Chương 7
Sáng sớm hôm sau, trời đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mái ngói Tạ phủ rào rào, hòa cùng tiếng kèn trống đám ma tạo nên một bản hòa tấu thê lương, ảm đạm.
Tin tức Trấn Quốc Đại Tướng Quân qua đời đã lan truyền khắp kinh thành. Bá quan văn võ, dù thật lòng hay giả ý, đều lũ lượt kéo đến viếng.
Thẩm Ninh quỳ bên cạnh quan tài, đôi mắt sưng húp, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Nàng đốt giấy tiền vàng mã, tro bụi bay lả tả vương đầy lên mái tóc đen nhánh và bộ đồ tang trắng toát.
“Thừa tướng đại nhân đến!”
Tiếng hô to của gia nô gác cổng khiến không khí trong linh đường bỗng chốc đông cứng lại.
Đám đông quan khách vội vàng dạt sang hai bên, nhường đường cho một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc quan phục màu tím sẫm, dáng đi bệ vệ nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như chim ưng. Đi theo sau lão không chỉ có gia nô, mà còn có hai hàng cấm vệ quân trang bị vũ khí tận răng, khí thế hung hăng như đi bắt giặc chứ không phải đi viếng người chết.
Đây chính là Liễu Thừa tướng – Liễu Trọng Quyền, kẻ nắm giữ một nửa quyền lực triều đình, và là cha ruột của Liễu Yên Nhiên.
Liễu Trọng Quyền bước vào linh đường, liếc nhìn cỗ quan tài đen sì, khóe môi lão khẽ nhếch lên một cái cười nhạt khó phát hiện, rồi rất nhanh thay bằng vẻ mặt đau buồn.
Lão bước tới trước mặt Thẩm Ninh, chắp tay nói, giọng oang oang:
“Tạ phu nhân, xin nén bi thương. Tướng quân ra đi đột ngột là mất mát lớn của triều đình. Lão phu nghe tin mà bàng hoàng suốt đêm không ngủ được.”
Thẩm Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn nhưng ẩn sâu bên trong là sự cảnh giác cao độ. Nàng dập đầu đáp lễ:
“Đa tạ Thừa tướng đại nhân đã quan tâm. Chàng đi rồi, mẹ con thiếp bơ vơ không nơi nương tựa, sau này còn phải nhờ Thừa tướng chiếu cố.”
“Tất nhiên, tất nhiên.” Liễu Trọng Quyền vuốt râu, mắt híp lại. “Tuy nhiên, quốc có quốc pháp. Tướng quân tuy đã mất, nhưng binh quyền không thể một ngày vô chủ. Hổ phù điều binh của Tạ gia quân là vật quan trọng của triều đình, không thể để lưu lạc bên ngoài. Không biết Tướng quân trước khi lâm chung có giao lại cho Phu nhân không?”
Cả linh đường im phăng phắc. Ai cũng nhận ra, Liễu Thừa tướng đến đây không phải để viếng, mà là để đòi binh quyền. Xác Tướng quân còn chưa lạnh, lão đã lộ nanh vuốt.
Thẩm Ninh run rẩy, nước mắt lại trào ra:
“Bẩm Thừa tướng… chàng đi quá vội, thiếp… thiếp phận nữ nhi đàn bà, nào biết Hổ phù là cái gì…”
“Không biết?” Liễu Trọng Quyền hừ lạnh, giọng điệu thay đổi 180 độ, trở nên đanh thép và hống hách. “Tạ phu nhân, giấu giếm vật của triều đình là tội khi quân, tru di cửu tộc đấy! Ta khuyên ngươi nên giao ra ngay, để Tướng quân được yên nghỉ.”
“Oan uổng quá! Thiếp thật sự không biết!” Thẩm Ninh khóc nấc lên, ôm chặt lấy chân quan tài như tìm chỗ dựa.
Liễu Trọng Quyền mất kiên nhẫn. Lão ta đã cho người lục soát thư phòng Tạ Lâm Uyên suốt đêm qua nhưng không thấy. Yên Nhiên cũng báo lại là trên người hắn không có. Vậy thì chỉ có thể…
Ánh mắt lão dán chặt vào cỗ quan tài.
“Người đâu!” Liễu Trọng Quyền quát lớn. “Ta nghi ngờ Tướng quân bị ám hại, trên thi thể có giấu vật chứng quan trọng. Để làm rõ nguyên nhân cái chết, ta ra lệnh… Khám nghiệm tử thi! Mở quan tài!”
“Không được!” Thẩm Ninh hét lên, lao ra dang tay chắn trước quan tài. “Chồng tôi vừa mới nằm xuống, xương cốt chưa lạnh, các người dám động vào chàng là sỉ nhục vong linh người đã khuất! Ai dám bước tới, hãy bước qua xác tôi trước!”
Hành động quyết liệt của nàng khiến đám cấm vệ quân khựng lại. Các quan lại xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán chỉ trỏ sự vô đạo đức của Thừa tướng.
Liễu Trọng Quyền sa sầm mặt mũi. Lão không ngờ con đàn bà yếu đuối này lại dám chống đối.
“Tránh ra!” Lão vung tay, tát mạnh vào mặt Thẩm Ninh.
“Chát!”
Cú tát như trời giáng khiến Thẩm Ninh ngã văng ra đất, khóe miệng rỉ máu tươi. Mái tóc nàng xõa xuống che đi nửa khuôn mặt, nhưng không che được ánh mắt đang rực lửa hận thù.
“Lôi ả ra! Mở nắp quan tài cho ta! Nếu không thấy Hổ phù, ta sẽ đốt trụi cái phủ này!” Liễu Trọng Quyền gầm lên, xé bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ nhân nghĩa.
Đám cấm vệ quân xông lên, thô bạo đẩy Thẩm Ninh ra xa. Bọn chúng dùng đao nạy nắp quan tài. Tiếng gỗ lim kẽo kẹt vang lên chói tai như tiếng nghiến răng của quỷ dữ.
“Cạch!”
Nắp quan tài nặng nề bị đẩy sang một bên, lộ ra thi thể Tạ Lâm Uyên nằm bất động bên trong, mặc bộ quan phục uy nghiêm.
Liễu Trọng Quyền đích thân bước tới, ánh mắt tham lam soi mói vào trong áo quan. Lão vươn bàn tay nhăn nheo định lục lọi ngực áo của người chết.
Đột nhiên.
Một bàn tay lạnh lẽo, cứng như sắt kẹp chặt lấy cổ tay lão.
Liễu Trọng Quyền giật mình kinh hãi, định rụt tay lại nhưng không được. Lão cúi xuống nhìn.
Đôi mắt của “cái xác” trong quan tài bỗng chốc mở bừng.
Ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo và tàn khốc như Tu La địa ngục nhìn thẳng vào mặt lão.
“Áaaaa! Ma! Có ma!” Liễu Trọng Quyền hét lên thất thanh, mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn ngã ngửa ra sau.
Cả linh đường náo loạn. Tiếng la hét vang trời.
“Rầm!”
Tạ Lâm Uyên bật dậy khỏi quan tài. Hắn đứng thẳng người, khí thế bức người tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị đè nén. Hắn từ từ bước ra khỏi áo quan, bàn tay vẫn siết chặt cổ tay Liễu Trọng Quyền, kéo lão ta lồm cồm bò dậy.
“Thừa tướng đại nhân, ngài vội vàng tìm ta như vậy sao?”
Giọng nói trầm thấp, vang vọng của Tạ Lâm Uyên khiến ai nấy đều rùng mình.
“Ngươi… ngươi… chưa chết?” Liễu Trọng Quyền run rẩy chỉ vào mặt hắn, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Ngươi là người hay ma?”
“Nếu ta chết rồi, sao có thể chứng kiến màn kịch hay thế này?” Tạ Lâm Uyên cười lạnh, hất mạnh tay khiến Liễu Trọng Quyền ngã dúi dụi.
Hắn bước đến bên cạnh Thẩm Ninh, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy. Nhìn thấy vết máu trên khóe môi và dấu tay đỏ ửng trên má vợ mình, sát khí trong mắt Tạ Lâm Uyên bùng lên dữ dội. Hắn rút khăn tay lau vết máu cho nàng, thì thầm đủ để hai người nghe thấy:
“Xin lỗi, ta ra muộn. Cái tát này, ta sẽ bắt lão trả lại gấp mười.”
Thẩm Ninh nhìn hắn, khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định.
Tạ Lâm Uyên quay lại, đối diện với đám cấm vệ quân đang ngơ ngác và Liễu Trọng Quyền đang hoảng loạn. Hắn giơ cao tấm Hổ phù đen tuyền trên tay – vật mà Thẩm Ninh vừa lén đưa cho hắn lúc đỡ nàng dậy.
“Hổ phù ở đây. Ai dám cướp?”
“Người đâu! Bắt lấy hắn! Hắn giả chết để mưu phản! Hắn lừa dối quân vương!” Liễu Trọng Quyền gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng lật ngược tình thế.
Nhưng không ai nhúc nhích.
“Rầm rập! Rầm rập!”
Tiếng bước chân đều đặn, mạnh mẽ vang lên từ bốn phía. Hàng trăm binh sĩ mặc giáp đen của Tạ gia quân, trang bị cung nỏ, bất ngờ xuất hiện từ hậu viện và mái nhà, bao vây toàn bộ linh đường. Những mũi tên sắc nhọn chĩa thẳng vào đầu Liễu Trọng Quyền và đám tay sai.
“Liễu Trọng Quyền!” Tạ Lâm Uyên quát lớn, giọng vang như sấm. “Ngươi cấu kết với ngoại bang, bán đứng tin tức quân sự, mưu toan ám sát trọng thần triều đình. Chứng cứ rành rành, ngươi còn chối cãi?”
Thường An bước ra, ném một xấp thư từ xuống đất trước mặt bá quan văn võ. Đó là những bức thư mật mà Tạ Lâm Uyên đã thu thập được từ mật thất của Liễu gia trong lúc lão ta mải mê đến đây cướp Hổ phù.
Các quan lại xúm lại xem, ai nấy đều biến sắc. Đây là bằng chứng phản quốc không thể chối cãi.
“Ngươi… ngươi gài bẫy ta!” Liễu Trọng Quyền run rẩy, mặt xám ngoét. Lão biết, lần này lão xong rồi.
Tạ Lâm Uyên rút thanh kiếm bên hông, bước từng bước về phía Liễu Trọng Quyền. Lưỡi kiếm loang loáng phản chiếu ánh chớp ngoài trời.
“Cái tát vừa rồi ngươi đánh vợ ta. Bây giờ, ta tính sổ.”
“Đừng! Ta là Thừa tướng… Ngươi không được giết ta… Hoàng thượng sẽ…”
“Phập!”
Tạ Lâm Uyên không cho lão nói hết câu. Hắn không giết lão ngay, mà đâm một nhát xuyên qua bả vai lão – đúng vị trí mà kiếp trước lão đã sai người bắn tên vào hắn.
“Aaaaa!” Liễu Trọng Quyền gào thét thảm thiết, ngã gục xuống vũng máu.
“Nhát kiếm này là trả cho mũi tên tẩm độc của ngươi.” Tạ Lâm Uyên lạnh lùng nói. Hắn rút kiếm ra, máu tươi bắn lên bộ đồ quan phục trắng toát của hắn, trông như một vị sát thần.
“Người đâu! Trói lão già này lại, cùng toàn bộ vây cánh giải lên Cung điện gặp Hoàng thượng! Ta muốn đích thân tâu bày mọi tội trạng của Liễu gia!”
“Rõ!”
Tạ gia quân đồng thanh hô vang, tiếng hô chấn động cả kinh thành.
Đám cấm vệ quân của Liễu gia thấy chủ tướng thất thế, bằng chứng rành rành, lại bị bao vây tứ phía, vội vàng vứt vũ khí đầu hàng.
Liễu Trọng Quyền bị lôi đi như một con chó chết, ánh mắt lão nhìn Tạ Lâm Uyên đầy oán độc và sợ hãi.
Khi linh đường đã được dọn dẹp, chỉ còn lại người nhà Tạ phủ. Mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng bầu không khí ngột ngạt đã tan biến.
Tạ Lâm Uyên quay người lại, nhìn Thẩm Ninh. Hắn vươn tay muốn chạm vào má nàng lần nữa, nhưng rồi lại rụt lại khi thấy bàn tay mình dính đầy máu bẩn.
“Ninh Nhi, xong rồi. Liễu gia sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn.”
Thẩm Ninh nhìn hắn, rồi nhìn vết máu trên tay hắn. Nàng không né tránh, mà chủ động lấy chiếc khăn tay sạch trong ngực áo ra, nắm lấy bàn tay dính máu của hắn, từ từ lau sạch từng ngón tay.
Hành động của nàng khiến Tạ Lâm Uyên sững sờ, tim đập thình thịch.
“Vẫn chưa xong đâu.” Thẩm Ninh nói khẽ, mắt vẫn nhìn vào bàn tay hắn. “Còn Liễu Yên Nhiên nữa. Lão già đó bị bắt, nhưng con cáo cái đó chắc chắn đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm mà bỏ trốn rồi. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Tạ Lâm Uyên nhìn người vợ kiên cường trước mặt, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Không còn là sự bảo vệ đơn thuần, mà là sự nể trọng và đồng cảm của những kẻ cùng chung một con đường máu.
“Nàng yên tâm.” Hắn siết nhẹ tay nàng. “Dù ả có trốn xuống địa ngục, ta cũng sẽ lôi ả lên tạ tội trước mặt nàng.”
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com