Chương 3
Sáng thứ hai đầu tuần, không khí tại khu văn phòng Tinh Vân có chút u ám, nhưng không phải do thời tiết, mà do “áp thấp nhiệt đới” tỏa ra từ phòng Tổng giám đốc.
Cố Yến Đình ngồi trong phòng làm việc, ánh mắt đen thẫm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng tâm trí lại đang tua đi tua lại cảnh tượng anh vừa nhìn thấy dưới sảnh tòa nhà sáng nay.
Lúc đó khoảng 8 giờ sáng, anh vừa gửi chiếc xe máy điện “cà tàng” của mình vào bãi, định đi mua ly cà phê thì thấy một chiếc Aston Martin màu xanh ngọc bích – dòng xe thể thao giới hạn toàn cầu chỉ có 10 chiếc – đỗ xịch trước cửa tòa nhà.
Cửa xe mở ra, người bước xuống không ai khác chính là Thẩm Vy.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu người cầm lái không phải là một chàng trai trẻ trung, đẹp trai ngời ngời, trên người diện nguyên cây hàng hiệu Gucci từ đầu đến chân.
Chàng trai đó hạ kính xe xuống, đưa tay xoa đầu Thẩm Vy một cách đầy cưng chiều, sau đó rút ra một chiếc thẻ đen (Black Card) quyền lực dúi vào tay cô.
Cố Yến Đình đứng cách đó một đoạn, thính lực cực tốt nên nghe loáng thoáng được vài câu:
“Cầm lấy mà tiêu, đừng làm khổ bản thân. Mấy đồng lương còm cõi ở cái công ty rách nát đó thì sống sao nổi? Ngoan, nghe lời anh, về nhà đi.”
Thẩm Vy nhăn nhó đẩy tay hắn ra, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng cầm lấy tấm thẻ, vẫy tay chào rồi chạy biến vào tòa nhà.
“Rắc.”
Chiếc bút máy trong tay Cố Yến Đình gãy đôi. Mực xanh loang lổ ra bàn tay trắng trẻo của anh.
Trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên ba chữ to đùng: ĐƯỢC BAO NUÔI.
Hoặc tệ hơn: BẠN TRAI CŨ GIÀU CÓ.
Anh nhìn xuống bộ quần áo sơ mi trắng bình dân trên người mình, rồi nghĩ đến chiếc Aston Martin kia. Cảm giác chua chát và bất lực dâng lên trong lòng. Hóa ra cô ấy thiếu tiền đến vậy sao? Hóa ra cô ấy có những mối quan hệ “phức tạp” như vậy?
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ đen tối của Cố Yến Đình.
“Vào đi.” – Giọng anh lạnh hơn cả băng Nam Cực.
Thẩm Vy bước vào, trên tay cầm xấp tài liệu, miệng nở nụ cười tươi rói như ánh mặt trời, hoàn toàn không biết bão tố sắp ập đến.
“Sếp, đây là báo cáo tài chính tuần qua. Anh xem qua nhé.”
Cô đặt tài liệu lên bàn, lén nhìn sắc mặt anh. Sao hôm nay sếp lại “khó ở” thế nhỉ? Mặt đen như Bao Công, sát khí đùng đùng.
Cố Yến Đình không thèm nhìn tài liệu, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt ngây thơ của cô, rồi trượt xuống bàn tay đang giấu sau lưng cô – nơi anh đoán là đang cầm chiếc thẻ đen kia.
“Sáng nay em đi làm bằng gì?” – Anh đột ngột hỏi.
Thẩm Vy giật mình, chột dạ. Sáng nay anh trai cô – Thẩm Dịch – nằng nặc đòi đưa cô đi làm bằng con siêu xe mới tậu. Cô đã bắt anh đậu xa xa rồi mà, chẳng lẽ sếp thấy?
“Dạ… em đi xe bus ạ. Sao thế sếp?” – Cô nói dối theo phản xạ.
Cố Yến Đình cười khẩy, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
“Xe bus? Xe bus dạo này nâng cấp thành Aston Martin màu xanh ngọc bích rồi sao?”
Thẩm Vy đứng hình. Thôi xong, bị bắt quả tang tại trận!
Cô lắp bắp, não bộ hoạt động hết công suất để tìm lý do bào chữa: “À… cái đó… thực ra đó là… là…”
“Là bạn trai em?” – Cố Yến Đình ngắt lời, giọng nói nghe bình tĩnh nhưng tay anh đang siết chặt mép bàn đến mức khớp xương trắng bệch.
Thẩm Vy vội xua tay: “Không phải! Không phải bạn trai! Đó là… anh họ xa! Đúng, là anh họ xa của em! Anh ấy mới trúng xổ số… à không, mới đi xuất khẩu lao động về, giàu lắm. Anh ấy tiện đường nên cho em đi nhờ thôi.”
“Anh họ?” – Cố Yến Đình nhướng mày, nhớ lại cái xoa đầu đầy thân mật và tấm thẻ đen. – “Anh họ mà đưa thẻ đen cho em tiêu vặt? Anh họ mà bảo em ‘đừng làm khổ bản thân ở cái công ty rách nát này’?”
Thẩm Vy toát mồ hôi hột. Tai sếp là máy ghi âm hay sao mà thính thế?
“Sếp, anh hiểu lầm rồi. Anh ấy chê lương em thấp, muốn em về quê… chăn vịt giúp gia đình thôi. Nhưng em từ chối rồi! Em yêu công việc này, em muốn cống hiến cho Tinh Vân!” – Thẩm Vy giơ tay thề thốt, ánh mắt kiên định.
Cố Yến Đình nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm sự dối trá. Nhưng đôi mắt cô trong veo, long lanh nước, nhìn anh đầy chân thành.
Sự ghen tuông trong lòng anh dịu đi một chút, nhưng nỗi bất an vẫn còn đó. Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc, tiến về phía cô.
Thẩm Vy theo bản năng lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
Cố Yến Đình chống một tay lên tường, tay kia đút túi quần, cúi người xuống, giam hãm cô trong phạm vi hơi thở của mình. Tư thế “Kabedon” kinh điển khiến tim Thẩm Vy đập loạn nhịp.
“Thẩm Vy.” – Anh gọi tên cô, giọng khàn khàn đầy từ tính.
“Dạ…” – Cô lí nhí, không dám thở mạnh.
“Em thấy tôi nghèo lắm đúng không?”
Thẩm Vy ngẩng phắt lên, ngạc nhiên tột độ: “Sao anh lại hỏi thế? Anh… anh tuy chưa giàu nứt đố đổ vách, nhưng anh có tài, có chí hướng. Trong mắt em, anh là ‘cổ phiếu tiềm năng’ nhất!”
Cố Yến Đình nhìn cô chăm chú, ngón tay anh đưa lên, lướt nhẹ qua gò má mềm mại của cô, rồi dừng lại ở cằm, khẽ nâng mặt cô lên.
“Đừng nhận tiền của người đàn ông khác. Bất kể là anh họ hay ai.” – Giọng anh trầm thấp, mang theo sự chiếm hữu rõ rệt. – “Em thiếu tiền, nói với tôi. Tôi có thể ứng lương, có thể vay mượn cho em. Đừng để người ta dùng tiền mua chuộc em rời khỏi đây… rời khỏi tôi.”
Câu cuối cùng anh nói rất nhỏ, như một lời thì thầm tự sự, nhưng Thẩm Vy nghe rõ mồn một.
Trái tim cô như bị ai đó tẩm mật ong, ngọt lịm. Hóa ra cái tên ngốc này đang ghen, đang sợ cô bỏ đi vì chê anh nghèo.
Thẩm Vy bật cười khúc khích, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết. Cô đánh bạo vươn tay, chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi lệch cho anh, ngón tay lướt qua yết hầu gợi cảm của người đàn ông.
“Sếp Cố à, anh đang ghen đấy ư?”
Cố Yến Đình cứng người, vành tai hơi ửng đỏ, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Tôi chỉ lo nhân viên nòng cốt bị dụ dỗ thôi.”
“Yên tâm đi.” – Thẩm Vy kiễng chân lên, ghé sát vào tai anh, thì thầm. – “Cho dù người ta có mang núi vàng núi bạc đến, em cũng không đổi đâu. Em chỉ thích… làm việc cho ‘tổng tài nghèo’ thôi.”
Hơi thở ấm nóng của cô phả vào tai khiến Cố Yến Đình rùng mình. Lý trí đứt phựt.
Anh cúi xuống, chôn mặt vào hõm cổ thơm ngát của cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc để trấn an bản thân. Hành động này quá mức thân mật, vượt xa giới hạn cấp trên và cấp dưới, nhưng cả hai đều không ai muốn đẩy đối phương ra.
“Nhớ lời em nói.” – Anh thì thầm vào da thịt cô, môi anh lướt nhẹ qua làn da mỏng manh nơi cổ khiến Thẩm Vy run rẩy. – “Nếu em dám chạy, tôi sẽ tìm em về, trói lại bên cạnh.”
Thẩm Vy đỏ mặt tía tai, tim đập như trống bỏi. Đây là lời tỏ tình hay là lời đe dọa vậy? Nhưng sao… cô lại thấy thích thích thế này?
Đúng lúc không khí đang mập mờ, ám muội đến đỉnh điểm, thì…
“Ọt ọt…”
Tiếng bụng réo của Thẩm Vy vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng.
Cố Yến Đình khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn cô. Thẩm Vy chỉ muốn độn thổ ngay lập tức. Sáng nay mải cãi nhau với ông anh trai quý hóa nên cô chưa kịp ăn sáng.
Sự u ám và ghen tuông trong mắt Cố Yến Đình tan biến, thay vào đó là nụ cười bất lực và cưng chiều. Anh buông cô ra, vỗ nhẹ lên đầu cô một cái – giống hệt cách gã đàn ông kia làm sáng nay, nhưng dịu dàng hơn gấp bội.
“Đi thôi.”
“Đi đâu ạ?” – Thẩm Vy ngơ ngác.
“Đi ăn. Nuôi em béo lên một chút, để người khác nhìn vào không tưởng tôi ngược đãi nhân viên.” – Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo đi không cho phép từ chối. – “Nhưng nói trước, tôi chỉ mời được mì hoành thánh vỉa hè thôi. Không có bào ngư vi cá đâu.”
Thẩm Vy lon ton chạy theo anh, nhìn bàn tay to lớn đang nắm chặt lấy tay mình, trong lòng nở hoa: “Mì hoành thánh là ngon nhất! Em bao anh thêm quả trứng vịt lộn nhé! Em mới được ‘anh họ’ cho tiền tiêu vặt mà!”
Cố Yến Đình quay lại lườm cô một cái sắc lẻm: “Cất cái thẻ đó đi. Tiền ăn sáng của em, tôi còn nuôi được.”
Hai người bước ra khỏi văn phòng, một cao lớn đĩnh đạc, một nhỏ bé tinh nghịch. Ngoài trời nắng lên rực rỡ, xua tan đi cơn mưa u ám hôm qua.
Thẩm Vy thầm nghĩ: Anh ơi, anh cứ việc nuôi em mì hoành thánh. Còn thẻ đen của em, em sẽ dùng để mua lại cả cái tòa nhà này làm quà sính lễ cưới anh nhé!
Cố Yến Đình cũng thầm tính toán: Hôm nay phải bảo trợ lý chuyển thêm 10 tỷ vào tài khoản đầu tư. Phải nhanh chóng giàu lên (một cách công khai) để đường đường chính chính nuôi cô ngốc này mới được.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com