Chương 6
Cơn mưa bão từ Giang Nam dường như đã thổi đến tận kinh thành. Bầu trời đen kịt, sấm chớp rạch ngang dọc như muốn xé toạc màn đêm.
Tại điện Kim Loan, không khí căng thẳng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Hàng trăm ngọn nến cháy bập bùng, hắt những cái bóng chập chờn lên gương mặt lo âu của bá quan văn võ.
Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, tay run rẩy cầm tấu chương báo cáo tình hình bạo loạn. Dưới sân điện, thừa tướng Thẩm Trọng và thái tử Triệu Cảnh đang quỳ gối.
“Hoang đường! Thật là hoang đường!” Hoàng thượng ném mạnh tấu chương xuống đất. “Triệu Cảnh, trẫm tin tưởng giao cho ngươi đi trị thủy, ngươi báo cáo là đê điều vững chắc, dân chúng an cư. Vậy tại sao đê lại vỡ? Tại sao dân lại phản?”
Triệu Cảnh dập đầu lia lịa, mồ hôi lạnh túa ra như tắm: “Phụ hoàng khai ân! Nhi thần oan uổng! Là do thiên tai bão lũ quá lớn, sức người không thể chống đỡ. Còn đám dân đen làm loạn kia chắc chắn là do có kẻ xấu xúi giục, kích động nhằm bôi nhọ nhi thần!”
Thừa tướng Thẩm Trọng cũng vội vàng đỡ lời: “Bệ hạ, thái tử nói phải. Việc đê vỡ là ngoài ý muốn. Hơn nữa, nhiếp chính vương Bùi Nghiễn vừa mới khỏi bệnh đã lập tức dẫn binh đi dẹp loạn mà không xin thánh chỉ, hành tung mờ ám. Thần nghi ngờ chính hắn đứng sau giật dây, tạo phản ở Giang Nam để làm khó triều đình.”
Đây là nước cờ cuối cùng của bọn họ: Đổ vạ.
Thẩm Trọng tin rằng con gái mình – Thẩm Ly – đã nắm được bằng chứng mưu phản của Bùi Nghiễn trong mấy tháng qua. Chỉ cần triệu nàng lên điện làm chứng, bọn họ có thể lật ngược thế cờ, biến Bùi Nghiễn từ người đi dẹp loạn thành kẻ phản nghịch.
“Người đâu!” Hoàng thượng mắt sáng lên, như người chết đuối vớ được cọc. “Truyền nhiếp chính vương phi Thẩm Ly lên điện!”
…
Cánh cửa đại điện nặng nề mở ra. Gió lùa vào lạnh buốt.
Thẩm Ly bước vào. Hôm nay nàng không mặc y phục lộng lẫy thường ngày mà mặc một bộ váy trắng đơn giản, tóc búi gọn gàng, không cài trâm ngọc, trông vô cùng tiều tụy và mong manh.
Nàng bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua phụ thân và thái tử đang quỳ dưới đất, đáy mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo rồi nhanh chóng thay thế bằng vẻ sợ hãi, lo âu.
“Thần phụ tham kiến bệ hạ,” Thẩm Ly quỳ xuống hành lễ.
“Thẩm Ly,” hoàng thượng vội vàng hỏi, giọng gấp gáp. “Thừa tướng nói ngươi nắm giữ bằng chứng nhiếp chính vương mưu phản. Có thật không?”
Thẩm Trọng quay sang nhìn con gái, ánh mắt đầy ám thị và đe dọa: “Ly nhi, con đừng sợ. Có bệ hạ và ta ở đây làm chủ cho con. Hãy đưa những gì con tìm được ra đây. Hãy nói cho bệ hạ biết Bùi Nghiễn đã âm mưu những gì.”
Cả triều đình nín thở chờ đợi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người phụ nữ yếu đuối đang quỳ giữa điện.
Thẩm Ly ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng. Nàng run rẩy lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ dày cộm, được bọc kỹ trong khăn lụa.
“Bẩm bệ hạ… Thần phụ quả thực đã tìm được cuốn sổ này trong mật thất thư phòng của nhiếp chính vương.”
Triệu Cảnh và Thẩm Trọng nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia đắc ý. Ván này thắng rồi!
Thái giám vội vàng chạy xuống, nhận lấy cuốn sổ dâng lên cho hoàng thượng.
Hoàng thượng mở ra xem. Trang đầu tiên, sắc mặt ngài còn nghi hoặc. Trang thứ hai, ngài tái mét. Đến trang thứ ba, tay ngài bắt đầu run lên bần bật, nhưng không phải vì giận Bùi Nghiễn, mà là vì kinh hoàng.
“Cái… cái gì thế này?” Hoàng thượng lắp bắp.
Thẩm Ly dập đầu, giọng nói vang lên, không còn vẻ run rẩy sợ hãi nữa mà trở nên đanh thép, rõ ràng từng chữ:
“Bệ hạ, đây là sổ sách ghi chép chi tiết số ngân lượng dùng để tu sửa đê điều Giang Nam trong suốt năm năm qua. Toàn bộ số tiền đó không hề được dùng mua đá xây đê, mà đã được chuyển vào các tài khoản bí mật đứng tên người thân của thái tử và thừa tướng. Số tiền lên tới hàng triệu lượng bạc!”
“Cái gì?” Thẩm Trọng hét lên, bật dậy. “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Đó phải là bằng chứng Bùi Nghiễn mưu phản chứ!”
Thẩm Ly quay sang nhìn phụ thân, ánh mắt sắc lẹm như dao: “Phụ thân, người muốn con đưa bằng chứng mưu phản sao? Có đây.”
Nàng rút tiếp từ trong tay áo ra một xấp thư từ.
“Đây là những bức mật thư mà phụ thân ép con phải gửi về, yêu cầu con vu oan giá họa cho nhiếp chính vương. Người còn nói, chỉ cần con giúp thái tử lật đổ vương gia, thái tử sẽ phong con làm hoàng quý phi. Nhưng thưa phụ thân, thưa thái tử…”
Thẩm Ly đứng thẳng dậy, khí thế bức người tỏa ra từ thân hình mảnh mai.
“Thẩm Ly ta tuy là nữ nhi nhưng cũng biết hai chữ trung nghĩa. Ta tận mắt thấy vương gia đêm ngày lo lắng cho dân chúng vùng lũ, bán cả gia sản để mua lương thực cứu trợ, trong khi các người lại ăn chặn tiền xương máu của dân, dùng vật liệu mục nát đắp đê khiến hàng vạn người chết oan. Ta không thể tiếp tục làm quân cờ mù quáng cho các người được nữa!”
“Nghịch tử! Mày… mày dám phản bội ta!” Thẩm Trọng tức đến hộc máu, lao tới định đánh Thẩm Ly.
“Rầm!”
Cánh cửa đại điện một lần nữa bị đẩy mạnh. Một bóng đen cao lớn bước vào, mang theo sát khí ngùn ngụt cùng hơi lạnh của mưa gió bên ngoài.
Bùi Nghiễn.
Hắn mặc giáp sắt đen tuyền, áo choàng ướt sũng nước mưa, tay vẫn còn đặt trên chuôi kiếm. Theo sau hắn là hai binh lính áp giải một đám quan lại Giang Nam đang bị trói gô, miệng bị nhét giẻ.
Bùi Nghiễn bước tới, chắn trước mặt Thẩm Ly, một tay hất văng Thẩm Trọng ngã lăn ra đất.
“Ai cho phép ông động đến vương phi của bổn vương?”
Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng khắp đại điện như tiếng sấm rền. Hắn không cần quỳ lạy, chỉ đứng sừng sững ở đó như một vị thần chiến tranh.
Hắn ném một cái đầu người được bọc trong vải xuống trước mặt Triệu Cảnh. Cái đầu lăn lông lốc, dừng lại với đôi mắt mở trừng trừng. Đó là tên quan đứng đầu Giang Nam – tâm phúc của thái tử.
“Thái tử, người của ngài đã khai hết rồi,” Bùi Nghiễn lạnh lùng nói. “Khai ra việc ngài chỉ đạo dùng rơm rạ trộn đất để đắp đê, khai ra việc ngài mua chuộc quan lại địa phương để che giấu số liệu thương vong. Và quan trọng nhất…”
Hắn lấy từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài vàng ròng – vật bất ly thân của thái tử, thứ đã được tìm thấy tại hiện trường vụ cướp kho lương cứu trợ (do chính ám vệ của Bùi Nghiễn dàn dựng để gài bẫy, nhưng giờ nó là bằng chứng thép).
“Lệnh bài của thái tử tại sao lại nằm trong tay đám thổ phỉ cướp lương thực?”
Triệu Cảnh mặt cắt không còn giọt máu, xụi lơ trên nền gạch lạnh lẽo. Hắn biết, mọi chuyện đã kết thúc.
Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, nhìn cuốn sổ đen trong tay, nhìn đống thư từ tố cáo, rồi nhìn đứa con trai và vị thừa tướng thân tín đang run rẩy dưới kia. Bằng chứng rành rành như núi, dân chúng đang phẫn nộ, nếu ngài không xử lý nghiêm, e rằng ngai vàng này cũng lung lay.
“Người đâu!” Hoàng thượng gầm lên, giọng run rẩy vì giận dữ và sợ hãi. “Bắt lấy thái tử Triệu Cảnh và thừa tướng Thẩm Trọng! Giam vào thiên lao, chờ ngày xét xử!”
“Phụ hoàng! Nhi thần bị oan! Là con ả Thẩm Ly này hãm hại con!” Triệu Cảnh gào thét trong tuyệt vọng khi bị lính ngự lâm lôi đi.
Thẩm Trọng thì như già đi chục tuổi trong nháy mắt. Ông ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly, ánh mắt đầy sự không cam lòng: “Tại sao? Ta là cha ruột của ngươi mà!”
Thẩm Ly nhìn ông ta, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: “Khi người đưa con chén rượu độc kiếp… à không, khi người đưa con vào hang hùm miệng sói, người có nhớ người là cha của con không?”
Tiếng kêu oan khuất dần xa. Đại điện trở lại sự im lặng đáng sợ.
Hoàng thượng mệt mỏi phất tay: “Nhiếp chính vương cứu giá chậm trễ nhưng có công dẹp loạn, điều tra rõ chân tướng. Thưởng… thưởng vạn lượng vàng.”
Nói xong, ngài vội vã lui vào hậu cung, trốn tránh ánh mắt sắc bén của Bùi Nghiễn. Ngài biết, từ nay về sau, triều đình này đã thực sự nằm trong tay vị vương gia trẻ tuổi kia rồi.
…
Khi bá quan văn võ đã lui hết, chỉ còn lại hai người trong đại điện rộng lớn.
Bùi Nghiễn quay người lại, nhìn Thẩm Ly. Nàng vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp, nhưng đôi vai gầy guộc hơi run lên vì cái lạnh và sự căng thẳng vừa qua.
Hắn không nói gì, bước tới, tháo áo choàng ướt sũng của mình ném sang một bên, rồi dang rộng vòng tay, ôm chặt nàng vào lòng.
Bộ giáp sắt lạnh lẽo của hắn áp vào người nàng, nhưng Thẩm Ly lại cảm thấy ấm áp vô cùng. Nàng vòng tay ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc, hít hà mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi mưa gió và mùi máu tanh nhàn nhạt.
“Nàng làm tốt lắm,” Bùi Nghiễn thì thầm vào tóc nàng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy. “Ta về rồi đây.”
“Ngài về muộn một chút nữa là ta bị người ta ăn thịt rồi,” Thẩm Ly khẽ trách móc, nhưng giọng điệu lại đầy sự nũng nịu.
“Ai dám?” Bùi Nghiễn nâng cằm nàng lên, ánh mắt tăm tối đầy tính chiếm hữu. “Kẻ nào dám động vào nàng, ta sẽ băm vằm kẻ đó ra.”
Hắn cúi xuống, hôn lên đôi môi tái nhợt của nàng. Nụ hôn không cuồng nhiệt như đêm tân hôn, mà mang theo sự trân trọng, vỗ về sau cơn bão táp.
Giữa đại điện Kim Loan uy nghiêm, tượng trưng cho quyền lực tối cao, hai kẻ “gian thần” và “ác nữ” ôm hôn nhau say đắm.
Ván cờ lật đổ hoàng quyền, bọn họ đã thắng một nửa. Nhưng Thẩm Ly biết, sự trừng phạt dành cho Triệu Cảnh và Diệu Nhu vẫn chưa kết thúc. Cái chết quá dễ dàng với bọn họ. Nàng muốn họ phải sống trong địa ngục trần gian.
“Về nhà thôi,” Bùi Nghiễn buông nàng ra, nắm chặt tay nàng. “Ta đói rồi. Muốn ăn mì nàng nấu.”
Thẩm Ly bật cười, nụ cười rạng rỡ xua tan đi sự u ám trong điện.
“Được, về nhà.”
Hai bóng người, một lớn một nhỏ, nắm tay nhau bước ra khỏi hoàng cung, bỏ lại sau lưng những mưu toan quyền lực, bước vào màn mưa đã bắt đầu tạnh dần, để lộ ra những tia nắng yếu ớt của buổi bình minh.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com