Chương 5
Cơn sốt của Tạ Lâm Uyên kéo dài thêm hai ngày nữa mới thực sự hạ nhiệt. Khi hắn tỉnh lại, ánh nắng ban mai yếu ớt đang len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong không trung.
Cảm giác đầu tiên là đau. Cơn đau thấu xương từ vết thương sau lưng nhắc nhở hắn rằng mình vẫn còn sống.
Cảm giác thứ hai là sự nặng nề nơi cánh tay trái.
Hắn khó khăn nghiêng đầu sang. Đập vào mắt hắn là khuôn mặt đang ngủ say của Thẩm Ninh. Nàng gục đầu bên mép giường, tay vẫn nắm hờ lấy bàn tay hắn. Dưới mắt nàng là quầng thâm rõ rệt, sắc mặt nhợt nhạt vì kiệt sức.
Trái tim Tạ Lâm Uyên mềm nhũn, nhưng cũng đau nhói.
Kiếp trước, hắn chưa từng thấy nàng ngủ. Mỗi khi hắn về phủ, nàng luôn thức đợi cửa, chỉnh tề y phục đón hắn, dù là nửa đêm hay gà gáy. Hắn chưa bao giờ biết được sự mệt mỏi của nàng, chỉ thấy sự phiền phức.
Hắn tham lam ngắm nhìn nàng, ngón tay khẽ cử động, muốn vuốt ve gò má gầy guộc kia.
“Tỉnh rồi?”
Giọng nói khàn khàn vang lên. Thẩm Ninh không mở mắt, nhưng bàn tay nàng rụt lại, thoát khỏi tay hắn ngay lập tức. Nàng từ từ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn, không còn chút dấu vết của sự lo lắng đêm qua.
“Ninh Nhi…” Tạ Lâm Uyên cất tiếng, cổ họng khô khốc như sa mạc. “Nàng… đã ở đây suốt sao?”
“Đừng hiểu lầm.” Thẩm Ninh đứng dậy, rót một chén nước lạnh đặt mạnh xuống bàn. “Ta chỉ sợ ngài chết rồi, Liễu gia sẽ đổ vạ lên đầu ta là khắc phu. Ta canh chừng là canh cái mạng của mình.”
Lời nói sắc như dao, nhưng hành động rót nước lại không giấu được sự quan tâm vô thức.
Tạ Lâm Uyên cố gắng ngồi dậy, nhưng vết thương sau lưng nhói lên khiến hắn rên khẽ. Thẩm Ninh cau mày, theo phản xạ bước tới đỡ lấy vai hắn, chèn thêm cái gối sau lưng.
Khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc. Mùi hương dược liệu trên người hắn và mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người nàng hòa quyện vào nhau.
Tạ Lâm Uyên nắm lấy cổ tay nàng, lần này hắn không buông ra nữa. Ánh mắt hắn trở nên thâm trầm, sâu thẳm như vực tối:
“Lúc mê sảng… ta có nói gì không?”
Thẩm Ninh nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo:
“Có. Ngài nói rất nhiều. Ngài bảo ngài nhìn thấy ta quỳ dưới mưa. Ngài bảo ngài thấy ta chết trong ngục. Ngài còn bảo… ngài nợ ta một mạng.”
Không gian trong phòng như đông cứng lại.
Tạ Lâm Uyên nhìn sâu vào mắt nàng, tìm kiếm một tia cảm xúc nào đó. Hắn biết, khoảnh khắc này không thể trốn tránh được nữa.
“Nàng biết rồi, đúng không?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, không còn là câu hỏi mà là lời khẳng định. “Nàng cũng… trở về.”
Thẩm Ninh im lặng một lúc lâu. Nàng rút tay về, lùi lại hai bước, tạo ra một khoảng cách an toàn.
“Phải.” Nàng thừa nhận, giọng bình thản đến lạ thường. “Ta cũng đã chết một lần. Ta nhớ rõ cái lạnh của sàn ngục thất, nhớ rõ vị của bát cơm thiu trộn lẫn nước bọt của Liễu Yên Nhiên. Và ta nhớ rõ… ngày hôm đó ngài đã viết hưu thư tuyệt tình thế nào.”
“Ninh Nhi!” Tạ Lâm Uyên đau đớn gọi tên nàng. “Ta sai rồi. Ta biết vạn lời xin lỗi cũng không đủ. Kiếp trước ta ngu muội, bị quyền lực che mắt, bị kẻ gian hãm hại mà không biết, lại đi tổn thương người yêu thương mình nhất. Khi ta chết đi, linh hồn vất vưởng nhìn thấy nàng vì ta mà chịu khổ, ta hận không thể tự băm vằm chính mình.”
“Hối hận thì sao?” Thẩm Ninh cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm. “Tạ Lâm Uyên, bát nước đổ đi không lấy lại được. Đứa con đã mất không sống lại được. Những đòn roi ta chịu, sự sỉ nhục ta nếm trải, ngài nghĩ chỉ cần ngài đỡ một nhát dao là xóa sạch sao?”
“Ta không cầu xin nàng tha thứ ngay.” Tạ Lâm Uyên nhìn nàng kiên định. “Ta chỉ cầu xin nàng cho ta một cơ hội. Để ta dùng phần đời này bù đắp cho nàng, và… trả thù cho chúng ta.”
Hai chữ “trả thù” khiến ánh mắt Thẩm Ninh dao động.
“Trả thù?”
“Đúng.” Tạ Lâm Uyên gật đầu, sát khí hiện lên trong đáy mắt. “Vụ ám sát hôm đó không đơn giản là chó cùng rứt giậu. Ta đã nắm được bằng chứng Liễu Thừa tướng cấu kết với giặc ngoại bang bán nước cầu vinh. Hắn sợ ta vạch trần nên mới hạ sát thủ.”
Hắn ngừng một chút, rồi nói tiếp:
“Ninh Nhi, nàng có biết tại sao kiếp trước ta lại sa cơ lỡ vận nhanh như vậy không? Không chỉ vì ta kiêu ngạo, mà vì Liễu Yên Nhiên đã trộm ấn tín quân sự của ta đưa cho cha ả. Bọn họ dùng ta làm bàn đạp, vắt chanh bỏ vỏ.”
Thẩm Ninh cười lạnh: “Vậy ra ngài chết cũng không oan. Tự làm tự chịu.”
“Đúng, ta không oan. Nhưng nàng và con của chúng ta thì oan.” Giọng Tạ Lâm Uyên trầm xuống, đầy sự nguy hiểm. “Liễu gia nợ nàng một mạng, nợ con chúng ta một mạng. Ta muốn bọn họ phải trả giá gấp trăm ngàn lần. Ta muốn Liễu Thừa tướng thân bại danh liệt, muốn Liễu Yên Nhiên nếm trải cảm giác bị vứt bỏ, bị giẫm đạp dưới bùn đen.”
Hắn ngước lên nhìn nàng: “Ninh Nhi, hãy hợp tác với ta. Sau khi Liễu gia sụp đổ, nếu nàng vẫn muốn rời đi… ta sẽ tự tay viết hòa ly thư, dâng lên ngàn vạn lượng vàng để nàng sống sung túc cả đời. Còn nếu nàng muốn cái mạng này của ta, ta cũng sẵn sàng dâng hai tay.”
Thẩm Ninh nhìn người đàn ông trước mặt. Đây mới là Tạ Lâm Uyên thực sự – một vị tướng quân mưu lược, tàn nhẫn với kẻ thù và tàn nhẫn với cả chính mình.
Nàng biết, một mình nàng – một nữ nhi yếu đuối trong xã hội này – rất khó để lật đổ cây đại thụ Liễu gia. Nàng cần quyền lực, cần một thanh kiếm sắc bén. Và Tạ Lâm Uyên chính là thanh kiếm đó.
“Được.” Thẩm Ninh gật đầu. “Ta đồng ý hợp tác. Nhưng ngài nhớ cho kỹ, chúng ta chỉ là đồng minh. Giữa chúng ta không có tình nghĩa phu thê, chỉ có lợi ích và thù hận.”
“Được.” Tạ Lâm Uyên đáp nhanh, dù trong lòng dâng lên vị đắng chát. Ít nhất, nàng đã chịu đứng cùng chiến tuyến với hắn.
“Vậy bây giờ ngài định làm gì?” Thẩm Ninh hỏi, quay trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Tin tức ngài bị trọng thương chắc chắn đã đến tai lão hồ ly họ Liễu. Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để bồi thêm một đao đâu.”
“Tương kế tựu kế.” Tạ Lâm Uyên nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên. “Hắn muốn ta chết, ta sẽ ‘chết’ cho hắn xem.”
Hắn vẫy tay ra hiệu cho Thẩm Ninh lại gần.
“Tin đồn bên ngoài nói ta sắp chết. Vậy thì cứ để tin đồn đó thành thật. Đêm nay, ta sẽ ‘qua đời’.”
Thẩm Ninh nhướng mày: “Giả chết?”
“Phải. Chỉ khi ta chết, Liễu gia mới lơ là cảnh giác, lộ ra đuôi cáo. Ta cần nàng giúp ta diễn một màn kịch tang tóc thật bi thương. Nàng làm được không?”
Thẩm Ninh nhớ lại kiếp trước, nhớ lại cảm giác đau đớn xé ruột gan khi chôn cất hắn. Nàng cười nhạt:
“Ngài yên tâm. Khóc cho người chết là sở trường của ta. Kiếp trước ta đã khóc ngài một lần rồi, kiếp này khóc thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Chỉ sợ diễn thật quá, người ta lại tưởng ta vui mừng vì chồng chết sớm.”
Tạ Lâm Uyên cười khổ: “Nàng cứ việc mắng ta, nếu điều đó làm nàng hả dạ.”
“Còn một việc nữa.” Thẩm Ninh nghiêm mặt lại. “Liễu Thừa tướng nhắn tin muốn gặp riêng ta. Hắn nói có vật chứng về cái chết của con chúng ta.”
Ánh mắt Tạ Lâm Uyên tối sầm lại, sát khí bùng lên dữ dội khiến không khí trong phòng như ngưng đọng. Bàn tay hắn siết chặt mép chăn đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
“Hắn dám lấy con ra để uy hiếp nàng?”
“Hắn nghĩ ta vẫn là người đàn bà ngu ngốc năm xưa.” Thẩm Ninh bình thản nói. “Nhưng hắn không biết, con hổ cái mất con mới là kẻ đáng sợ nhất.”
“Đừng đi gặp hắn một mình.” Tạ Lâm Uyên lo lắng.
“Ta sẽ đi.” Thẩm Ninh khẳng định. “Nếu ta không đi, hắn sẽ nghi ngờ. Hơn nữa… ta cũng muốn xem hắn định giở trò gì. Ngài cứ lo việc ‘chết’ của ngài cho tốt đi. Hậu phương này, ta lo được.”
Nói xong, nàng quay lưng bước ra cửa.
“Ninh Nhi!”
Tạ Lâm Uyên gọi với theo. Thẩm Ninh dừng bước nhưng không quay đầu lại.
“Cảm ơn nàng.” Hắn nói, giọng chân thành và tha thiết.
Thẩm Ninh đứng im trong giây lát, rồi lạnh lùng đáp:
“Để dành lời cảm ơn đó xuống suối vàng mà nói với Liễu gia.”
Cánh cửa đóng lại.
Tạ Lâm Uyên ngả người ra sau gối, cơn đau thể xác không làm hắn khó chịu bằng sự day dứt trong tâm hồn. Nhưng ánh mắt hắn rực sáng lên một ngọn lửa quyết tâm chưa từng có.
Kiếp trước, hắn mất tất cả vì sự ngu muội. Kiếp này, hắn sẽ biến sự hận thù của nàng thành lưỡi gươm sắc bén nhất, chém nát mọi chướng ngại vật.
Hắn gọi khẽ: “Thường An.”
Bóng đen lập tức xuất hiện từ xà nhà nhảy xuống quỳ trước mặt giường.
“Có thuộc hạ.”
“Chuẩn bị đi. Giờ Tý đêm nay, phát tang.”
“Dạ! Còn… Liễu tiểu thư thì sao ạ? Ả ta đang lảng vảng ngoài phủ nghe ngóng tin tức.”
Tạ Lâm Uyên nhắm mắt lại, che đi tia tàn nhẫn:
“Để ả vào. Ta muốn xem, khi thấy ‘xác’ của ta, người tình kiếp trước của ta sẽ rơi được mấy giọt nước mắt cá sấu.”
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com