Chương 3
Thánh chỉ ban hôn được ban xuống vào sáng hôm sau, chấn động cả kinh thành.
Đích nữ thừa tướng Thẩm Ly, nổi tiếng tài sắc vẹn toàn, lại được gả cho nhiếp chính vương Bùi Nghiễn – kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay, người đời gọi là “Hoạt Diêm Vương”. Dân chúng bàn tán xôn xao, kẻ tiếc thương cho đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu, kẻ lại hả hê chờ xem thiên kim tiểu thư này sống được bao lâu trong vương phủ âm u đó.
Chỉ có ba người trong cuộc mới hiểu rõ, đây không phải là hỉ sự, mà là một ván cờ chính trị đẫm máu.
Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang trải dài từ phủ thừa tướng đến phủ nhiếp chính vương. Tiếng pháo nổ vang trời, xác pháo đỏ rực như máu nhuộm hồng cả con đường đá xanh.
Thẩm Ly ngồi trong kiệu hoa tám người khiêng, đầu đội khăn voan đỏ thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng, tay ôm bình ngọc như ý. Bên ngoài tiếng kèn trống rộn rã, nhưng trong lòng nàng lại tĩnh lặng như mặt hồ nước chết.
Kiếp trước, nàng gả cho Triệu Cảnh, hôn lễ tuy long trọng nhưng không xa hoa đến mức này. Khi đó, nàng mang theo tâm trạng e thẹn, hạnh phúc của thiếu nữ về nhà chồng. Còn hôm nay, nàng mang theo sự hận thù và toan tính của một kẻ đã chết đi sống lại. Nàng không còn là con rối để người ta giật dây, nàng là người cầm cờ.
“Kiệu đến!”
Cỗ kiệu dừng lại trước cổng vương phủ uy nghiêm. Bùi Nghiễn thân chinh ra đón, phá bỏ lệ thường. Hắn mặc hỉ phục màu đỏ thẫm thêu mãng xà bốn móng, tôn lên vóc dáng cao lớn, đĩnh đạc. Khuôn mặt tuấn mỹ thường ngày lạnh lùng nay lại vương chút ý cười nhàn nhạt, nhưng đáy mắt vẫn sâu thẳm khó lường.
Hắn vươn tay ra, vén rèm kiệu.
“Vương phi, mời xuống kiệu.”
Thẩm Ly đặt bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của mình vào lòng bàn tay to lớn, thô ráp của hắn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng nàng. Tay hắn rất lạnh, trái ngược hẳn với không khí náo nhiệt xung quanh, như nhắc nhở nàng rằng người nam nhân này nguy hiểm đến nhường nào.
Nàng siết nhẹ tay hắn, mượn lực bước xuống.
Tại đại sảnh, khách khứa chật ních. Quan lại triều đình, hoàng thân quốc thích đều có mặt đông đủ. Trong đám đông, Thẩm Ly liếc mắt qua lớp khăn voan mỏng, lờ mờ nhận ra bóng dáng quen thuộc của Triệu Cảnh.
Hắn đứng ở vị trí thượng khách, mặc mãng bào thái tử màu vàng nhạt, khuôn mặt cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt nhìn về phía nàng lại lộ ra sự kinh ngạc và tiếc nuối. Bên cạnh hắn là Diệu Nhu, lúc này mới chỉ là một nữ tử được Thẩm gia nuôi nấng đi theo hầu hạ, đang nhìn Thẩm Ly với ánh mắt ghen tỵ xen lẫn đắc ý.
“Nhất bái thiên địa!”
“Nhị bái cao đường!”
“Phu thê giao bái!”
Thẩm Ly và Bùi Nghiễn xoay người đối diện nhau. Qua lớp khăn đỏ, nàng nhìn thấy đôi giày thêu chỉ vàng của hắn. Nàng chậm rãi cúi người, hắn cũng cúi xuống. Khoảnh khắc hai cái đầu chạm nhẹ vào nhau, khoảng cách cực gần, Thẩm Ly nghe thấy giọng nói trầm thấp, chỉ đủ hai người nghe thấy của hắn:
“Diễn cho tốt vào. Khán giả đang nhìn đấy.”
“Đưa vào động phòng!”
…
Tân phòng của nhiếp chính vương rộng lớn và xa hoa hơn khuê phòng của Thẩm Ly gấp bội. Nến long phụng to bằng bắp tay cháy rực rỡ, chiếu sáng cả căn phòng được trang hoàng toàn màu đỏ hỉ sự. Trên giường rải đầy táo đỏ, lạc, hạt sen ngụ ý sớm sinh quý tử.
Thẩm Ly ngồi trên giường, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Nàng đã ngồi như vậy suốt một canh giờ, không ăn không uống, cũng không nhúc nhích.
“Cạch.”
Cửa phòng mở ra, mang theo gió đêm lạnh lẽo. Bùi Nghiễn bước vào. Hắn đã uống không ít rượu, trên người phảng phất mùi rượu nồng nàn nhưng bước chân vẫn vững chãi, ánh mắt tỉnh táo đến đáng sợ.
Hắn phất tay, đám hỉ nương và tỳ nữ hiểu ý, lập tức lui ra ngoài, đóng chặt cửa lại.
Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nến nổ lách tách.
Bùi Nghiễn đi đến trước mặt nàng, cầm lấy cây cân xứng, nhẹ nhàng nâng tấm khăn voan lên.
Tấm lụa đỏ rơi xuống, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ của Thẩm Ly dưới ánh nến. Lớp trang điểm tinh tế làm nổi bật đôi môi đỏ mọng như anh đào, đôi mắt phượng long lanh ướt át, làn da trắng sứ ửng hồng. Nàng đẹp đến mức khiến người ta nín thở.
Bùi Nghiễn nheo mắt ngắm nhìn nàng một lúc, rồi bất chợt cúi xuống, chống hai tay lên mép giường, giam hãm nàng trong lồng ngực mình.
“Đẹp lắm.” Hắn khen ngợi, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gò má nàng, trượt xuống cằm, rồi dừng lại ở yết hầu mỏng manh. “Chỉ tiếc là… tâm địa lại quá rắn rết.”
Thẩm Ly không né tránh, nàng ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười quyến rũ: “Vương gia quá khen. Rắn rết mới xứng đôi với ác ma chứ, không phải sao?”
Bùi Nghiễn bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong tân phòng trống trải. Hắn thu tay về, đi đến bàn tròn, rót hai chén rượu hợp cẩn.
“Uống đi.”
Hai người khoác tay nhau, uống cạn chén rượu giao bôi theo đúng nghi thức. Vị rượu cay nồng chảy xuống cổ họng, làm nóng bừng cả người.
Uống xong, Bùi Nghiễn không vội động phòng. Hắn đi đến thư án ở góc phòng, mài mực, trải ra một tờ giấy trắng tinh, sau đó ném cây bút lông về phía Thẩm Ly.
“Viết đi.”
Thẩm Ly bắt lấy cây bút, giả vờ ngơ ngác: “Vương gia muốn ta viết gì?”
“Chẳng phải cha nàng đang đợi tin báo bình an sao?” Bùi Nghiễn ngồi xuống ghế thái sư, vắt chân chữ ngũ, lười biếng nhìn nàng. “Viết cho ông ta biết đêm nay ta đối xử với nàng thế nào, ta có thói quen gì, trong phòng ta có bao nhiêu ám vệ… Viết cho thật chi tiết vào.”
Đây là một bài kiểm tra. Nếu nàng viết thật, nàng sẽ chết ngay lập tức. Nếu nàng viết dối trá quá lộ liễu, nàng cũng sẽ mất đi giá trị lợi dụng.
Thẩm Ly cầm bút, đi đến bên bàn. Nàng không vội hạ bút mà quay sang nhìn hắn, ánh mắt lúng liếng: “Vương gia, nếu ta báo cáo ngài đêm đêm chong đèn đọc binh thư, say mê võ nghệ, phòng bị nghiêm ngặt… thì phụ thân ta sẽ nghĩ gì?”
Bùi Nghiễn nhướng mày: “Hửm?”
“Ông ấy sẽ nghĩ ngài là kẻ thâm sâu khó lường, càng thêm đề phòng. Nhưng…” Thẩm Ly cười ranh mãnh, “Nếu ta báo rằng ngài là kẻ hữu dũng vô mưu, đêm tân hôn chỉ biết uống rượu và đắm chìm trong nữ sắc, thậm chí còn hứa giao cả quyền quản lý hậu viện cho ta… thì ông ấy sẽ nghĩ ngài đã sập bẫy mỹ nhân kế.”
Ánh mắt Bùi Nghiễn tối sầm lại, hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nàng.
Thẩm Ly vẫn bình thản hạ bút. Nét chữ của nàng thanh thoát nhưng nội dung lại đầy toan tính:
“Kính bẩm phụ thân, nữ nhi đã an toàn nhập phủ. Bùi Nghiễn tuy mang danh quyền thần nhưng thực chất chỉ là kẻ phàm phu tục tử. Đêm tân hôn hắn uống say khướt, mê mẩn nhan sắc của nữ nhi mà quên cả giờ giấc, không hề có chút đề phòng nào. Hắn đã hứa giao quyền quản lý hậu viện cho con. Con sẽ sớm nắm được điểm yếu của hắn để báo về cho người. Mong phụ thân yên tâm chờ tin tốt.”
Nàng viết một bức mật thư báo cáo thành tích, biến Bùi Nghiễn từ một nhiếp chính vương tàn độc thành một kẻ háo sắc, ngu ngốc, dễ dàng bị con gái thừa tướng thao túng.
Khi nàng vừa viết xong chữ cuối cùng, một hơi thở nóng rực phả vào sau gáy nàng. Bùi Nghiễn đã đứng ngay sau lưng nàng từ lúc nào.
Hắn cúi xuống, cằm đặt hờ lên vai nàng, một tay chống lên bàn, một tay bao trùm lấy bàn tay đang cầm bút của nàng. Tư thế này ám muội vô cùng, lồng ngực rắn chắc của hắn dán chặt vào lưng nàng.
Hắn đọc lướt qua những dòng chữ dối trá kia, lồng ngực khẽ rung lên vì tiếng cười trầm thấp.
“Nàng viết văn hay lắm.” Giọng hắn khàn khàn, vang lên sát vành tai nàng, khiến da gà nàng nổi lên từng đợt. “Phàm phu tục tử? Mê mẩn nhan sắc? Nàng đang khen ta hay khen chính mình đấy?”
Thẩm Ly xoay người lại, khoảng cách giữa hai người biến mất hoàn toàn. Ngực nàng chạm vào vòm ngực vạm vỡ của hắn qua lớp hỉ phục dày.
“Ta đang giúp ngài giấu tài.” Nàng đáp, giọng nhẹ bẫng như tơ, bàn tay to gan vuốt nhẹ lên vạt áo trước ngực hắn. “Kẻ địch thường chết vì khinh địch. Để cha ta và hoàng thượng nghĩ ngài là một con hổ giấy, chẳng phải tốt hơn sao?”
Bùi Nghiễn bắt lấy tay nàng, siết chặt. Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào nàng, vừa dò xét vừa có chút dục vọng nguyên thủy của nam nhân trước tuyệt sắc giai nhân.
“Được lắm. Đã diễn thì phải diễn cho trót.”
Hắn bất ngờ cúi xuống, hôn lên môi nàng.
Nụ hôn không hề dịu dàng, mà mang tính xâm chiếm, trừng phạt. Hắn cắn môi nàng, lưỡi cạy mở hàm răng nàng, cuốn lấy lưỡi nàng dây dưa không dứt. Vị rượu cay nồng từ miệng hắn truyền sang miệng nàng, khiến đầu óc nàng chếnh choáng.
Thẩm Ly ban đầu hơi sững sờ, nhưng rất nhanh nàng đã vòng tay lên cổ hắn, đáp trả nhiệt tình. Nàng biết, bên ngoài cửa sổ kia có tai mắt của hoàng thượng. Nếu lúc này nàng rụt rè, hắn sẽ nghi ngờ nàng, và đám người bên ngoài cũng sẽ nghi ngờ.
Họ hôn nhau ngấu nghiến như hai con thú hoang, hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau. Bùi Nghiễn bế bổng nàng lên, sải bước về phía chiếc giường cưới đỏ rực.
“Rầm!”
Hắn ném nàng xuống nệm gấm, thân hình cao lớn đè lên người nàng. Tay hắn luồn vào trong vạt áo, thô bạo xé rách lớp yếm lụa mỏng manh bên trong.
“Soạt!”
Tiếng vải rách vang lên chói tai trong đêm tĩnh lặng. Thẩm Ly rùng mình vì lạnh, bầu ngực trắng ngần phập phồng hiện ra trước mắt hắn, nhưng ngay lập tức được hơi ấm từ bàn tay to lớn của hắn bao phủ.
Nhưng ngay khi không khí trở nên nóng bỏng nhất, ngay khi Thẩm Ly nghĩ rằng chuyện đó sắp xảy ra, Bùi Nghiễn đột ngột dừng lại.
Hắn chống tay, nâng người lên, nhìn xuống khuôn mặt ửng hồng vì thiếu dưỡng khí và đôi mắt mờ hơi nước của nàng. Hắn thở hắt ra một hơi, ánh mắt dần lấy lại sự trong trẻo và lạnh lùng, dục vọng bị hắn ép xuống tận đáy mắt.
“Đủ rồi.” Hắn nói, giọng khàn đặc.
Thẩm Ly chớp mắt, thu lại vẻ mê ly, kéo chăn che lại phần da thịt lộ ra: “Vương gia không tiếp tục nữa sao?”
“Ta không có hứng thú ngủ với một quân cờ.” Bùi Nghiễn lăn sang một bên, nằm xuống cạnh nàng. Hắn vớ lấy một chiếc gối dài, đặt ở giữa hai người như một ranh giới không thể vượt qua.
“Ngủ đi. Sáng mai còn phải vào cung tạ ơn. Đừng để đôi mắt sưng húp làm mất mặt vương phủ.”
Thẩm Ly nhìn tấm lưng rộng của hắn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng dấy lên một sự nể phục. Nam nhân này, kiềm chế lực thật đáng sợ. Dâng đến tận miệng mà vẫn giữ được cái đầu lạnh.
Nàng nằm xuống, quay lưng về phía hắn, kéo chăn đắp lên người.
“Bùi Nghiễn.” Nàng gọi nhỏ, lần đầu tiên gọi thẳng tên hắn.
“Chuyện gì?”
“Cảm ơn ngài… vì đã phối hợp.”
Bùi Nghiễn nhếch mép trong bóng tối, không trả lời. Hắn nhắm mắt lại, nhưng bàn tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm để dưới gối.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống sân vương phủ. Trên mái nhà đối diện, một bóng đen vụt qua, nhanh như cắt biến mất trong màn đêm. Kẻ đó đã nhìn thấy màn ân ái nồng nhiệt, đã nhìn thấy bức thư được niêm phong đặt trên bàn. Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Trong phòng, hai con người nằm chung một giường, đắp chung một chăn, nhưng mỗi người đều đeo đuổi những toan tính riêng.
Đồng sàng dị mộng, nhưng chung một chiến tuyến.
Ván cờ này, giờ mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com