Chương 6
Rời khỏi bữa tiệc ồn ào dưới ánh mắt chúc phúc (và cả cười cợt) của hai vị phụ huynh, Cố Yến Đình không đưa Thẩm Vy về nhà cô, cũng không đưa về khu trọ tồi tàn mà cô thuê để diễn kịch.
Chiếc Maybach màu đen tuyền lao vút trong đêm, dừng lại trước hầm để xe riêng của tòa tháp chọc trời Sovereign – khu căn hộ đắt đỏ nhất Bắc Kinh, nơi được mệnh danh là “cung điện trên mây”.
“Xuống xe.”
Cố Yến Đình tháo dây an toàn, nhoài người sang mở cửa cho Thẩm Vy. Động tác của anh vẫn lịch thiệp như mọi khi, nhưng ánh mắt lại thiêu đốt khiến cô chột dạ.
“Sếp… à không, Cố thiếu, chúng ta đi đâu vậy? Em muốn về nhà ngủ.” – Thẩm Vy bám chặt lấy dây an toàn, cố gắng vớt vát chút đường lui.
Cố Yến Đình cúi xuống, chống một tay lên trần xe, vây hãm cô trong không gian chật hẹp. Mùi hương nam tính quyến rũ pha lẫn chút men rượu vang từ bữa tiệc phả vào mặt cô.
“Về nhà? Em nghĩ sau khi lừa gạt tôi suốt ba năm trời, em có thể dễ dàng về nhà ngủ ngon sao?” – Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tà mị. – “Lên nhà tôi. Chúng ta cần thảo luận sâu hơn về vấn đề ‘trung thực’ trong tình yêu.”
Không đợi cô phản ứng, anh vòng tay qua eo cô, nhấc bổng cô ra khỏi xe theo kiểu bế công chúa. Thẩm Vy hoảng hốt kêu lên, vội vàng vòng tay ôm cổ anh để khỏi ngã.
“Cố Yến Đình! Anh bỏ em xuống! Người ta nhìn thấy bây giờ!”
“Nhìn thấy thì sao? Em là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của tôi.”
Anh sải bước dài đi về phía thang máy riêng. Cánh cửa thang máy mạ vàng đóng lại, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
…
Căn Penthouse của Cố Yến Đình nằm ở tầng 88, rộng hơn 500 mét vuông với tường kính bao quanh, nhìn trọn vẹn cảnh đêm Bắc Kinh rực rỡ.
Vừa bước vào cửa, Cố Yến Đình đã thả Thẩm Vy xuống, nhưng không hề buông tha. Anh ép cô vào cánh cửa gỗ dày nặng trịch vừa đóng sập lại.
“Nào, Thẩm đại tiểu thư. Giải thích đi.”
Anh bắt đầu cởi áo vest, ném tùy tiện lên ghế sofa. Tiếp đó, những ngón tay thon dài chậm rãi tháo từng nút khuy măng sét, rồi đến nút áo sơ mi trên cùng, để lộ xương quai xanh gợi cảm và yết hầu chuyển động đầy nam tính.
Thẩm Vy nuốt nước bọt. Sếp đang dùng “mỹ nam kế” sao?
“Em… em giải thích cái gì chứ?” – Cô cố giữ bình tĩnh, ngẩng cao đầu đối diện anh. – “Anh cũng lừa em mà! Anh nói anh nợ nần chồng chất, đi xe máy điện, ăn cơm hộp. Em vì thương anh nghèo nên mới… mới…”
“Mới thế nào?” – Cố Yến Đình tiến lại gần hơn, cúi đầu xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô.
“Mới định bao nuôi anh!” – Thẩm Vy nhắm mắt hét lên.
Không gian tĩnh lặng trong một giây, sau đó là tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực anh.
“Bao nuôi tôi?” – Cố Yến Đình luồn tay vào mái tóc mềm mượt của cô, kéo nhẹ để cô ngước nhìn anh. – “Với cái thẻ đen hạn mức 50 vạn tệ mỗi tháng của em sao? Em nghĩ chừng đó đủ mua sắm quần áo cho tôi à?”
Thẩm Vy đỏ mặt tía tai. Đúng là múa rìu qua mắt thợ. Gia sản của Cố thị gấp mười lần Thẩm gia, cô lấy cái gì mà bao nuôi anh chứ.
“Vậy… vậy coi như huề nhé? Anh lừa em, em lừa anh. Chúng ta xí xóa?” – Cô chớp chớp mắt, tung chiêu làm nũng.
“Không dễ thế đâu.”
Ánh mắt Cố Yến Đình tối sầm lại. Anh bất ngờ cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đang hé mở của cô. Không còn là cái chạm nhẹ nhàng như trong phòng thử đồ, nụ hôn này mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, cuồng nhiệt và có chút trừng phạt.
“Ưm…”
Thẩm Vy bị tấn công bất ngờ, cả người mềm nhũn dựa vào lồng ngực anh. Lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, cuốn lấy lưỡi cô, hút hết mọi dưỡng khí. Bàn tay to lớn của anh trượt từ eo xuống hông, siết chặt, kéo cô dán sát vào cơ thể đang nóng bừng của mình.
Nụ hôn kéo dài đến khi cả hai đều thở dốc. Cố Yến Đình dứt ra, nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần, trán tựa trán.
“Hình phạt thứ nhất: Tịch thu toàn bộ số son môi hàng hiệu mà em giấu trong túi vải canvas.” – Anh thì thầm, giọng khàn đặc.
Thẩm Vy rên rỉ: “Không được! Đó là bộ sưu tập giới hạn…”
“Hình phạt thứ hai…” – Anh không để cô nói hết, lại tiếp tục cúi xuống, lần này nụ hôn rơi xuống cổ, xương quai xanh, để lại những dấu vết đỏ hồng mờ ám trên làn da trắng tuyết. – “… Từ nay về sau, em chỉ được phép tiêu tiền của tôi. Thẻ của anh trai em, vứt đi.”
Thẩm Vy cảm thấy tê dại khắp người, lý trí tan biến sạch sẽ. Bàn tay cô vô thức luồn vào trong áo sơ mi của anh, chạm vào cơ bụng săn chắc nóng hổi.
“Cố Yến Đình… anh… anh bá đạo quá…”
“Tôi còn có thể bá đạo hơn nữa.”
Anh bế bổng cô lên lần nữa, đi thẳng vào phòng ngủ rộng lớn. Chiếc giường King size mềm mại đón lấy thân thể hai người. Cố Yến Đình đè lên người cô, chống hai tay hai bên, nhìn xuống cô gái nhỏ đang nằm dưới thân mình với ánh mắt thâm tình vô hạn.
“Vy Vy.” – Anh gọi tên cô, giọng nói dịu dàng đến tan chảy. – “Ba năm qua, nhìn em giả nghèo giả khổ, đi xe ôm, ăn cơm hộp cùng tôi… em có biết tôi đau lòng thế nào không?”
Thẩm Vy ngước nhìn anh, đưa tay chạm vào khuôn mặt tuấn tú ấy: “Em không thấy khổ. Ở bên anh, ăn cơm hộp cũng thấy ngon.”
“Ngốc.” – Anh cúi xuống hôn lên mắt cô. – “Tôi cũng vậy. Dù là Cố thiếu gia hay gã khởi nghiệp nghèo kiết xác, chỉ cần là người em yêu, tôi đều nguyện ý làm.”
“Thật không?” – Thẩm Vy cười khúc khích, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh. – “Vậy… Cố thiếu gia, anh có biết ‘nghĩa vụ’ của vị hôn phu là gì không?”
Cố Yến Đình nhướng mày: “Là gì?”
“Là phải phục vụ hôn thê thật tốt.” – Cô táo bạo kéo cà vạt của anh xuống, kéo anh sát vào mình.
Ngọn lửa trong mắt Cố Yến Đình bùng lên dữ dội. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Được, tối nay tôi sẽ ‘phục vụ’ em… đến khi em hài lòng thì thôi.”
Bàn tay anh tháo chiếc kẹp tóc của cô, để mái tóc đen dài xõa tung trên gối trắng. Anh hôn cô, nụ hôn trượt dần xuống dưới, từng tấc da thịt đều được anh trân trọng, nâng niu.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ dường như cũng e thẹn mà nấp sau những đám mây. Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng thì thầm to nhỏ và những lời yêu thương ngọt ngào hòa quyện vào nhau.
Đêm nay, màn kịch giả nghèo đã hạ màn, nhường chỗ cho một vở diễn mới chân thực hơn, nóng bỏng hơn, và vĩnh viễn không có hồi kết.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com