước, sau khi hắn bị xử tử, phơi thây ngoài chợ để thị chúng, cả kinh thành không ai dám đến gần. Chỉ có nàng, người vợ bị hắn ruồng bỏ, đã bán hết gia sản, mặc áo tang, quỳ ba ngày ba đêm trước cổng hoàng cung dưới mưa tầm tã, dập đầu đến nát trán chỉ để xin được mang xác hắn về chôn cất tử tế.
Lúc đó, nàng cứ ngỡ hắn đã chết, hồn xiêu phách lạc, chẳng hay biết gì về sự hy sinh tủi nhục này. Nàng làm vậy vì nghĩa vợ chồng, vì chút tình nghĩa cuối cùng, không cầu mong hắn biết đến.
Nhưng nghe những lời mê sảng này… hóa ra linh hồn hắn vẫn luôn ở đó? Hắn chưa hề rời đi? Hắn đã lơ lửng giữa trời đất, bất lực chứng kiến tất cả?
Hắn đã thấy nàng quỳ gối chịu nhục mạ? Thấy nàng tự tay khâu vá từng mảnh thi thể không nguyên vẹn của hắn? Và thấy cả cảnh nàng gục ngã bên nấm mộ mới đắp, rồi trút hơi thở cuối cùng trong cô độc vì kiệt sức và bạo bệnh?
“Tạ Lâm Uyên…” Thẩm Ninh thì thầm, giọng nàng run rẩy, cổ họng nghẹn ứ một cục đau đớn.
Sự hận thù trong lòng nàng vốn dĩ kiên cố như tường thành, giờ phút này lại bị lung lay dữ dội. Nàng hận hắn vô tình khi sống, nhưng nàng không ngờ cái chết lại là một sự trừng phạt tàn khốc hơn với hắn. Việc chứng kiến người mình từng phụ bạc lại là người duy nhất hy sinh vì mình sau khi chết, nỗi đau ấy có lẽ còn hơn cả vạn tiễn xuyên tâm.
“Tạ Lâm Uyên!” Thẩm Ninh cúi thấp người, ghé sát vào tai hắn, giọng nói đanh lại, cố nén tiếng nấc. “Câm miệng lại! Ta chưa chết, ngài cũng chưa chết. Đừng nói những lời xui xẻo đó nữa.”
Nàng dùng khăn lau mạnh nước mắt trên mặt hắn, như muốn lau đi cả quá khứ bi thương kia.
“Ngài mở mắt ra cho ta! Kiếp trước ngài nợ ta, ngài chết một lần là xong chuyện sao? Ngài để ta chết theo ngài, đó là tội nghiệt của ngài! Kiếp này ngài muốn trả nợ, thì phải sống mà trả!”
Dường như nghe thấy giọng nói của nàng – giọng nói thực tại đầy uy lực chứ không phải bóng hình tiều tụy trong ký ức – cơn kích động của Tạ Lâm Uyên dần lắng xuống. Hắn ngừng vùng vẫy, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay nàng như chiếc phao cứu sinh duy nhất, sợ rằng buông ra nàng sẽ tan biến như trong giấc mộng.
Hơi thở hắn dần đều lại, dù vẫn còn rất yếu. Hắn lầm bầm một câu cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ sâu:
“Ninh Nhi… kiếp này… ta thề… sẽ không để nàng phải quỳ trước bất kỳ ai nữa… Ta sẽ dùng máu của kẻ thù… rửa sạch nỗi oan cho nàng…”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng nổ lách tách của bấc đèn dầu và tiếng gió rít gào ngoài khung cửa sổ.
Thẩm Ninh ngồi đó, để mặc cho hắn nắm tay mình. Nàng nhìn bóng hai người hắt lên vách tường, đan xen vào nhau.
Sống lại một đời, nàng muốn trốn chạy, muốn cắt đứt mọi duyên nợ. Nhưng định mệnh trớ trêu lại buộc chặt hai người vào nhau bằng một nút thắt sinh tử và ký ức chồng chéo.
Hắn dùng mạng cứu nàng. Hắn vì nỗi đau nàng phải chịu đựng mà dằn vặt ngay cả trong cơn mê.
Món nợ này, nàng không thể phủi tay quay đi được nữa.
“Cạch.”
Cửa phòng khẽ mở. Thường An – gã cận vệ thân tín rón rén bước vào, trên tay bưng bát thuốc đen ngòm mới sắc xong. Thấy Thẩm Ninh vẫn ngồi đó, mắt thâm quầng nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, hắn ái ngại nói:
“Phu nhân, người nghỉ ngơi chút đi ạ. Đã ba đêm rồi người không chợp mắt. Để tiểu nhân trông Tướng quân cho. Nếu người ngã bệnh, Tướng quân tỉnh lại sẽ giết tiểu nhân mất.”
Thẩm Ninh lắc đầu, gỡ nhẹ tay Tạ Lâm Uyên ra (lần này hắn đã buông lỏng hơn), rồi đón lấy bát thuốc.
“Ta không sao. Thuốc này để ta. Ngươi ra ngoài canh chừng cẩn thận, đừng để bất kỳ ai của Liễu gia hay người lạ mặt nào đến gần Đông Viện. Một con ruồi cũng không được lọt qua.”
“Dạ, tiểu nhân đã cho người vây kín phủ rồi ạ. À… bẩm phu nhân…” Thường An ngập ngừng, vẻ mặt có chút khó xử.
“Chuyện gì? Ấp a ấp úng làm gì?”
“Người của Liễu phủ vừa lén lút truyền tin tới cho đám hạ nhân quét dọn. Họ nói rằng… Liễu Thừa tướng muốn gặp riêng Phu nhân. Ông ta nhắn rằng, ông ta đang giữ một vật chứng quan trọng liên quan đến… cái chết của tiểu thiếu gia năm xưa. Nếu Phu nhân muốn biết sự thật, hãy đến gặp ông ta.”
“Keng!”
Thìa thuốc trên tay Thẩm Ninh va vào thành bát, phát ra tiếng kêu chói tai. Đôi mắt nàng lóe lên tia hàn quang sắc lẹm, lạnh lẽo thấu xương.
Tiểu thiếu gia… là đứa con chưa kịp chào đời của nàng.
Liễu Thừa tướng? Con cáo già đó rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa rồi. Chắc hẳn hắn sợ Tạ Lâm Uyên tỉnh lại sẽ tính sổ chuyện ám sát, và lo sợ Tạ Lâm Uyên nắm được thóp của phe cánh hắn, nên muốn tìm nàng để uy hiếp hoặc thỏa hiệp. Hắn nghĩ nàng vẫn là người phụ nữ yếu đuối, ngu ngốc, dễ bị kích động bởi chuyện con cái như kiếp trước sao?
Hắn muốn dùng nỗi đau lớn nhất của nàng để làm mồi nhử? Được lắm.
“Nói với kẻ đưa tin,” Thẩm Ninh lạnh lùng nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Rằng ta không cần vật chứng gì cả. Sự thật thế nào, trong lòng ta rõ hơn ai hết. Bảo Liễu Thừa tướng cứ giữ cái đầu của ông ta cho kỹ trên cổ. Đợi Tướng quân tỉnh lại, ta và chàng sẽ đích thân đến ‘thăm hỏi’ Liễu phủ, để xem ‘vật chứng’ của ông ta cứng, hay kiếm của Tạ gia cứng.”
Thường An rùng mình trước khí thế bức người tỏa ra từ vị phu nhân vốn dĩ nhu mì. Hắn cảm giác như đang đứng trước một phiên bản nữ của Tướng quân lúc ra trận.
“Dạ! Tiểu nhân đi làm ngay!”
Thường An lui ra, đóng cửa lại.
Thẩm Ninh quay lại nhìn Tạ Lâm Uyên đang nằm trên giường. Nàng múc một thìa thuốc, thổi nguội rồi đưa lên miệng hắn.
“Tạ Lâm Uyên, ngài nghe thấy không?” Nàng thì thầm. “Kẻ thù đang khiêu khích chúng ta. Ngài nợ ta một đứa con, nợ ta một đời. Ngài phải sống dậy để cùng ta đòi lại món nợ máu này. Sau khi Liễu gia sụp đổ… ta sẽ tính sổ với ngài sau.”
Trong giấc ngủ, đôi mày đang nhíu chặt của Tạ Lâm Uyên dường như giãn ra đôi chút. Một giọt nước mắt nóng hổi từ khóe mắt hắn lăn xuống, rơi vào mu bàn tay Thẩm Ninh, nóng hổi như thiêu đốt.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com