Chương 6
Giờ Tý.
Một tiếng chuông trầm đục, ai oán vang lên từ Tạ phủ, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của kinh thành.
“Tướng quân… quy tiên rồi!”
Tiếng khóc hờ của đám gia nô vang lên, lan nhanh như ngọn lửa gặp gió. Chỉ trong chốc lát, cả Tạ phủ chìm trong màu trắng tang tóc. Lồng đèn đỏ hỉ sự treo từ dịp Tết chưa kịp tháo, nay đã bị giật xuống, thay bằng những dải lụa trắng bay phấp phới trong gió đêm, trông như những cánh tay ma quái vẫy gọi.
Tại linh đường.
Quan tài bằng gỗ nam mộc đen bóng đặt chính giữa, xung quanh là nến trắng cháy bập bùng. Mùi hương trầm nghi ngút khiến không khí càng thêm nặng nề, ngột ngạt.
Thẩm Ninh quỳ trước quan tài, toàn thân vận đồ tang trắng toát, mái tóc đen xõa dài rối bời. Nàng cúi gập người, vai run lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng nghe đến xé lòng.
“Tướng quân… chàng sao nỡ bỏ thiếp mà đi… Chàng đã hứa sẽ bù đắp cho thiếp cơ mà…”
Nàng gào lên, giọng lạc đi vì đau đớn, rồi ngã gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngất lịm đi trong vòng tay của đám nha hoàn.
“Phu nhân! Phu nhân ngất rồi! Mau gọi đại phu!”
Cảnh tượng hỗn loạn, bi thương đến mức ai nhìn vào cũng phải rơi lệ cảm thầm cho tình nghĩa vợ chồng sâu nặng.
Nhưng không ai biết, khi gục mặt xuống tay áo, khóe môi Thẩm Ninh lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Nước mắt này, nàng không khóc cho Tạ Lâm Uyên đang nằm trong quan tài kia. Nàng đang khóc cho chính mình của kiếp trước. Khóc cho người con gái ngu ngốc đã từng quỳ gối đến tàn phế, khóc cho đứa con chưa kịp chào đời.
Nàng đã hứa sẽ diễn đạt. Và nàng đang diễn bằng chính nỗi đau thật sự của mình.
…
Nằm trong quan tài, Tạ Lâm Uyên nhắm nghiền mắt, điều chỉnh hơi thở về mức thấp nhất nhờ thuật quy tức (giả chết) học được nơi sa trường.
Hắn nghe rõ từng tiếng khóc của Thẩm Ninh. Mỗi tiếng nấc của nàng như một nhát dao cứa vào tim hắn. Hắn biết, trong tiếng khóc ấy có bao nhiêu phần là giả vờ, bao nhiêu phần là sự oán hận tích tụ từ hai kiếp người.
Hắn muốn bật dậy ôm lấy nàng, nói với nàng rằng hắn vẫn ở đây. Nhưng hắn không thể. Hắn phải nằm im, chờ con cá lớn cắn câu.
“Liễu tiểu thư đến!”
Tiếng thông báo của gia nô vang lên từ bên ngoài.
Tạ Lâm Uyên căng thẳng. Liễu Yên Nhiên đến rồi.
Bên ngoài cửa, Liễu Yên Nhiên bước vào. Nàng ta mặc một bộ y phục màu trắng ngà, trên đầu cài một bông hoa trắng nhỏ, trang điểm nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ chết người. Vừa bước vào linh đường, nàng ta đã lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt khô khốc, cất giọng nức nở:
“Lâm Uyên ca ca… sao chàng lại vội vàng ra đi như vậy… Muội còn chưa kịp nói lời từ biệt…”
Thẩm Ninh lúc này đã được nha hoàn đỡ dậy, ngồi bệt trên đệm cói. Thấy Liễu Yên Nhiên, nàng ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn, giọng khàn đặc:
“Liễu tiểu thư… chàng đi rồi. Chàng đi mang theo cả hận thù với Liễu gia các người. Giờ cô đến đây làm gì? Xem tôi thê thảm thế nào sao?”
Liễu Yên Nhiên liếc nhìn Thẩm Ninh với ánh mắt khinh miệt được che giấu khéo léo. Trong mắt ả, Thẩm Ninh giờ đây chỉ là một góa phụ vô dụng, không còn chỗ dựa, chẳng khác nào con kiến dưới chân.
Ả bước tới, ngồi xuống cạnh Thẩm Ninh, nắm lấy tay nàng ra vẻ an ủi:
“Tỷ tỷ, xin nén bi thương. Người chết không thể sống lại. Chuyện ân oán giữa chàng và cha muội chỉ là hiểu lầm. Muội đến đây là để tiễn chàng đoạn đường cuối cùng. Dù sao… muội và chàng cũng từng có tình cảm.”
Nói rồi, ả quay sang đám gia nô, ra lệnh với giọng điệu như một nữ chủ nhân:
“Các ngươi lui ra ngoài hết đi. Ta muốn nói chuyện riêng với Tướng quân lần cuối. Tỷ tỷ, tỷ cũng nghỉ ngơi chút đi, để muội canh chàng một lát.”
Thẩm Ninh cúi đầu, che giấu tia sáng sắc lạnh trong mắt. Cá đã cắn câu.
“Được… ta mệt quá… Phiền muội muội.”
Thẩm Ninh lảo đảo đứng dậy, được Thường An dìu ra phía sau bức bình phong. Nhưng nàng không đi xa, mà lặng lẽ đứng nấp sau khe hở của tấm màn tang, nín thở quan sát.
Linh đường trống hoác. Chỉ còn lại Liễu Yên Nhiên và cỗ quan tài đen ngòm.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ làm ngọn nến chao đảo, hắt cái bóng của Liễu Yên Nhiên in dài lên tường, méo mó dị dạng.
Liễu Yên Nhiên từ từ đứng dậy, bước đến bên cạnh quan tài. Ả nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch, bất động của Tạ Lâm Uyên.
Không còn tiếng khóc nức nở. Không còn vẻ bi thương.
Trên khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm ấy, từ từ nở ra một nụ cười quỷ dị.
Ả vươn tay, những móng tay sơn đỏ chót lướt nhẹ trên khuôn mặt tuấn tú của hắn, rồi trượt xuống vỗ vỗ vào má hắn một cách cợt nhả.
“Chậc chậc, Tạ Lâm Uyên a Tạ Lâm Uyên. Đường đường là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, oai phong lẫm liệt, cuối cùng cũng chỉ là một cái xác không hồn nằm đây thôi sao?”
Ả cúi thấp người xuống, ghé sát vào tai cái xác, thì thầm những lời độc địa:
“Chàng chết tốt lắm. Chàng mà không chết, cha ta cũng đau đầu không biết xử lý chàng thế nào. Ai bảo chàng tự nhiên đổi tính, dám cắn ngược lại chủ nhân? Chàng tưởng ta yêu chàng sao? Ha ha…”
Tiếng cười khúc khích vang lên trong linh đường vắng lặng nghe rợn tóc gáy.
“Ta chỉ yêu cái ghế Hoàng hậu tương lai thôi. Chàng chỉ là hòn đá kê chân cho Tam hoàng tử và Liễu gia ta. Ba năm qua, ta phải nhẫn nhịn diễn trò tình cảm với một kẻ vũ phu thô kệch như chàng, ta cũng mệt mỏi lắm chứ.”
Nằm trong quan tài, Tạ Lâm Uyên nghe rõ mồn một từng chữ. Máu trong người hắn như đông cứng lại, rồi sôi lên sùng sục vì giận dữ.
Kiếp trước, hắn đã yêu người phụ nữ này. Hắn đã vì ả mà ruồng bỏ người vợ tào khang. Hắn đã nghĩ ả là tri kỷ, là người hiểu hắn nhất.
Hóa ra, trong mắt ả, hắn chỉ là “kẻ vũ phu thô kệch”, là “hòn đá kê chân”.
Sự thật trần trụi và tàn nhẫn đến mức buồn nôn.
Liễu Yên Nhiên thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên tham lam và dò xét. Ả bắt đầu luồn tay vào trong áo quan, lục lọi khắp người Tạ Lâm Uyên.
“Hổ phù đâu rồi? Rõ ràng cha nói hắn luôn mang theo bên người…”
Ả sờ nắn từ ngực, xuống eo, tìm kiếm miếng ngọc bài điều binh khiển tướng – thứ quyền lực tối thượng mà Liễu Thừa tướng đang khao khát chiếm đoạt để dấy binh tạo phản.
“Kỳ lạ… chẳng lẽ hắn giấu ở chỗ con tiện nhân kia?”
Liễu Yên Nhiên lẩm bẩm, bực bội rụt tay lại. Ả nhìn Tạ Lâm Uyên lần cuối, ánh mắt đầy vẻ chán ghét, rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn nhà, ngay cạnh chân quan tài.
“Đồ vô dụng. Chết rồi còn gây phiền phức.”
Ả chỉnh lại y phục, vuốt lại tóc tai, rồi xoay người bước ra ngoài, lập tức thay đổi sắc mặt trở về vẻ bi thương sầu thảm.
Khi bóng dáng ả khuất sau cánh cửa, Thẩm Ninh từ sau bình phong bước ra.
Nàng đi đến bên quan tài, nhìn người đàn ông đang nằm trong đó.
Tạ Lâm Uyên mở mắt.
Đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu, tơ máu giăng kín, chứa đựng sự thống khổ và hận thù ngút trời. Hắn không ngồi dậy ngay, chỉ nằm đó, nhìn trân trân lên trần nhà đen kịt.
“Nghe rõ chưa?” Thẩm Ninh hỏi, giọng bình thản.
“Rõ.” Giọng Tạ Lâm Uyên khàn đục như tiếng ma sát của sỏi đá. “Rõ từng câu từng chữ.”
“Cảm giác thế nào? Người tình trong mộng của ngài đấy.”
Tạ Lâm Uyên cười. Một nụ cười méo mó, thê lương hơn cả tiếng khóc. Hắn quay đầu nhìn Thẩm Ninh, ánh mắt đầy sự cầu xin tha thứ – không phải cho tội lỗi kiếp trước, mà cho sự ngu xuẩn của chính mình.
“Ninh Nhi, ta… ta thật sự muốn móc đôi mắt này ra.”
“Đừng vội.” Thẩm Ninh lạnh lùng nói, đưa tay lau đi vết son phấn mà Liễu Yên Nhiên đã vô tình quệt lên áo hắn khi lục lọi. “Giữ mắt lại mà xem kịch hay. Màn kịch mới chỉ bắt đầu thôi.”
Nàng cúi xuống, ghé sát vào tai hắn, thì thầm kế hoạch tiếp theo:
“Ngày mai đưa tang, Liễu Thừa tướng chắc chắn sẽ cho người cướp quan tài để tìm Hổ phù, hoặc sai người lục soát phủ. Đây là cơ hội để ngài tóm gọn bọn chúng tội ‘xúc phạm thi thể trọng thần’ và ‘tư tàng binh khí’. Còn Hổ phù…”
Thẩm Ninh rút từ trong tay áo rộng thùng thình ra một miếng ngọc bội hình đầu hổ đen tuyền, lạnh lẽo.
“Ngài đã đưa nó cho ta từ hôm qua rồi, quên sao?”
Tạ Lâm Uyên nhìn miếng Hổ phù, rồi nhìn người phụ nữ trước mặt. Sự thông minh, điềm tĩnh và tàn nhẫn của nàng khiến hắn vừa nể phục vừa đau lòng. Hắn đã biến một cô gái ngây thơ thành một người đàn bà đầy toan tính thế này.
“Được.” Tạ Lâm Uyên nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt rực lửa. “Ngày mai, ta sẽ cho Liễu gia biết thế nào là địa ngục trần gian.”
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com