Chương 3
Thấm thoát đã nửa năm trôi qua.
Kinh thành bước vào độ cuối thu, những hàng cây ngô đồng bên đường lá đã ngả vàng rực rỡ, gió heo may thổi qua cuốn theo cái lạnh se sắt len lỏi vào từng lớp áo.
Trong phủ Tướng quân, không khí lại có phần trầm lắng hơn thường lệ. Sáu tháng Tạ Cảnh Nghiên hồi kinh, tần suất hắn sủng ái Giang Vãn Nguyệt gần như là độc chiếm, đêm nào phòng chính cũng tắt đèn muộn. Thế nhưng, bụng của Giang Vãn Nguyệt vẫn phẳng lì, chưa hề có tin vui.
Lời ra tiếng vào bắt đầu nhen nhóm trong các buổi trà dư tửu hậu của giới quý tộc. Người ta đồn rằng phu nhân Tướng quân phúc mỏng, không thể khai chi tán diệp cho Tạ gia. Những lời đồn đại ấy như những mũi kim châm, âm thầm dày vò tâm trí Giang Vãn Nguyệt mỗi ngày.
Đúng dịp Tết Trung Thu, Hoàng thượng mở yến tiệc tại Ngự Hoa Viên, mời bách quan văn võ cùng gia quyến đến thưởng nguyệt.
Tống Uyển Nhi, nhờ vào danh nghĩa dưỡng nữ của Tạ lão phu nhân và sự khéo léo lấy lòng các mệnh phụ phu nhân, cũng được đi theo đoàn người Tạ phủ tiến cung. Hôm nay, nàng ta vận một bộ y phục màu thạch lựu đỏ rực, trang điểm cầu kỳ, ánh mắt lúng liếng như muốn đoạt hết hào quang của trăng rằm.
Trong khi đó, Giang Vãn Nguyệt chỉ chọn một bộ váy lụa màu lam nhạt thêu hoa quỳnh, thanh tao và nhã nhặn, ngồi lặng lẽ bên cạnh Tạ Cảnh Nghiên.
Suốt buổi tiệc, Tạ Cảnh Nghiên vẫn giữ thói quen cũ, hắn không màng đến những ánh mắt soi mói xung quanh, tự tay bóc vỏ cua, gỡ xương cá bỏ vào bát cho thê tử.
“Chàng đừng làm vậy nữa, các quan đại thần đang nhìn kìa.” – Giang Vãn Nguyệt khẽ nhắc, mặt hơi ửng hồng.
“Họ nhìn thì kệ họ. Vợ ta ta chăm, ai dám có ý kiến?” – Tạ Cảnh Nghiên nhướng mày, giọng nói vang lên đủ để mấy vị quan ngồi gần đó nghe thấy mà chột dạ quay đi.
Rượu quá ba tuần, Tạ Cảnh Nghiên bị Hoàng thượng gọi lên đài cao bàn việc quân cơ. Giang Vãn Nguyệt cảm thấy trong người hơi bức bối vì mùi rượu nồng nặc, liền xin phép ra ngoài đi dạo quanh hồ sen cho thoáng khí.
Nàng vừa đi khỏi chưa được bao lâu, Tống Uyển Nhi đã lén lút rời khỏi chỗ ngồi. Nàng ta biết rõ Tạ Cảnh Nghiên sau khi bàn chuyện xong thường sẽ đi lối tắt qua giả sơn để về lại chỗ ngồi nhanh hơn. Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Tại góc khuất sau hòn giả sơn, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống bóng người cao lớn của Tạ Cảnh Nghiên. Hắn đang đứng dựa vào vách đá, nhắm mắt dưỡng thần, xua đi chút men say.
“Biểu ca…”
Giọng nói ngọt xớt, nũng nịu vang lên khiến Tạ Cảnh Nghiên nhíu mày, nhưng hắn chưa kịp mở mắt thì một thân hình mềm mại, thơm nức mùi son phấn đã lao tới, định ngã vào lòng hắn.
Phản xạ của một võ tướng nhanh hơn suy nghĩ. Tạ Cảnh Nghiên lập tức lách người sang một bên.
“Bịch!”
Tống Uyển Nhi vồ hụt, ngã sóng soài xuống nền đất lạnh lẽo, bộ y phục thạch lựu lấm lem bùn đất. Nàng ta đau điếng, ngẩng đầu lên với đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt oan ức đến cực điểm:
“Biểu ca… huynh sao lại nỡ tránh đi? Muội thấy huynh say rượu đứng không vững, chỉ muốn đỡ huynh một chút thôi mà.”
Tạ Cảnh Nghiên mở mắt, ánh nhìn sắc như dao găm, lạnh lùng quét qua người nàng ta như nhìn một đống rác rưởi.
“Tống Uyển Nhi, ta nhớ ta đã cảnh cáo ngươi ở thư phòng lần trước. Đừng tưởng có Lão phu nhân chống lưng thì muốn làm gì thì làm.”
Tống Uyển Nhi cắn môi, quyết định đánh cược một lần cuối. Nàng ta lồm cồm bò dậy, không quan tâm đến liêm sỉ, tiến sát lại gần hắn, giọng nói run rẩy đầy khiêu khích:
“Biểu ca, huynh cần gì phải khổ sở như vậy? Cả kinh thành đều đồn tẩu tẩu là ‘gà mái không biết đẻ trứng’. Tạ gia ba đời đơn truyền, huynh không thể tuyệt hậu được. Muội… muội nguyện ý làm thiếp, chỉ cần được ở bên cạnh huynh, sinh con cho huynh, muội không cần danh phận…”
Vừa nói, tay nàng ta vừa toan chạm vào thắt lưng ngọc bích của hắn.
“Chát!”
Một tiếng vang khô khốc vang lên. Tạ Cảnh Nghiên không tát nàng ta, mà hắn dùng vỏ kiếm hất mạnh vào tay Tống Uyển Nhi khiến nàng ta lảo đảo lùi lại, cổ tay sưng đỏ ngay lập tức.
“Câm miệng!” – Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng – “Ai cho phép ngươi sỉ nhục thê tử của ta? Vãn Nguyệt có sinh con hay không là chuyện của vợ chồng ta. Cho dù nàng ấy cả đời không sinh, Tạ Cảnh Nghiên ta cũng tuyệt đối không nạp thiếp, càng không bao giờ để mắt tới loại phụ nữ lẳng lơ, trơ trẽn như ngươi.”
Tống Uyển Nhi chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Nàng ta không ngờ hắn lại tuyệt tình đến mức này.
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh mảnh từ sau ngọn giả sơn bước ra. Giang Vãn Nguyệt đứng đó, tà áo lam bay nhẹ trong gió, sắc mặt bình thản nhưng đôi mắt lại sáng rực. Nàng đã đứng đó đủ lâu để nghe hết mọi chuyện.
“Tướng quân.” – Nàng khẽ gọi.
Sát khí trên người Tạ Cảnh Nghiên lập tức tan biến khi nghe thấy giọng nàng. Hắn sải bước nhanh về phía Vãn Nguyệt, không thèm liếc nhìn Tống Uyển Nhi lấy một lần, vội vàng nắm lấy tay nàng, giọng điệu chuyển sang lo lắng:
“Nàng ra đây từ lúc nào? Gió lớn thế này sao không khoác thêm áo choàng?”
Giang Vãn Nguyệt không trả lời ngay, nàng liếc nhìn Tống Uyển Nhi đang bệt dưới đất, khẽ cười nhạt:
“Nếu thiếp không ra, sao biết được Tống biểu muội lại có tấm lòng ‘hy sinh cao cả’ vì Tạ gia đến thế.”
Tống Uyển Nhi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, vội vàng che mặt chạy biến vào bóng tối, không dám quay đầu lại.
Tạ Cảnh Nghiên kéo Giang Vãn Nguyệt vào lòng, siết chặt lấy eo nàng như sợ nàng hiểu lầm:
“Đừng nghe ả ta nói bậy. Ta chưa từng có ý định đó.”
Giang Vãn Nguyệt tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim hắn đập mạnh mẽ qua lớp áo gấm. Nàng ngước lên, đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa trán hắn:
“Thiếp biết. Chàng là người thế nào, thiếp rõ nhất. Chỉ là… những lời đồn đại bên ngoài…”
“Mặc kệ thiên hạ.” – Tạ Cảnh Nghiên cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng, ánh mắt kiên định – “Con cái là duyên trời cho. Có thì tốt, không có thì ta và nàng bạc đầu giai lão. Ta cưới nàng về để thương yêu, không phải để làm công cụ nối dõi tông đường.”
Câu nói của hắn như dòng nước ấm gột rửa sạch những lo âu, dày vò trong lòng Giang Vãn Nguyệt suốt mấy tháng qua. Nàng kiễng chân, chủ động hôn lên môi hắn.
“Về phủ thôi, tướng quân.”
Trên xe ngựa trở về phủ, không gian chật hẹp và rung lắc nhẹ nhàng khiến bầu không khí trở nên ám muội. Tạ Cảnh Nghiên dường như bị kích thích bởi sự chủ động ban nãy của Vãn Nguyệt và cả sự ghen tuông ngầm khi bị người khác dòm ngó hạnh phúc của mình.
Hắn kéo rèm che kín mít, rồi bất ngờ đè Giang Vãn Nguyệt xuống đệm lót mềm mại trong xe.
“Chàng… đang ở trên xe ngựa mà…” – Giang Vãn Nguyệt hoảng hốt, hai tay đẩy ngực hắn.
“Yên tâm, phu xe là tâm phúc của ta, hắn biết điều lắm.” – Tạ Cảnh Nghiên cười tà, bàn tay thô ráp luồn vào trong vạt áo nàng, tìm đến sự mềm mại quen thuộc – “Vừa nãy ả ta làm bẩn mắt ta, bây giờ nàng phải giúp ta ‘tẩy rửa’ lại.”
Nụ hôn của hắn rơi xuống dồn dập, từ môi xuống cổ, để lại những dấu vết đỏ chót đầy tính sở hữu. Trong không gian chòng chành của xe ngựa lăn bánh trên đường đá, tiếng y phục ma sát và tiếng thở dốc hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca đầy kiều diễm giữa đêm thu lạnh giá.
Mưu kế của kẻ tiểu nhân không những không chia rẽ được họ, mà ngược lại còn trở thành chất xúc tác khiến tình cảm phu thê càng thêm bền chặt, sắt son.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com