Chương 4
Cố Yến Đình đang đau đầu. Cực kỳ đau đầu.
Ông nội vừa gọi điện, ra tối hậu thư: “Tối nay tại tiệc rượu từ thiện của nhà họ Tần, nếu cháu không đến gặp mặt con bé nhà họ Thẩm, ông sẽ đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng của cháu (bao gồm cả quỹ đen cháu giấu ở Thụy Sĩ), và cho xe ủi san phẳng cái công ty Tinh Vân bé tẹo của cháu!”
Cùng lúc đó, tại bàn làm việc bên ngoài, Thẩm Vy cũng đang méo mặt nhìn tin nhắn của mẹ: “Tối nay tiệc rượu nhà họ Tần, mày không về thì đừng hòng bước chân vào cửa Thẩm gia nữa. Mẹ đã chuẩn bị váy áo rồi, liệu hồn mà về xem mắt cậu hai nhà họ Cố!”
Hai con người cùng chung một nỗi khổ, cùng chung một suy nghĩ: Phải trốn!
Cố Yến Đình bước ra khỏi phòng, gõ nhẹ lên bàn Thẩm Vy.
“Tối nay em rảnh không?”
Thẩm Vy ngẩng lên, mắt sáng rực như người chết đuối vớ được cọc: “Rảnh! Rất rảnh ạ! Sếp cần em tăng ca sao? Hay đi bốc vác? Em làm hết!” – Chỉ cần không phải về nhà xem mắt cái tên công tử bột kia thì làm gì cô cũng chịu.
Cố Yến Đình nhếch môi, hài lòng với sự nhiệt tình của cô: “Không cần bốc vác. Tối nay tôi phải tham dự một bữa tiệc xã giao… ừm, của một người bạn cũ. Hắn ta cứ nằng nặc đòi giới thiệu em gái cho tôi. Tôi cần em đi cùng, làm ‘bình phong’ giúp tôi.”
Thẩm Vy hiểu ngay. Giả làm bạn gái để chặn “hoa đào”? Chuyện nhỏ! Cô là diễn viên nghiệp dư xuất sắc cơ mà.
“Được thôi sếp! Nhưng mà…” – Cô nhìn xuống bộ quần áo công sở nhăn nhúm của mình. – “Em mặc thế này đi có làm mất mặt anh không? Hay em về nhà thay đồ…”
“Không kịp đâu.” – Cố Yến Đình cắt ngang. Nếu để cô về, nhỡ đâu bị người nhà bắt lại thì sao. – “Đi theo tôi, chúng ta đi mua đồ.”
Cố Yến Đình đưa Thẩm Vy đến một trung tâm thương mại cao cấp. Thẩm Vy vừa bước vào đã toát mồ hôi hột. Đây là khu mua sắm cô thường xuyên lui tới để tiêu tiền của bố, nhân viên ở đây ai cũng nhẵn mặt “Thẩm đại tiểu thư”.
Cô kéo tay áo Cố Yến Đình, thì thầm: “Sếp ơi, chỗ này đắt lắm. Một cái áo ở đây bằng ba tháng lương của anh đấy. Hay mình ra chợ đêm đi?”
Cố Yến Đình nắm chặt tay cô, kéo đi phăm phăm: “Yên tâm, tôi có ông bạn làm quản lý ở đây. Hôm nay cửa hàng đang thanh lý hàng lỗi mốt, giảm giá 99%.”
“99% á?” – Thẩm Vy trợn tròn mắt. Cửa hàng hiệu nào mà bán như cho thế?
Họ dừng lại trước một cửa hàng thời trang dạ hội lộng lẫy. Người quản lý cửa hàng (thực chất là trợ lý cấp cao của Cố Yến Đình mới được điều động đến đóng giả) vừa thấy anh liền cúi rạp người: “Chào Cố… khụ khụ, chào anh Cố. Anh đến xem lô hàng ‘lỗi’ hôm trước dặn ạ?”
Cố Yến Đình gật đầu, ra hiệu. Người quản lý lập tức mang ra một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, thiết kế cúp ngực tinh tế, xẻ tà cao, chất liệu nhung lụa thượng hạng đính đá quý li ti như dải ngân hà.
Thẩm Vy là dân sành điệu, liếc qua là biết ngay đây là thiết kế mới nhất của Paris Fashion Week tuần trước, giá không dưới 6 con số đô la.
“Cái này… là hàng lỗi sao?” – Cô nuốt nước bọt, chỉ vào viên kim cương nhỏ xíu đính trên dây áo.
“Đúng vậy!” – Người quản lý lau mồ hôi, bịa chuyện. – “Cô xem này, đường chỉ ở gấu váy bị lệch mất 0.01 milimet. Hàng lỗi nghiêm trọng! Chúng tôi đang định vứt đi, anh Cố lấy thì chúng tôi bán rẻ… 200 tệ!”
“200 tệ?” – Thẩm Vy suýt sặc nước bọt. 200 tệ mua cái giẻ lau của hãng này còn không được ấy chứ. Nhưng nhìn vẻ mặt “nghiêm túc” của sếp và quản lý, cô đành giả vờ tin: “À… vâng, lỗi này đúng là nghiêm trọng thật. Thế để tôi thử.”
Trong phòng thử đồ rộng lớn.
Thẩm Vy loay hoay với chiếc váy. Chiếc váy đẹp đến mức nghẹt thở, ôm trọn lấy đường cong cơ thể cô, tôn lên làn da trắng như tuyết. Nhưng có một vấn đề: cái khóa kéo sau lưng là loại khóa ẩn, tay cô với không tới, loay hoay mãi mà chỉ kéo được một nửa.
Bên ngoài, Cố Yến Đình đợi đã được mười phút. Anh gõ cửa: “Xong chưa?”
“Sếp ơi…” – Giọng Thẩm Vy vọng ra, nghe có vẻ bối rối. – “Cái khóa… nó bị kẹt rồi. Em không kéo lên được.”
Cánh cửa phòng thử đồ khẽ mở ra một khe nhỏ, Thẩm Vy ló đầu ra, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ầng ậng nước: “Anh… anh giúp em một chút được không?”
Yết hầu Cố Yến Đình trượt lên xuống. Anh đẩy cửa bước vào, rồi nhanh chóng đóng lại, khóa trái.
Không gian trong phòng thử đồ chật hẹp, bốn phía là gương phản chiếu. Thẩm Vy đứng quay lưng lại phía anh, tấm lưng trần ngọc ngà, xương cánh bướm quyến rũ hiện ra trọn vẹn trước mắt anh. Chiếc khóa kéo dừng lại ở eo, để lộ làn da mịn màng mời gọi.
Hơi thở Cố Yến Đình trở nên nặng nề. Anh bước lại gần, từng bước chân như giẫm lên nhịp tim của Thẩm Vy.
“Đứng yên.” – Anh ra lệnh, giọng khàn đặc.
Ngón tay anh chạm vào lưng cô. Tay anh hơi lạnh, còn da cô lại nóng hổi. Sự tiếp xúc trái ngược khiến Thẩm Vy rùng mình, khẽ kêu lên một tiếng nhỏ.
“Lạnh…”
“Chịu khó một chút.”
Cố Yến Đình không vội kéo khóa. Ngón tay anh như có ma lực, lướt dọc theo sống lưng cô, từ thắt lưng lên đến bả vai, vẽ nên những đường vô hình tê dại.
Thẩm Vy nhìn vào gương, bắt gặp ánh mắt nóng rực của anh đang nhìn mình chằm chằm qua hình ảnh phản chiếu. Ánh mắt đó không còn là của vị sếp nghiêm nghị, mà là ánh mắt của một con sói đang đói nhìn thấy miếng mồi ngon.
“Sếp…” – Cô run rẩy gọi.
Cố Yến Đình cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm: “Em đẹp lắm.”
Anh chậm rãi kéo khóa lên, từng chút, từng chút một. Mỗi một nấc khóa đi lên, khoảng cách giữa hai người lại như thu hẹp lại. Khi chiếc khóa được kéo lên đến đỉnh, ngón tay anh “vô tình” trượt nhẹ qua gáy cô, vén những lọn tóc lòa xòa sang một bên.
Bất ngờ, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu lên nốt ruồi son sau gáy cô.
Dòng điện chạy dọc sống lưng Thẩm Vy khiến chân cô mềm nhũn. Cô lảo đảo ngã ra sau, rơi trọn vào vòng tay rắn chắc của anh.
Cố Yến Đình xoay người cô lại, ép cô vào tấm gương lớn. Hai tay anh chống hai bên, giam cầm cô hoàn toàn. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet.
“Thẩm Vy.” – Anh gọi tên cô, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm. – “Em mặc thế này, tôi không muốn đưa em đi tiệc nữa.”
“Tại… tại sao ạ?” – Thẩm Vy lắp bắp, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Vì em quá đẹp.” – Anh cúi thấp hơn, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô. – “Tôi chỉ muốn giấu em đi, không cho gã đàn ông nào nhìn thấy.”
Thẩm Vy cảm thấy mình sắp tan chảy. Sếp đang tán tỉnh cô sao? Hay đây là diễn tập trước? Nhưng diễn tập có cần phải “thật” thế này không?
Cô lấy hết can đảm, đưa tay lên đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim cũng đang đập điên cuồng của anh: “Nhưng… em là ‘bình phong’ của anh mà. Bình phong phải đẹp thì mới chặn được hoa đào chứ.”
Cố Yến Đình bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực. Anh nghiêng đầu, môi lướt nhẹ qua khóe môi cô, chỉ một chút nữa thôi là chạm vào, một sự trêu chọc đầy cám dỗ.
“Được, vậy tối nay… làm phiền em rồi, bạn gái giả.”
Anh buông cô ra, lùi lại một bước, chỉnh lại vạt áo sơ mi của mình để che giấu sự xao động trong cơ thể. Thẩm Vy dựa vào gương thở hắt ra, mặt đỏ như tôm luộc.
Cô nhìn vào gương, thấy một cô gái lộng lẫy trong chiếc váy triệu đô (được mua với giá 200 tệ), và một người đàn ông trong bộ vest may đo cao cấp (nhưng bịa là đồ thuê).
Cả hai bước ra khỏi cửa hàng, đẹp đôi đến mức khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Nhưng không ai biết rằng, họ đang chuẩn bị bước vào một màn kịch lớn, nơi mà sự thật về thân phận của cả hai sắp sửa va chạm nhau chan chát.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com