Chương 5
Tháng sáu, kinh thành bước vào những ngày hè oi ả nhất. Ve sầu kêu râm ran trên những tàn cây cổ thụ trong phủ nhiếp chính vương, nhưng cái nóng nực bên ngoài không thể so sánh với cơn sốt đang lan truyền trong triều đình.
Tin tức từ Giang Nam báo về: Đê sông Hoàng Long vỡ. Lũ lụt hoành hành, hàng vạn dân chúng mất nhà cửa, đói kém triền miên.
Tại thư phòng của Bùi Nghiễn, không khí lạnh lẽo đến mức ngột ngạt. Hắn ngồi sau bàn thư án, tay cầm bản tấu chương vừa được gửi về, sắc mặt âm trầm như nước.
“Vương gia,” Thẩm Ly bước vào, trên tay bưng một bát canh hạt sen ướp lạnh. Nàng mặc một bộ y phục lụa mỏng màu xanh thiên thanh, mát mắt và dịu dàng. “Ngài đã nhốt mình trong này suốt hai canh giờ rồi.”
Bùi Nghiễn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén dịu đi đôi chút khi nhìn thấy nàng. Hắn ném bản tấu chương xuống bàn, day day huyệt thái dương: “Đám quan lại ở Giang Nam đúng là lũ sâu mọt. Ngân lượng triều đình rót xuống tu sửa đê điều hàng năm đều chui vào túi bọn chúng. Giờ đê vỡ, chúng lại kêu khóc xin cứu trợ.”
Thẩm Ly đặt bát canh xuống, liếc nhìn bản tấu chương, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Kiếp trước, đây chính là sự kiện giúp Triệu Cảnh củng cố vị thế. Hắn ta xung phong đi trị thủy, dùng tiền của Thẩm gia để lấp đầy ngân khố thiếu hụt, lại được đám quan lại địa phương tung hô vạn tuế. Hắn trở về kinh thành với danh tiếng thương dân như con, dọn đường cho việc lên ngôi.
Nhưng kiếp này, kịch bản đó sẽ phải viết lại.
“Vương gia,” Thẩm Ly nhẹ nhàng nói, đi vòng ra sau lưng hắn, đưa tay xoa bóp thái dương cho hắn. Ngón tay nàng mềm mại, lực đạo vừa phải khiến Bùi Nghiễn thư giãn, khẽ nhắm mắt lại hưởng thụ. “Đây chẳng phải là cơ hội tốt sao?”
“Cơ hội?” Hắn hỏi lại, giọng lười biếng.
“Thái tử đang rất cần một công trạng lớn để lấy lại uy tín sau vụ bê bối của Diệu Nhu. Nếu bây giờ ngài cáo bệnh, giao quyền xử lý thiên tai cho thái tử, hắn nhất định sẽ mừng như bắt được vàng.”
Bùi Nghiễn mở mắt, nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ngồi lên đùi mình. Hành động này giờ đây đã trở nên quen thuộc giữa hai người, không còn sự gượng gạo như ban đầu.
“Nàng muốn ta nhường miếng thịt béo bở này cho hắn?” Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn nhìn thấu tâm can người con gái thông minh này.
Thẩm Ly không né tránh, nàng vòng tay qua cổ hắn, ghé sát tai thì thầm: “Miếng thịt này có độc. Ta có một danh sách.”
Nàng rút từ trong tay áo ra một tờ giấy cuộn tròn, đưa cho hắn.
Bùi Nghiễn mở ra xem. Đó là danh sách chi tiết những quan lại tham ô ở Giang Nam, số tiền bọn chúng biển thủ, và quan trọng nhất là mối liên hệ ngầm giữa chúng và phủ thái tử. Đây là thứ mà kiếp trước Triệu Cảnh dùng để thanh trừng vây cánh sau khi lên ngôi, Thẩm Ly đã phải vắt kiệt trí nhớ để chép lại từng cái tên.
“Nếu thái tử đi Giang Nam, hắn sẽ không dám động đến đám quan lại này, vì chúng nắm giữ bí mật của hắn. Hắn sẽ chỉ làm qua loa, dùng vật liệu kém chất lượng để vá đê tạm thời, cốt để lấy danh tiếng trước mắt,” Thẩm Ly phân tích rành rọt, ánh mắt sáng rực sự toan tính. “Đợi đến mùa mưa bão tháng tám, đê sẽ vỡ lần nữa. Lúc đó, với danh sách này trong tay, ngài có thể một mẻ lưới tóm gọn cả thái tử lẫn vây cánh của hắn.”
Bùi Nghiễn nhìn danh sách, rồi lại nhìn Thẩm Ly. Hắn biết nàng thông minh, nhưng không ngờ nàng lại tường tận chân tơ kẽ tóc của đối thủ đến vậy. Sự tàn nhẫn và dứt khoát của nàng khiến hắn vừa kinh ngạc vừa hưng phấn.
Hắn cuộn tờ giấy lại, nhếch mép cười tà mị: “Thả con săn sắt, bắt con cá rô. Vương phi của ta quả nhiên tâm địa đen tối.”
“Đều là học từ vương gia cả thôi,” Thẩm Ly đáp trả.
“Được. Vậy thì bổn vương sẽ ‘lâm bệnh’.” Bùi Nghiễn tuyên bố. Hắn cúi xuống, cọ chóp mũi mình vào mũi nàng, giọng nói trầm khàn đầy ám muội: “Nhưng đã diễn bệnh nhân, thì phải có người chăm sóc. Những ngày tới, phải vất vả cho vương phi rồi.”
…
Ngày hôm sau, tin tức nhiếp chính vương lâm trọng bệnh lan truyền khắp kinh thành. Nghe nói hắn lao lực vì việc nước, lại thêm vết thương cũ tái phát nên thổ huyết, phải nằm liệt giường.
Hoàng thượng và thái tử Triệu Cảnh mừng rơn. Triệu Cảnh lập tức dâng sớ xin đi Giang Nam trị thủy. Hoàng thượng chuẩn tấu ngay tắp lự, còn ban thưởng rất nhiều thuốc quý cho Bùi Nghiễn, thực chất là để thám thính xem hắn có chết thật hay không.
Tại tẩm điện của Bùi Nghiễn.
Rèm cửa buông rủ, mùi thuốc đông y nồng nặc. Bùi Nghiễn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi nứt nẻ khô khốc. Nếu không phải tận mắt thấy hắn bôi lớp phấn sáp đặc chế lên mặt hồi nãy, có lẽ Thẩm Ly cũng tin rằng hắn sắp quy tiên.
Thẩm Ly ngồi bên cạnh giường, trên tay cầm bát thuốc đen ngòm, đang cẩn thận thổi nguội từng thìa.
“Thái y đã về chưa?” Bùi Nghiễn mở mắt, giọng nói vẫn còn vẻ yếu ớt giả tạo nhưng ánh mắt thì trong veo, tinh quái.
“Về rồi. Tai mắt của hoàng thượng cũng đã đi,” Thẩm Ly đáp, đưa thìa thuốc đến bên miệng hắn. “Uống đi, thuốc bổ đấy.”
Bùi Nghiễn nhăn mặt, quay đầu đi như một đứa trẻ: “Đắng lắm. Không uống.”
Thẩm Ly bật cười. Ai mà ngờ được “Hoạt Diêm Vương” giết người không chớp mắt lại sợ thuốc đắng?
“Vương gia, ngài đang diễn đấy à? Không uống thuốc bổ thì làm sao có sức vận nội công?” Nàng dỗ dành, giọng điệu kiên nhẫn như dỗ trẻ con. “Ngoan nào, uống xong ta cho kẹo.”
Bùi Nghiễn quay lại, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của nàng: “Ta không ăn kẹo. Ta muốn cái khác.”
Thẩm Ly chưa kịp hiểu ý hắn, Bùi Nghiễn đã bất ngờ vươn tay, giữ chặt gáy nàng, kéo nàng cúi xuống.
Hắn ngậm lấy một ngụm thuốc từ thìa trên tay nàng, rồi áp môi mình vào môi nàng, đẩy dòng chất lỏng đắng ngắt ấy sang miệng nàng.
“Ưm…” Thẩm Ly mở to mắt vì kinh ngạc, tay chân luống cuống suýt làm đổ bát thuốc.
Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ngay sau đó là sự tê dại ngọt ngào khi đầu lưỡi hắn quấn lấy lưỡi nàng, dây dưa không dứt. Hắn hôn nàng thật sâu, nuốt trọn tiếng phản kháng yếu ớt của nàng, biến nụ hôn thành một màn trêu đùa đầy tính chiếm hữu.
Khi hắn buông nàng ra, cả hai đều thở dốc. Mặt Thẩm Ly đỏ bừng như quả gấc chín, còn Bùi Nghiễn thì liếm môi vẻ đắc ý.
“Giờ thì ngọt rồi,” hắn nói tỉnh bơ.
“Ngài…” Thẩm Ly tức đến nghẹn lời, vội vàng lấy khăn tay lau miệng. “Ngài vô lại!”
“Ta là bệnh nhân mà,” Bùi Nghiễn nhún vai, vẻ mặt vô tội. “Bệnh nhân cần được an ủi.”
Hắn kéo chăn, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: “Lại đây, nằm xuống.”
“Ban ngày ban mặt…”
“Suỵt.” Bùi Nghiễn đặt ngón tay lên môi. “Thám tử của hoàng thượng vẫn lảng vảng trên mái nhà đấy. Chúng ta phải diễn cho trót vai phu thê tình thâm chứ.”
Thẩm Ly chần chừ một chút rồi cũng tháo giày, leo lên giường nằm xuống bên cạnh hắn. Dù sao cũng đã ngủ chung cả tháng nay, nàng cũng không còn quá e ngại.
Nhưng hôm nay có chút khác biệt.
Bùi Nghiễn không nằm cách xa nàng như mọi khi. Hắn xoay người, vòng tay ôm trọn nàng vào lòng, gác cằm lên đỉnh đầu nàng. Thẩm Ly cảm nhận được luồng nhiệt lượng bất thường tỏa ra từ cơ thể hắn. Nàng biết hắn đang âm thầm vận nội công để kích thích thân nhiệt tăng cao, đánh lừa những kẻ có thể bất chợt vào kiểm tra.
“Thẩm Ly,” hắn gọi khẽ.
“Dạ?” Nàng nằm im trong lòng hắn, lắng nghe nhịp tim đập vững chãi của người đàn ông này.
“Tại sao nàng lại hận thái tử đến thế?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Thẩm Ly cứng người lại. Nàng chưa từng kể cho hắn nghe về kiếp trước.
“Vì hắn ngu ngốc,” nàng đáp lảng tránh.
Bùi Nghiễn không vạch trần nàng. Hắn biết nàng có bí mật, một bí mật rất lớn chứa đầy đau thương và thù hận. Hắn siết chặt vòng tay hơn một chút, như muốn dùng sức mạnh của mình để che chở cho nàng, xua tan đi những bóng ma trong quá khứ của nàng.
“Yên tâm. Có ta ở đây, hắn sẽ không bao giờ có cơ hội làm hại nàng nữa.”
Lời nói nhẹ nhàng, giản đơn nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Trái tim Thẩm Ly, vốn đã đóng băng từ kiếp trước, bỗng nhiên nứt ra một khe hở nhỏ, để cho dòng nước ấm áp len lỏi vào.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt hắn. Trong đôi mắt đen thẳm ấy, nàng không thấy sự toan tính, không thấy sự lợi dụng, mà chỉ thấy hình bóng của chính mình.
“Bùi Nghiễn,” nàng thì thầm, vô thức đưa tay lên chạm vào gương mặt tuấn tú của hắn. “Nếu một ngày ta không còn giá trị lợi dụng nữa, ngài có vứt bỏ ta không?”
Bùi Nghiễn bắt lấy tay nàng, hôn nhẹ vào lòng bàn tay.
“Ván cờ này, ta định đánh cả đời. Nàng là quân hậu của ta, mất nàng, ta thắng thiên hạ để làm gì?”
Đó không phải là lời yêu đương sến súa, nhưng với Thẩm Ly, nó còn rung động hơn ngàn vạn lời thề non hẹn biển.
Nàng mỉm cười, rúc sâu vào lòng hắn, nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau khi trọng sinh, nàng có một giấc ngủ bình yên không mộng mị.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com