Chương 5
Chiếc taxi dừng lại trước cửa khách sạn Đế Vương – khách sạn 6 sao sang trọng bậc nhất Bắc Kinh.
Thẩm Vy bước xuống xe, nhìn tòa nhà lộng lẫy trước mặt mà chân run lẩy bẩy. Đây chính là địa điểm tổ chức tiệc xem mắt của hai gia tộc Thẩm – Cố tối nay! Sao “bạn” của sếp lại tổ chức tiệc ở đây chứ? Trùng hợp đến mức đáng sợ!
Cô vội vàng kéo cổ áo khoác của Cố Yến Đình lên cao che kín nửa khuôn mặt anh, rồi lấy chiếc khăn lụa vừa mua trùm lên đầu mình như ninja.
“Em làm gì vậy?” – Cố Yến Đình ngạc nhiên hỏi, giọng nói bị lớp áo che đi nghe ồm ồm.
“Suỵt!” – Thẩm Vy thì thầm đầy vẻ bí hiểm. – “Ở đây… nhiều người quen lắm. Em nợ tiền họ, không tiện lộ mặt. Anh cũng che vào đi, nhỡ họ đòi nợ lây sang anh thì khổ.”
Cố Yến Đình nghe vậy thì trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Cô gái nhỏ này, nợ nần chồng chất đến mức phải trốn chui trốn lủi thế này sao? Chắc chắn là do gia đình ở quê ép buộc. Anh thầm thề, sau đêm nay sẽ bảo trợ lý điều tra và thanh toán hết nợ nần cho cô.
Nhưng thực ra, Cố Yến Đình cũng đang toát mồ hôi hột. Xe của ông nội anh – chiếc Rolls-Royce Phantom biển số 8888 – đang đỗ chình ình ngay sảnh chính. Nếu để ông bắt gặp anh đang “đưa bạn gái đi trốn” thay vì vào ra mắt, chắc chắn ông sẽ dùng gậy batoong đánh gãy chân anh ngay tại chỗ.
“Được, chúng ta đi lối cửa sau.” – Cố Yến Đình nắm chặt tay cô, kéo cô đi vòng qua sảnh chính, lén lút như hai tên trộm.
Hai người, một nam thanh nữ tú trong bộ lễ phục triệu đô, lại dắt nhau đi vào bằng lối đi dành cho nhân viên phục vụ, xuyên qua khu bếp nồng nặc mùi thức ăn, cuối cùng mới lẻn được vào hành lang dẫn đến sảnh tiệc.
“Phù… an toàn rồi.” – Thẩm Vy thở phào, vuốt ngực.
Họ đang đứng trước sảnh tiệc B. Bên trong tiếng nhạc xập xình, có vẻ là tiệc sinh nhật của một cậu ấm nào đó. Cố Yến Đình định dẫn cô vào đó “trú ẩn”, giả vờ như đây là bữa tiệc của bạn anh.
Nhưng ông trời không chiều lòng người.
Cánh cửa sảnh tiệc A đối diện – nơi trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi nhập khẩu và dàn nhạc giao hưởng – đột ngột mở toang.
Một đám người sang trọng bước ra. Đi đầu là một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng thần thái uy nghiêm, tay chống gậy đầu rồng. Bên cạnh ông là một quý bà trung niên đeo đầy trang sức kim cương lấp lánh.
Thẩm Vy chết điếng người. Mẹ cô! Và kia là… Cố lão gia, ông nội của tên hôn phu đáng ghét!
Cố Yến Đình cũng cứng đờ người. Ông nội! Và phu nhân Thẩm!
“Chạy!” – Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cả hai.
Nhưng chưa kịp nhấc chân thì một giọng nói đanh thép vang lên:
“Đứng lại đó!”
Cố lão gia tinh mắt như cú vọ, dù cháu trai có hóa thành tro ông cũng nhận ra, huống hồ chỉ là cái dáng lưng cao ngạo kia.
Cố Yến Đình biết không trốn được nữa. Anh hít sâu một hơi, xoay người lại, đồng thời nhanh tay kéo Thẩm Vy ra sau lưng mình, che chắn cho cô kín mít. Anh ngẩng cao đầu, đối diện với ông nội bằng ánh mắt kiên định.
“Ông nội, cháu đã nói rồi, cháu sẽ không tham gia buổi xem mắt nhảm nhí này đâu.”
Không khí hành lang đông cứng lại.
Mẹ Thẩm Vy nheo mắt nhìn chàng trai tuấn tú trước mặt, rồi lại nhìn cô gái đang run rẩy núp sau lưng anh. Bà cau mày: “Cậu là… Cố Yến Đình? Còn cô gái kia là ai?”
Cố Yến Đình siết chặt tay Thẩm Vy đang lạnh toát phía sau, dõng dạc tuyên bố: “Thưa bác, đây là bạn gái cháu. Cô ấy không phải tiểu thư đài các, cũng không môn đăng hộ đối, chỉ là một cô gái bình thường. Nhưng cháu yêu cô ấy. Hôm nay cháu đưa cô ấy đến đây để nói rõ với mọi người: Cháu sẽ không cưới con gái nhà họ Thẩm!”
Thẩm Vy nghe anh nói mà tim đập thình thịch vừa cảm động vừa sợ hãi. Anh dám vì cô mà chống lại cả gia tộc sao? Đồ ngốc này!
Cô không thể để anh chịu trận một mình. Thẩm Vy hít một hơi, lấy hết can đảm thò đầu ra khỏi lưng anh, nhắm mắt nhắm mũi hét lên:
“Mẹ! Con cũng không lấy tên họ Cố đó đâu! Con có người yêu rồi! Anh ấy tuy nghèo, đi xe máy điện, ăn cơm hộp, nhưng anh ấy rất tốt với con! Con thà đi bán mì hoành thánh với anh ấy còn hơn làm dâu nhà hào môn!”
Không gian tĩnh lặng trong ba giây.
Cố lão gia và Mẹ Thẩm nhìn nhau, mắt chữ O mồm chữ A.
Sau đó, Cố lão gia nheo mắt nhìn kỹ cô gái vừa hét lên. “Khoan đã… Cái con bé này… nhìn quen quen.”
Mẹ Thẩm cũng tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào chàng trai “nghèo khó” đang mặc bộ vest thủ công Ý trị giá cả gia tài kia. “Cậu nói… cậu đi xe máy điện?”
Cố Yến Đình vẫn giữ vẻ mặt “anh hùng rơm”, dang tay che chở Thẩm Vy: “Phải! Cháu nghèo, cháu đang khởi nghiệp. Nhưng cháu sẽ dùng đôi bàn tay này để lo cho cô ấy hạnh phúc!”
Thẩm Vy cũng gân cổ lên cãi mẹ: “Con không cần tiền của nhà họ Cố! Con sẽ nuôi anh ấy!”
Bỗng nhiên, Mẹ Thẩm bật cười. Tiếng cười lảnh lót vang vọng khắp hành lang.
Cố lão gia cũng vuốt râu cười khà khà, cười đến mức chảy cả nước mắt.
Cố Yến Đình và Thẩm Vy ngơ ngác nhìn nhau. Hai người già này bị kích động quá hóa điên rồi sao?
“Tốt! Tốt lắm!” – Cố lão gia vỗ tay bôm bốp. – “Thằng cháu trời đánh, mày nói mày không cưới con gái nhà họ Thẩm?”
“Tuyệt đối không!” – Cố Yến Đình kiên quyết.
“Thế cái cô đang đứng sau lưng mày là ai?” – Cố lão gia hất hàm.
Cố Yến Đình nhíu mày: “Cô ấy là Thẩm Vy, nhân viên của cháu.”
“Ừ, Thẩm Vy.” – Mẹ Thẩm lau nước mắt cười, bước tới gần, nhìn con gái mình với ánh mắt bất lực. – “Con gái, con nói con không lấy tên họ Cố, thế cái cậu đang nắm tay con chặt cứng kia họ gì?”
Thẩm Vy ngẩn người: “Anh ấy… anh ấy là sếp Cố.”
“Sếp Cố tên đầy đủ là gì?” – Mẹ Thẩm hỏi dồn.
“Cố… Cố Yến Đình.” – Thẩm Vy lí nhí, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
Cố lão gia gõ gậy xuống sàn “cộp” một cái, dõng dạc tuyên bố: “Giới thiệu với cháu gái, đây là Cố Yến Đình, cháu đích tôn của ta, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố thị, và cũng là vị hôn phu mà con trốn tránh bấy lâu nay!”
Mẹ Thẩm cũng khoanh tay, mỉm cười nói với Cố Yến Đình: “Còn đây là Thẩm Vy, con gái rượu của tôi, đại tiểu thư tập đoàn đá quý Thẩm gia, vị hôn thê mà cậu chê ỏng chê eo là ‘bình hoa di động’!”
Tiếng sét đánh ngang tai.
Cố Yến Đình từ từ quay đầu lại, nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng sau lưng mình. Chiếc váy dạ hội triệu đô, khí chất tiểu thư toát ra dù đang cố che giấu… “Em… là đại tiểu thư Thẩm gia?”
Thẩm Vy cũng ngước lên, nhìn người đàn ông anh tuấn tiêu sái, bộ vest hàng hiệu, phong thái vương giả… “Anh… là thiếu gia Cố thị?”
Cả hai đồng thanh: “ĐỒ LỪA ĐẢO!”
Cố Yến Đình nhớ lại những hộp cơm Bento giả, những lần đi bộ dưới mưa, những màn kịch “nhà nghèo vượt khó”.
Thẩm Vy nhớ lại những lần giả vờ đi xe bus, giấu đồ hiệu, than nghèo kể khổ để được anh bao nuôi bữa sáng.
Hóa ra, cả hai đều là những diễn viên đại tài của giải Oscar!
“Haha, được rồi, được rồi.” – Cố lão gia cười hả hê. – “Tưởng thế nào, hóa ra là ‘tình trong như đã mặt ngoài còn e’. Hai đứa đã yêu nhau thắm thiết thế này rồi thì còn xem mắt cái gì nữa? Vào tiệc thôi, hôm nay ông tuyên bố ngày cưới luôn!”
“Khoan đã!” – Cố Yến Đình và Thẩm Vy đồng thanh hét lên, nhưng lần này không phải để phản đối, mà là vì quá sốc.
Cố Yến Đình nhìn Thẩm Vy, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang nguy hiểm. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tà mị khiến Thẩm Vy lạnh sống lưng.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ đe dọa nhưng cũng cực kỳ quyến rũ: “Thẩm đại tiểu thư, em diễn sâu lắm. ‘Nhân viên nghèo vượt khó’ hả? ‘Bao nuôi’ tôi hả? Được, tối nay về chúng ta sẽ tính sổ món nợ này… từng, chút, một.”
Thẩm Vy nuốt nước bọt, chân muốn bỏ chạy nhưng tay đã bị anh siết chặt. Cô cười méo xệch: “Cố tổng… à không, Cố thiếu gia, anh cũng đâu có vừa. ‘Mì hoành thánh vỉa hè’ hả? ‘Xe máy điện’ hả? Anh lừa tình cảm thiếu nữ ngây thơ!”
Hai người nhìn nhau tóe lửa, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập ý cười và sự nhẹ nhõm. Bức màn bí mật đã được vén lên, rào cản gia thế biến mất, giờ đây giữa họ chỉ còn lại tình yêu… và một màn trừng phạt ngọt ngào đang chờ đợi phía sau.
Cố lão gia và Mẹ Thẩm nhìn đôi trẻ đang thì thầm to nhỏ, hài lòng gật đầu đi vào sảnh tiệc, để lại không gian riêng cho hai kẻ nói dối đáng yêu.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com