Chương 4
Một tháng sau đại hôn.
Kinh thành đồn đại rằng Nhiếp chính vương Bùi Nghiễn đã hoàn toàn rơi vào lưới tình của tân Vương phi. Nghe nói, hắn giao toàn bộ chìa khóa kho bạc cho nàng quản lý, đêm đêm đều ngủ lại ở chính viện, thậm chí còn vì nàng mà vung tiền như rác mua hết gấm vóc lụa là của tiệm Thiên Y Các chỉ để nàng may khăn tay.
Tin tức bay đến tai phủ Thừa tướng và Hoàng cung, khiến những kẻ đứng sau màn kịch này cười thầm đắc ý. Bọn họ cho rằng kế “mỹ nhân kế” đã thành công mỹ mãn, con hổ dữ Bùi Nghiễn rốt cuộc cũng bị rút móng vuốt bởi nhi nữ thường tình.
Nhưng nào ai biết, bên trong bức tường vương phủ kín cổng cao tường kia, mọi chuyện lại diễn ra theo một kịch bản hoàn toàn khác.
Trong lương đình giữa hồ sen, gió xuân lướt nhẹ qua tà áo.
Thẩm Ly đặt một quân cờ trắng xuống bàn cờ, chặn đứng đường đi của quân đen. Nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, tay cầm ly trà nhấp một ngụm, phong thái ung dung tự tại.
Bùi Nghiễn ngồi đối diện, lười biếng dựa vào cột đình, một chân co lên ghế, tà áo hắc y buông thõng xuống mặt nước hồ xanh biếc. Hắn nhìn bàn cờ thua tan nát, không hề tức giận mà ngược lại còn tỏ vẻ hứng thú.
“Nàng giỏi lắm.” Hắn khen ngợi, giọng nói trầm thấp mang theo chút cưng chiều khó nhận ra. “Không ngờ kỹ năng chơi cờ của đích nữ Thừa tướng lại sát phạt quyết đoán như vậy, khác hẳn vẻ nhu mì trong những bức thư nàng gửi về nhà.”
“Muốn sống sót trong hang hùm, không có chút bản lĩnh sao được?” Thẩm Ly nhướng mày, tay bắt đầu thu quân cờ.
Một tháng nay, bọn họ sống dưới danh nghĩa phu thê ân ái, nhưng thực chất là quan hệ cộng sinh. Nàng giúp hắn xử lý sổ sách, cài tin giả cho phụ thân. Hắn cho nàng quyền lực, bảo vệ nàng khỏi những tai mắt trong phủ.
Sự ăn ý giữa hai người ngày càng tăng. Những cái chạm tay vô tình hay những ánh mắt giao nhau cũng dần trở nên tự nhiên hơn, không còn gượng gạo như ngày đầu.
“Chiều nay Hoàng hậu tổ chức tiệc thưởng hoa ở Ngự Hoa Viên,” Bùi Nghiễn đột nhiên lên tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá. “Nghe nói Thái tử sẽ đưa ‘hảo muội muội’ của nàng đến.”
Thẩm Ly khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia hàn quang.
Diệu Nhu.
Kiếp trước, ả ta đã dẫm lên xác nàng để leo lên vị trí Mẫu nghi thiên hạ. Kiếp này, ả đang dựa hơi Thái tử để tìm kiếm danh phận. Hôm nay, chắc chắn ả sẽ không bỏ qua cơ hội để làm nhục nàng.
“Vậy thì phải đi xem kịch vui rồi,” Thẩm Ly cười lạnh, đặt mạnh quân cờ xuống hộp gỗ. “Vương gia, ngài có ngại xem kịch cùng ta không?”
Bùi Nghiễn đứng dậy, đi đến bên cạnh nàng, cúi xuống ghé sát tai nàng thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm: “Phu nhân đã có nhã hứng, vi phu sao dám chối từ?”
…
Ngự Hoa Viên trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt. Các phu nhân, tiểu thư quyền quý xiêm y lộng lẫy, tụ tập thành từng nhóm cười nói rôm rả. Chủ đề bàn tán nóng hổi nhất dĩ nhiên là Nhiếp chính vương phi Thẩm Ly và người tình mới của Thái tử.
Khi tiếng thái giám hô vang báo hiệu Nhiếp chính vương và Vương phi giá lâm, cả khu vườn bỗng chốc im bặt.
Thẩm Ly xuất hiện, rực rỡ và kiêu sa đến mức khiến người ta lóa mắt. Nàng mặc một bộ y phục bằng gấm Tứ Xuyên màu đỏ thẫm thêu hoa hải đường bằng chỉ vàng, tà váy dài quét đất, bước đi uyển chuyển như nước. Trên tóc nàng không cài trâm phượng của bậc mẫu nghi, nhưng lại cài một chiếc trâm vàng hình chim khổng tước xòe đuôi, miệng ngậm chuỗi ngọc bích rung rinh theo từng bước chân, toát lên khí thế áp đảo quần hùng.
Đi bên cạnh nàng là Bùi Nghiễn với bộ hắc y quen thuộc, sát khí thu lại bớt nhưng vẫn khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hắn công khai nắm tay nàng, mười ngón đan cài, cử chỉ thân mật không chút che giấu.
Cách đó không xa, Triệu Cảnh ngồi bên cạnh Hoàng hậu, ánh mắt dán chặt vào Thẩm Ly. Hắn thấy nàng đẹp hơn xưa, mặn mà hơn, quyến rũ hơn, và quan trọng nhất là nàng không còn nhìn hắn bằng ánh mắt si mê như trước nữa. Điều này khiến lòng tự trọng của hắn bị tổn thương sâu sắc.
Ngồi bên cạnh Triệu Cảnh là Diệu Nhu. Hôm nay ả mặc một bộ váy trắng tinh khôi, trang điểm nhạt nhòa, tóc cài trâm ngọc lan, trông mong manh yếu đuối như một đóa bạch liên hoa cần người che chở. ả nhìn thấy sự chú ý của Triệu Cảnh dành cho Thẩm Ly, lòng ghen tỵ nổi lên như lửa đốt trong tâm can.
“Hoàng hậu nương nương,” Diệu Nhu thỏ thẻ, giọng ngọt ngào vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Thần nữ nghe nói Vương phi tỷ tỷ cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Hôm nay cảnh sắc hữu tình, không biết tỷ tỷ có thể gảy một khúc đàn trợ hứng cho mọi người được không?”
Lời nói vừa dứt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thẩm Ly.
Diệu Nhu biết rõ Thẩm Ly kiếp trước tuy giỏi cầm kỳ thi họa nhưng ngón đàn không quá xuất sắc. Còn Diệu Nhu, vốn là con gái của tội thần bị sung vào giáo phường ti trước khi được Thẩm gia chuộc về, từ nhỏ đã được luyện đàn để quyến rũ nam nhân. Ả muốn dùng sở trường của mình để đè bẹp Thẩm Ly.
Hoàng hậu – người cùng phe với Thái tử – lập tức hùa theo: “Ý kiến hay. Nhiếp chính vương phi, Bổn cung cũng muốn thưởng thức tài nghệ của ngươi.”
Thẩm Ly liếc nhìn Diệu Nhu, khóe môi cong lên một nụ cười trào phúng.
Nàng chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại tà áo, giọng nói trong trẻo vang lên, đủ để cả vườn nghe thấy:
“Diệu cô nương quá khen. Bổn vương phi tuy có biết chút ít âm luật, nhưng thân phận hiện tại đã khác xưa. Đàn hát mua vui là việc của ca kỹ, xướng ca nơi lầu xanh, Bổn vương phi đường đường là chính thất của Nhiếp chính vương, sao có thể hạ mình làm trò tiêu khiển trước mặt bá quan văn võ?”
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại như một cái tát giáng thẳng vào mặt Diệu Nhu. Mặt ả lập tức tái mét, nước mắt lưng tròng, quay sang nhìn Triệu Cảnh cầu cứu.
Triệu Cảnh nhíu mày, định lên tiếng bênh vực thì Bùi Nghiễn đã cất giọng, lạnh lùng và sắc bén:
“Vương phi nói đúng. Tay của nàng ấy là để đếm vàng đếm bạc trong kho của Bổn vương, không phải để gảy đàn cho người ngoài nghe. Nếu Hoàng hậu muốn nghe đàn, chẳng phải trong cung có Giáo Phường Ti sao? Hay là…” Hắn liếc nhìn Diệu Nhu đầy khinh miệt, “Vị cô nương này muốn tự mình thể hiện?”
Diệu Nhu bị dồn vào thế bí. Nếu ả không đàn thì mang tiếng vô dụng, nếu ả đàn chẳng khác nào tự nhận mình là ca kỹ. Nhưng lòng háo thắng khiến ả không cam tâm.
“Thần nữ… xin phép được đàn một khúc để tạ lỗi với Vương phi,” Diệu Nhu cắn môi, bước ra giữa sân khấu.
Tiếng đàn vang lên, quả thực uyển chuyển, réo rắt. Kỹ thuật điêu luyện khiến nhiều người trầm trồ. Diệu Nhu liếc mắt đưa tình với Triệu Cảnh, tiếng đàn càng lúc càng trở nên lả lơi, mê hoặc.
Thẩm Ly ngồi im, tay xoay nhẹ chén trà. Nàng chờ đến khi khúc nhạc lên đến cao trào, đột nhiên “Cạch” một tiếng, đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Tiếng động không lớn nhưng đủ để cắt ngang dòng cảm xúc của mọi người.
“Dừng lại.” Thẩm Ly lạnh lùng ra lệnh.
Tiếng đàn tắt ngấm. Diệu Nhu ngơ ngác nhìn nàng: “Tỷ tỷ… Tỷ thấy không hay sao?”
“Hay thì có hay,” Thẩm Ly đứng dậy, bước chậm rãi về phía Diệu Nhu. “Nhưng cô nương đàn sai rồi. Đây là khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’, ý tứ là nam nữ tỏ tình, phóng khoáng tự do nơi tư thất. Nhưng tiếng đàn của cô nương lại chứa đầy dục vọng, lả lơi mời gọi, biến một khúc nhạc thanh cao thành thứ âm nhạc chốn lầu xanh. Cô nương đang đàn cho Hoàng hậu và các vị phu nhân nghe, hay là đang đàn cho nam nhân nào đó nghe?”
Lời nhận xét sắc sảo bóc trần bản chất của Diệu Nhu. Các phu nhân quan lại vốn ghét cay ghét đắng loại hồ ly tinh quyến rũ chồng người khác, nghe vậy liền xì xào bàn tán, nhìn Diệu Nhu với ánh mắt khinh bỉ.
“Ta… ta không có…” Diệu Nhu hoảng loạn, mặt đỏ bừng vì nhục nhã.
“Người đâu,” Thẩm Ly không để ả kịp thanh minh, vẫy tay gọi một cung nữ. “Mời nhạc sư cung đình đến đây đàn lại khúc này cho Diệu cô nương mở mang tầm mắt. Đừng để người ngoài cười chê phủ Thái tử dung túng cho kẻ không hiểu lễ nghĩa, làm bẩn tai Hoàng hậu nương nương.”
Triệu Cảnh sa sầm mặt mày. Hắn không ngờ Thẩm Ly lại sắc sảo và tàn nhẫn đến thế.
Buổi tiệc tiếp tục trong không khí gượng gạo. Diệu Nhu ngồi thu lu một góc, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly. Ả biết mình không thể thắng Thẩm Ly trên bàn tiệc, ả cần dùng khổ nhục kế.
Khi Thẩm Ly cáo lui đi dạo bên hồ sen để hóng gió, Diệu Nhu lén lút đi theo.
Khu vực hồ sen vắng vẻ, bốn bề tĩnh lặng. Diệu Nhu lao đến, chắn trước mặt Thẩm Ly, bộ dạng đáng thương biến mất, thay vào đó là sự nanh nọc: “Thẩm Ly! Ngươi đừng tưởng gả cho Nhiếp chính vương là ngon. Chàng ấy chỉ lợi dụng ngươi thôi! Đợi Thái tử lên ngôi, ta sẽ xé xác ngươi!”
Thẩm Ly nhìn ả như nhìn một con hề: “Vậy sao? Ta đang đợi đây.”
Diệu Nhu nghiến răng, bất chợt lao tới nắm lấy tay Thẩm Ly, rồi tự mình ngả người về phía sau, hướng về phía mặt hồ lạnh lẽo. Ả muốn kéo Thẩm Ly ngã cùng, hoặc ít nhất là tạo hiện trường giả rằng Thẩm Ly đẩy ả xuống hồ.
“A! Tỷ tỷ đừng đẩy muội!” Diệu Nhu hét lên thất thanh.
Nhưng Thẩm Ly đã quá quen với chiêu trò này từ kiếp trước. Ngay khoảnh khắc Diệu Nhu ngả người, Thẩm Ly không những không giằng co, mà còn thuận thế buông tay ra và lùi lại một bước, xoay người né sang bên cạnh một cách duyên dáng.
“Tùm!”
Diệu Nhu mất đà, rơi thẳng xuống hồ sen nước lạnh ngắt.
“Cứu mạng! Cứu mạng!” Diệu Nhu vùng vẫy dưới nước, lớp váy trắng mỏng manh dính chặt vào người, lộ ra da thịt trông vô cùng thô tục trước mặt đám lính canh đang chạy tới.
Thẩm Ly đứng trên bờ, vẻ mặt hoảng hốt giả tạo, hét lớn: “Người đâu! Diệu cô nương trượt chân ngã xuống hồ rồi! Mau cứu người!”
Triệu Cảnh và mọi người chạy tới. Thấy người tình bé nhỏ đang ngoi ngóp, Triệu Cảnh vội vàng ra lệnh vớt người lên. Diệu Nhu ướt như chuột lột, run lẩy bẩy, chỉ tay vào Thẩm Ly, khóc lóc: “Thái tử… là tỷ ấy… là tỷ ấy đẩy thiếp…”
Triệu Cảnh trừng mắt nhìn Thẩm Ly: “Thẩm Ly! Ngươi thật độc ác! Nhu nhi yếu đuối như vậy, sao ngươi nỡ ra tay?”
“Thái tử nói gì vậy?” Thẩm Ly mở to mắt, vẻ mặt vô tội. “Vừa rồi Diệu cô nương nói muốn ngắm cá, tự mình nhoài người ra quá xa nên mới trượt chân. Ta muốn kéo lại cũng không kịp. Chẳng lẽ Thái tử muốn đổ tội cho ta?”
“Ngươi…” Triệu Cảnh nghẹn lời. Không có nhân chứng, lời nói của Thẩm Ly là hợp lý nhất.
Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn bước tới, chắn trước mặt Thẩm Ly, che khuất tầm mắt hung dữ của Triệu Cảnh.
Là Bùi Nghiễn.
Hắn không nhìn Diệu Nhu đang run rẩy dưới đất lấy một lần, mà chỉ chăm chú nhìn Thẩm Ly, nắm lấy bàn tay nàng, ân cần hỏi: “Nàng có sao không? Có bị làm bẩn váy không?”
Câu hỏi của hắn khiến mọi người sững sờ. Người rơi xuống nước là Diệu Nhu, người cần hỏi thăm là Thẩm Ly sao?
“Ta không sao, chỉ là bị dọa sợ một chút.” Thẩm Ly nép vào lòng hắn, đôi vai gầy run nhẹ.
Bùi Nghiễn quay sang nhìn Triệu Cảnh, ánh mắt sắc như dao: “Thái tử, người của ngài không biết đi đứng, tự ngã xuống hồ làm bẩn mắt Vương phi của ta, còn định ngậm máu phun người? Đây là quy củ của Đông Cung sao?”
“Nhiếp chính vương, ngươi…” Triệu Cảnh tức đến tím mặt nhưng không dám phát tác.
“Người đâu, đưa Diệu cô nương về phủ Thái tử, mời thái y đến xem đầu óc có vấn đề gì không mà đi đứng cũng không vững.” Bùi Nghiễn phất tay áo, ôm eo Thẩm Ly quay người bỏ đi, để lại một đám người ngơ ngác và Diệu Nhu khóc không ra nước mắt.
…
Trên xe ngựa trở về vương phủ, không khí tĩnh lặng nhưng không còn lạnh lẽo như trước.
Thẩm Ly ngồi dựa vào nệm êm, thở phào nhẹ nhõm. Màn kịch hôm nay tuy mệt nhưng kết quả rất mỹ mãn. Diệu Nhu không những không hại được nàng mà còn bị mất mặt trước toàn thể kinh thành.
“Thế nào? Hả giận chưa?”
Bùi Nghiễn ngồi bên cạnh, nghiêng đầu nhìn nàng, tay nghịch một lọn tóc rủ xuống vai nàng.
“Cũng tạm.” Thẩm Ly nhếch môi, ánh mắt ánh lên vẻ sắc sảo. “Đây mới chỉ là lãi suất nhỏ thôi. Nợ gốc còn dài lắm.”
Bùi Nghiễn bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong không gian chật hẹp. Hắn thích sự thù dai và tàn nhẫn này của nàng. Hắn đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nàng đang đặt trên đầu gối.
“Lần sau muốn đẩy người xuống hồ, hãy bảo ám vệ làm. Nàng tự mình động thủ, bẩn tay.”
Hắn rút trong ngực áo ra một chiếc khăn lụa trắng, cẩn thận lau từng ngón tay cho nàng, như thể nàng vừa chạm vào thứ gì đó rất dơ bẩn. Hành động của hắn tỉ mỉ, dịu dàng đến lạ lùng, khiến trái tim Thẩm Ly lỡ nhịp.
“Vương gia đang lo lắng cho ta sao?” Nàng ngẩng đầu hỏi, ánh mắt long lanh nhìn sâu vào mắt hắn.
Bùi Nghiễn dừng lại. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay nàng, nơi hắn vừa lau sạch.
“Ta đang lo lắng cho quân cờ tốt nhất của mình. Nếu nàng bị thương, ai sẽ giúp ta diễn nốt vở kịch này?”
Lời nói lạnh lùng, nhưng hành động lại đầy ám muội. Hắn không buông tay nàng ra mà đan mười ngón tay vào nhau, siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang nàng, len lỏi vào tận trái tim băng giá.
“Thẩm Ly.”
“Dạ?”
“Hôm nay nàng rất đẹp. Đặc biệt là lúc nàng mắng người.”
Thẩm Ly đỏ mặt, quay đi chỗ khác nhìn ra cửa sổ, nhưng khóe môi lại không kìm được mà cong lên một nụ cười thật lòng.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh trên đường đá, mang theo hai con người với hai trái tim đang dần xích lại gần nhau, bỏ lại sau lưng những mưu toan bẩn thỉu của chốn cung đình.
Ván cờ này, nàng và hắn, nhất định phải thắng.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com