Chương 7
Sáng hôm sau, chiếc Maybach đen bóng đỗ xịch ngay trước sảnh chính tòa nhà văn phòng, không còn lén lút đậu ở góc khuất như mọi khi.
Cửa xe mở ra, một đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần âu được cắt may tỉ mỉ bước xuống. Cố Yến Đình vòng qua bên kia, đích thân mở cửa xe cho Thẩm Vy.
Thẩm Vy hôm nay không còn mặc áo phông quần jeans rẻ tiền nữa. Cô diện một bộ váy công sở Chanel màu kem nhã nhặn, tôn lên khí chất tiểu thư đài các, trên tay xách chiếc túi Hermès Birkin “hàng thật giá thật” mà Cố Yến Đình vừa lôi từ bộ sưu tập của mẹ anh ra đưa cho cô sáng nay.
“Sếp… à nhầm, ông xã, chúng ta phô trương thế này có ổn không?” – Thẩm Vy thì thầm, tay bám lấy cánh tay rắn chắc của anh, mặt hơi ửng hồng vì danh xưng mới.
Cố Yến Đình nắm chặt tay cô, đan mười ngón tay vào nhau, khóe môi cong lên một nụ cười sủng nịch: “Ổn. Anh nhịn đói ba năm rồi, hôm nay phải cho cả thế giới biết em là của anh.”
Cả hai sóng vai bước vào sảnh, khí trường mạnh mẽ khiến nhân viên lễ tân và bảo vệ đều đứng hình, quên cả chào hỏi.
Tầng 18, văn phòng Tinh Vân.
Lý Nhã đang đứng tụ tập với hội bà tám ở khu vực pantry, tay cầm ly cà phê, giọng oang oang: “Mọi người biết tin gì chưa? Tối qua tôi thấy con bé Thẩm Vy lén lút lẻn vào khách sạn Đế Vương đấy! Chắc là đi săn đại gia. Nhưng mà mặc cái váy nhái rẻ tiền, bị bảo vệ đuổi ra ngoài, nhục ơi là nhục!”
Mấy cô nhân viên khác xì xào bàn tán: “Thật á? Nhìn hiền lành thế mà…” “Chứ sao nữa! Lương thực tập ba cọc ba đồng mà đòi vào khách sạn 6 sao? Chắc lại cặp kè với ông già nào rồi.”
Lý Nhã càng nói càng hăng: “Loại người như cô ta, tôi nhìn cái là biết bản chất… Á!”
Câu nói của Lý Nhã bị cắt ngang bởi tiếng cửa kính văn phòng tự động mở ra. Cố Yến Đình và Thẩm Vy tay trong tay bước vào.
Không gian văn phòng bỗng chốc im phăng phắc như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai người. Không phải vì Cố tổng đẹp trai (chuyện này ai cũng biết), mà vì người phụ nữ xinh đẹp, sang trọng đứng cạnh anh, và quan trọng nhất là… hai bàn tay đang nắm chặt không rời của họ.
“Thẩm… Thẩm Vy?” – Một nhân viên nam lắp bắp, dụi mắt ba lần vì không tin cô gái quê mùa hàng ngày lại lột xác thành thiên nga lộng lẫy thế này.
Lý Nhã chết trân tại chỗ. Ly cà phê trên tay cô ta rung lên bần bật. Cô ta nhìn chiếc túi Hermès trên tay Thẩm Vy, rồi nhìn bộ vest Tom Ford đắt tiền trên người Cố Yến Đình (khác hẳn mấy bộ đồ “chợ đêm” anh hay mặc).
Cố Yến Đình dắt Thẩm Vy đi thẳng đến giữa văn phòng, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người đang tụ tập, cuối cùng dừng lại trên người Lý Nhã.
“Cô vừa nói ai bị bảo vệ đuổi ra ngoài?” – Giọng anh trầm thấp nhưng mang theo uy áp đáng sợ.
Lý Nhã hoàn hồn, vội vàng thay đổi sắc mặt, cố nặn ra nụ cười gượng gạo: “Cố tổng… em… em chỉ đùa chút thôi. Mà sao hôm nay Thẩm Vy lại đi cùng anh? Chắc là… tiện đường anh cho cô ấy đi nhờ đúng không ạ? Thẩm Vy này, cô cũng thật là, biết sếp đi xe máy vất vả mà còn dám đòi đi ké…”
Cô ta vẫn cố bấu víu vào kịch bản “sếp nghèo”.
Thẩm Vy bật cười khẽ. Cô buông tay Cố Yến Đình ra, bước chậm rãi về phía Lý Nhã. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe đanh thép.
“Lý Nhã, trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy.” – Thẩm Vy mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại sắc sảo vô cùng. – “Tôi không đi nhờ xe máy. Sáng nay chồng tôi lái Maybach đưa tôi đi làm.”
“Chồng… chồng?” – Lý Nhã và cả văn phòng đồng thanh hét lên.
Cố Yến Đình bước tới, vòng tay ôm eo Thẩm Vy từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai cô, tuyên bố chủ quyền trước bàn dân thiên hạ: “Phải. Giới thiệu chính thức với mọi người, đây là Thẩm Vy, bà chủ tương lai của Tinh Vân, và cũng là phu nhân của tôi.”
“Cái gì?!”
Tin tức này còn chấn động hơn cả việc công ty trúng gói thầu nghìn tỷ.
Lý Nhã mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: “Nhưng… nhưng anh nghèo mà? Anh đi xe máy điện, ăn cơm hộp… Còn cô ta… cô ta là gái quê…”
Cố Yến Đình nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ chế giễu: “Tôi đi xe máy điện vì vợ tôi thích lãng mạn. Tôi ăn cơm hộp vì muốn ăn cùng vợ tôi. Còn về chữ ‘nghèo’…”
Anh ra hiệu cho trợ lý đặc biệt (người hôm trước đóng giả quản lý cửa hàng) bước vào. Trợ lý cung kính đưa cho Cố Yến Đình một tập tài liệu.
Anh ném tập tài liệu lên bàn. Bìa tài liệu in logo vàng kim của Tập đoàn Cố thị.
“Tôi nghĩ cô nên cập nhật tin tức một chút. Tinh Vân không phải công ty khởi nghiệp sắp phá sản, mà là công ty con trực thuộc Cố thị. Và tôi, Cố Yến Đình, là người điều hành nó.”
Cả văn phòng ồ lên kinh ngạc. Hóa ra “ông trùm” giấu mặt bấy lâu nay lại chính là vị sếp “keo kiệt” của họ!
Cố Yến Đình quay sang Lý Nhã, ánh mắt trở nên lạnh băng: “Lý Nhã, cô được tuyển vào đây vì hồ sơ năng lực tốt, nhưng ba tháng qua cô làm được gì? Buôn chuyện, chia rẽ nội bộ, tung tin đồn thất thiệt, bắt nạt đồng nghiệp. Tinh Vân không nuôi những kẻ rảnh rỗi và thiếu đạo đức như vậy.”
“Cố tổng… em…” – Lý Nhã run rẩy, nước mắt ngắn nước mắt dài.
“Cô bị sa thải. Thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây ngay lập tức. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ.”
Lời nói của Cố Yến Đình như bản án tử hình. Lý Nhã suy sụp, bưng mặt khóc nức nở chạy ra ngoài, không còn chút mặt mũi nào. Những nhân viên khác nhìn theo, không ai thương cảm mà chỉ thấy hả hê.
Giải quyết xong “rác rưởi”, Cố Yến Đình quay sang nhìn các nhân viên đang nín thở chờ đợi.
“Mọi người nghe rõ đây. Từ hôm nay, Thẩm Vy sẽ tiếp quản vị trí Giám đốc Sáng tạo. Ai có ý kiến gì không?”
“Không ạ! Chúc mừng Thẩm tiểu thư! Chúc mừng Cố phu nhân!” – Mọi người vỗ tay rào rào, ai nấy đều hân hoan (phần vì sếp bà lên chức, phần vì biết công ty có “bảo kê” khủng là Cố thị, lo gì không được tăng lương).
Thẩm Vy đỏ mặt, huých nhẹ vào sườn Cố Yến Đình: “Anh lạm quyền quá đấy. Em đã chứng minh năng lực đâu mà cho làm Giám đốc?”
Cố Yến Đình nắm lấy bàn tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ trước mặt bao nhiêu người, ánh mắt thâm tình như nước: “Em đã lừa được cả vị hôn phu thông minh nhất Bắc Kinh này suốt ba năm, năng lực diễn xuất và ứng biến đó thừa sức làm Giám đốc. Hơn nữa…”
Anh ghé sát tai cô, thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “… Tiền của anh là của em, công ty này cũng là của em. Em muốn làm gì thì làm, phá sản anh lại mở cái khác cho em chơi.”
Thẩm Vy ngọt lịm tim, nhưng vẫn cố lườm anh: “Phá cái đầu anh! Em sẽ biến Tinh Vân thành tập đoàn số 1, để xem lúc đó ai mới là người bao nuôi ai!”
“Được, anh đợi em bao nuôi.”
Cả văn phòng ngập tràn trong “cơm chó” chất lượng cao. Các nhân viên nữ ôm tim xuýt xoa, còn các nhân viên nam thì lắc đầu ngán ngẩm: Sếp lạnh lùng ngày xưa đâu rồi? Giờ chỉ thấy một tên “cuồng vợ” vô phương cứu chữa thôi!
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com