Chương 4
Gió bấc rít gào qua những mái ngói rêu phong của kinh thành, cuốn theo vô vàn bông tuyết trắng xóa bay lả tả khắp không trung, báo hiệu một mùa đông khắc nghiệt đã thực sự ập đến. Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua kể từ đêm Trung thu ồn ào ấy.
Sau lần bị Tạ Cảnh Nghiên nhục nhã ê chề ở Ngự Hoa Viên, Tống Uyển Nhi đã bị Tạ lão phu nhân nhìn thấu tâm can. Bà lấy cớ nàng ta thân thể không khỏe, đẩy nàng ta đến một biệt viện nhỏ hẻo lánh ở phía nam thành để “tĩnh tâm tu dưỡng”. Thế nhưng, với bản tính tham hư vinh và lòng dạ hẹp hòi, ả làm sao có thể chịu đựng được cảnh thanh bần, vắng lặng không người hầu kẻ hạ. Nhận ra mộng tưởng bước chân vào Tạ phủ đã tan tành mây khói, ả nhanh chóng ném bỏ sự liêm sỉ, lén lút chuyển hướng sang một con mồi khác: Lý Hạc.
Lý Hạc là đích tử của Hộ bộ Thượng thư, bề ngoài mang danh tài tử phong nhã, nhưng thực chất lại là một tên tra nam khét tiếng phong lưu ở chốn kinh thành. Gã trăng hoa, tàn nhẫn, hậu viện chứa đầy thê thiếp và từng bức chết không ít tỳ nữ vô tội. Gió mây đưa đẩy, kẻ có dã tâm gặp kẻ hám sắc, hai người lập tức lao vào nhau.
Tại sương phòng kín đáo lầu hai của Vọng Nguyệt Lâu, mùi huân hương phù phiếm rẻ tiền lẩn khuất trong không khí đặc quánh. Trên chiếc sập gụ phủ thảm da hổ, Tống Uyển Nhi lả lơi tựa hẳn người vào lồng ngực gầy gò của Lý Hạc. Nàng ta chỉ mặc độc một lớp áo lụa mỏng tang màu hồng nhạt, cố tình kéo trễ vạt áo để lộ ra bờ vai trần và rãnh ngực sâu hoắm. Nàng ta không hề phản kháng, thậm chí còn uốn éo phối hợp khi bàn tay thô lỗ của gã nam nhân kia xoa nắn sỗ sàng bên hông và bắp đùi mình.
“Lý lang, chàng đã hứa sẽ nạp thiếp vào phủ, sao đến giờ tuyết rơi đầy trời rồi vẫn chưa thấy kiệu hoa đến rước?” – Tống Uyển Nhi nũng nịu, ngón tay sơn móng đỏ chót vẽ những vòng tròn mờ ám trên ngực áo gấm của Lý Hạc.
Lý Hạc cười dâm tà, cúi xuống cắn mạnh vào chiếc cổ trắng ngần của ả khiến ả khẽ rên lên một tiếng, âm thanh vừa mang theo sự đau đớn giả tạo vừa lẳng lơ câu người. Hắn luồn tay vào sâu trong lớp vạt áo mỏng, nhào nặn tùy ý, buông lời cợt nhả đầy đê tiện:
“Tâm can bảo bối của ta, nàng gấp gáp cái gì? Mụ dạ xoa ở nhà ta dạo này cậy thế nhà ngoại nên quản nghiêm quá, làm bản công tử dạo này đến viện của mấy ả thiếp thất cũng lười đi. Nhưng nàng yên tâm, chỉ cần nàng ở đây phục vụ bản công tử thật tốt, làm cho ta sướng bùng lên, dăm ba bữa nữa ta sẽ lấy cớ mụ ta tỳ khí ghen tuông mà hưu mụ, đường đường chính chính rước nàng vào cửa chính làm phu nhân.”
“Chàng chỉ được cái dẻo miệng lừa người.” – Tống Uyển Nhi ưỡn ngực hùa theo sự vuốt ve nhớp nhúa của hắn, trong mắt lóe lên tia độc ác và đầy dã tâm – “Đến lúc đó, thiếp muốn xem Tạ gia và con tiện nhân Giang Vãn Nguyệt kia còn dám khinh mạn thiếp nữa không. Thiếp muốn ả ta phải mở to mắt ra nhìn thiếp làm cáo mệnh phu nhân, còn ả thì tiếp tục chịu cảnh dày vò trong sự cô độc vì không sinh nổi mụn con, bị trượng phu ruồng bỏ!”
Lý Hạc cười phá lên, lật người đè ả xuống sập mềm, hơi thở vội vã đục ngầu mùi rượu phả vào mặt ả:
“Mặc kệ đám người Tạ phủ xúi quẩy đó đi. Bây giờ, nàng cứ ngoan ngoãn hầu hạ phu quân của nàng trước đã…”
Bên trong sương phòng đóng kín, những âm thanh rên rỉ nhớp nhúa, lời dâm từ uế ngữ và tiếng y phục bị xé rách vang lên, vạch trần bộ mặt trơ trẽn, ti tiện của một đôi tra nam tiện nữ. Cảnh tượng nhục dục rẻ tiền này hoàn toàn đối lập với cái lạnh lẽo thanh sạch của những bông hoa tuyết đang lặng lẽ rơi bên ngoài khung cửa sổ.
Cùng lúc đó, tại phủ Đại tướng quân oai phong lẫm liệt, chẳng một ai buồn bận tâm đến sự sống chết hay nhân phẩm đã vứt cho chó gặm của Tống Uyển Nhi. Đối với Tạ Cảnh Nghiên, ả ta từ lâu đã là một hạt bụi vướng víu không đáng để bận mắt. Tâm trí hắn lúc này chỉ đặt trọn lên người nữ nhân đang cuộn tròn trong lớp chăn lông cáo dày sụ trên chiếc giường sưởi ấm áp.
Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm rất nhiều. Giang Vãn Nguyệt vốn mang thể hàn từ trong thai, lại từng chịu nhiều sầu muộn trong ba năm phu quân chinh chiến, nên dạo gần đây thường xuyên ho húng hắng, sắc mặt tái nhợt và hay bị nhiễm phong hàn. Lão thái y do đích thân Hoàng thượng phái tới bắt mạch xong, liền vuốt râu khuyên rằng nên đưa phu nhân đến nơi có suối nước nóng để tĩnh dưỡng vài tháng. Mượn hơi ấm tự nhiên của địa nhiệt để xua tan hàn khí tích tụ trong xương tủy, có như vậy thì kinh mạch mới lưu thông, tử cung mới ấm áp, chuyện con cái sau này ắt sẽ thuận lợi.
Chỉ chờ có vậy, Tạ Đại tướng quân oai phong một cõi, kẻ luôn lấy kỷ luật quân đội làm đầu, nay lại mặt dày lấy lý do “phu nhân ốm yếu, bần thần không yên” để dâng tấu xin Hoàng thượng nghỉ phép dài hạn. Bách quan văn võ nghe xong chỉ biết trợn mắt há mồm, âm thầm mắng hắn là kẻ trọng sắc khinh tài. Thế nhưng Thánh thượng lại vô cùng rộng lượng, cười sảng khoái mà phê chuẩn ngay lập tức, còn dặn dò hắn phải chăm sóc thê tử cho tốt, tiện thể ban thưởng thêm một đống nhân sâm, nhung hươu quý giá.
Đoàn xe ngựa của Tạ gia rời kinh thành vào một buổi sáng tinh sương tuyết rơi lất phất. Bên trong cỗ xe ngựa rộng lớn bằng gỗ trầm hương được thiết kế đặc biệt, không gian được lót đến ba lớp thảm lông chồn Nam Mộc cực kỳ êm ái. Hai góc xe đặt sẵn lò sưởi khắc hoa văn tinh xảo đốt loại than ngân sương thượng hạng không sinh khói, khiến không khí bên trong ấm áp như đang độ giữa tháng ba mùa xuân.
Giang Vãn Nguyệt lười biếng tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Tạ Cảnh Nghiên, tay ôm một cái lò sưởi nhỏ xíu bằng đồng mạ vàng bọc trong lớp vỏ nhung. Hắn vòng một tay ôm trọn lấy vai nàng, tay kia thong thả bóc vỏ từng hạt dẻ rang đường đã được ủ ấm, ân cần đưa đến tận môi đút cho thê tử.
“Chàng xin nghỉ phép lâu như vậy, trong quân doanh vắng người trấn thủ, triều đình lại đang lúc nhiều việc, liệu có ổn không?” – Nàng vừa nhai hạt dẻ thơm bùi, vừa khẽ cất giọng lo lắng, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại.
“Võ tướng chứ đâu phải trâu ngựa mà bắt làm việc quanh năm suốt tháng không được nghỉ.” – Tạ Cảnh Nghiên hừ một tiếng, tiện tay lấy chiếc khăn lụa tơ tằm lau đi mảnh vụn hạt dẻ vương trên khóe môi mềm mại của nàng – “Đám phó tướng dưới trướng ta không phải phế vật, thừa sức lo liệu mấy việc vặt vãnh. Hơn nữa, với ta bây giờ, chuyện lớn nhất của quốc gia đại sự cũng không bằng việc bồi dưỡng sức khỏe cho phu nhân của ta. Nàng xem, cổ tay áo này dạo trước còn vừa vặn, nay lại rộng ra rồi.”
Nói đoạn, hắn đưa tay xoa xoa cổ tay mảnh khảnh của nàng, trong mắt xẹt qua tia xót xa. Nghe lời nói mật ngọt, dỗ dành thốt ra từ cái miệng vốn luôn hô phong hoán vũ, thét ra lửa trên sa trường, khóe môi Giang Vãn Nguyệt không kìm được mà cong lên rạng rỡ. Sự dày vò của ba năm chờ đợi trong mỏi mòn thực sự đã lùi lại rất xa trong quá khứ, nhường chỗ cho cảm giác an toàn vững chãi mà người nam nhân này mang lại.
Xe ngựa lăn bánh êm ru đi non nửa ngày đường, cuối cùng cũng dừng lại trước cổng một biệt viện rộng lớn nằm tựa lưng vào sườn núi Lạc Hà hùng vĩ. Nơi đây vốn là biệt trang nghỉ dưỡng riêng của tổ tiên Tạ gia để lại, không gian tĩnh mịch, xung quanh trồng vô số hồng mai đang độ nở rộ rực rỡ giữa trời tuyết trắng xóa. Bước vào trong sân, sương mù mờ ảo mang theo hơi ấm bốc lên từ các mạch nước ngầm tạo nên một khung cảnh uyển chuyển, mộng mơ như chốn bồng lai tiên cảnh.
Buổi tối, sau khi dùng xong bữa cơm thanh đạm với cháo hạt sen kỷ tử và canh gà ác hầm thuốc bắc, Tạ Cảnh Nghiên đích thân bế Giang Vãn Nguyệt đi về phía sương phòng phía tây. Nơi đó được xây dựng riêng biệt, chứa một hồ nước nóng thiên nhiên vô cùng rộng lớn, được quây vòng bởi những khối ngọc thạch trắng muốt, trơn nhẵn.
Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn khép lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới băng tuyết buốt lạnh bên ngoài. Hơi nước bốc lên nghi ngút trong phòng, mang theo mùi hương của hoa lài và hàng ngàn cánh hoa hồng đỏ thắm được hạ nhân tỉ mỉ rắc sẵn, trôi lơ lửng trên mặt nước.
Giang Vãn Nguyệt đứng bên bờ hồ, gò má trắng ngần nhanh chóng bị hơi nóng hun đến đỏ bừng. Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng bối rối níu chặt lấy dải thắt lưng áo choàng lông cáo. Dù đã thành thân bao năm, lại được hắn sủng ái vô độ trằn trọc hàng đêm suốt sáu tháng qua, nhưng việc phải cởi bỏ y phục, đối diện trần trụi với hắn ở một không gian ngập tràn hơi nước đầy ám muội thế này, nàng vẫn cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, rụt rè.
Tạ Cảnh Nghiên đứng khoanh tay, thong thả ngắm nhìn bộ dạng lúng túng, e ấp đáng yêu của thê tử. Ánh mắt hắn thâm thúy dần, ngọn lửa dục vọng quen thuộc bắt đầu nhen nhóm và bùng lên dữ dội nơi đáy mắt. Hắn chậm rãi vươn tay cởi bỏ trường bào màu mực, ném sang một bên ghế trúc, để lộ thân hình cường tráng, những khối cơ bắp rắn chắc màu đồng hun và vài vết sẹo mờ nhạt – minh chứng kiêu hùng cho những năm tháng vào sinh ra tử bảo vệ ranh giới quốc gia.
“Phu nhân của ta còn định đứng đó đến bao giờ? Chờ vi phu hầu hạ nàng thay y phục chăng?” – Giọng hắn trầm khàn, mang theo ý cười tà mị đầy trêu chọc.
Không đợi Vãn Nguyệt kịp lắc đầu phản ứng, hắn đã sải bước tiến tới. Bàn tay to lớn mang theo nhiệt độ nóng rực nhẹ nhàng gạt tay nàng ra, tự tay kéo tuột dải lụa thắt ngang eo nàng. Lớp áo choàng ngoài cùng áo trong lần lượt trượt xuống vai, rơi rụng lả tả trên nền đá ngọc thạch còn vương hơi ấm. Bên trong, Giang Vãn Nguyệt chỉ mặc độc nhất một bộ yếm đào lụa mỏng tang màu đỏ rực. Sắc đỏ gay gắt càng tôn lên làn da trắng ngần như tuyết đầu mùa, cùng với vòng eo nhỏ nhắn và những đường cong câu người mà hắn đã thuộc nằm lòng.
Tạ Cảnh Nghiên nuốt khan một tiếng, yết hầu chuyển động lên xuống đầy gợi cảm. Hắn bế bổng nàng lên ngang ngực, cẩn thận bước từng bậc xuống thềm ngọc thạch. Nước nóng từ từ lan tràn đến đâu, cảm giác tê dại, thư thái lập tức ập đến đó.
Hắn ngồi tựa lưng vào vách hồ nhẵn bóng, để nàng ngồi gọn gàng trên đùi mình, quay lưng về phía hắn. Nước suối dâng lên đến ngang ngực Vãn Nguyệt, làm ướt sũng lớp yếm đào mỏng manh, khiến nó dán chặt vào da thịt, phô bày hết thảy những bí mật kiều diễm nhất thấp thoáng dưới mặt nước rải đầy cánh hoa hồng.
“Cảnh Nghiên…” – Nàng rụt rè gọi tên hắn, hai tay hoảng loạn bám chặt lấy cánh tay săn chắc của hắn để khỏi chìm.
“Ngoan, thả lỏng nào. Đừng sợ, có ta giữ nàng rồi.” – Hắn thì thầm sát bên vành tai nàng, phả ra hơi nóng hổi. Bàn tay chai sần của kẻ tập võ bắt đầu di chuyển dưới mặt nước, mơn trớn dọc theo vòng eo nhỏ nhắn, rồi chậm rãi xoa bóp những huyệt đạo dọc sống lưng giúp nàng xua tan mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Sự thoải mái tuyệt đối của nước nóng kết hợp với kỹ thuật xoa bóp lực đạo vừa đủ của hắn khiến Giang Vãn Nguyệt dần thả lỏng. Nàng không kìm được mà nhắm hờ mắt, bật ra một tiếng ngâm nga thỏa mãn nhỏ xíu như tiếng mèo con cào nhẹ vào tim. Âm thanh ấy chẳng khác nào mồi lửa ném thẳng vào đống củi khô tẩm dầu trong lòng Tạ Cảnh Nghiên.
Động tác xoa bóp của hắn dần mất đi sự thuần túy ban đầu. Bàn tay to lớn trượt dần lên phía trước, luồn qua ranh giới của lớp yếm ướt sũng, bao trọn lấy sự mềm mại no đủ dưới mặt nước tĩnh lặng.
“A… không được…” – Vãn Nguyệt giật mình, hơi ngửa cổ ra sau, theo bản năng muốn trốn tránh sự trêu chọc quá mức mãnh liệt và đột ngột ấy.
Nhưng Tạ Cảnh Nghiên nào dễ dàng tha cho nàng. Hắn vòng một tay ôm siết lấy vòng eo nàng kéo sát vào lồng ngực mình, tay kia nâng chiếc cằm thanh tú của nàng lên, bắt nàng quay mặt lại rồi ấn xuống một nụ hôn sâu hoắm. Hắn càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng nàng, cường thế cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương ngọt ngào mà mút mát. Nụ hôn mang theo hơi thở rực lửa của nam tính, hòa lẫn với vị thanh khiết của nước suối, khiến Vãn Nguyệt đầu óc quay cuồng, toàn thân nhũn ra như một vũng nước xuân, hoàn toàn phó mặc cho hắn dẫn dắt.
Khi nụ hôn buông ra, đôi mắt nàng đã phủ một tầng sương mờ mịt đầy mê mang. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, mút nhẹ lên vùng da nhạy cảm sau gáy, giọng khàn đặc đến mức khiến người ta phải run rẩy:
“Vãn Nguyệt, vi phu đột nhiên cảm thấy, phong thủy của hồ nước nóng này cực kỳ linh nghiệm để… bồi dưỡng tình cảm phu thê, thuận tiện cho việc gieo hạt.”
“Chàng… đồ vô sỉ…” – Nàng thở dốc, hai má đỏ bừng như cánh hoa đào tháng ba, dùng chút sức lực yếu ớt cuối cùng đánh nhẹ một cái vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Đúng vậy, thiên hạ này, ta chỉ cam tâm tình nguyện vô sỉ với mỗi mình phu nhân thôi.” – Tạ Cảnh Nghiên khẽ cười trầm thấp, bàn tay dưới nước nhẹ nhàng thoăn thoắt cởi bỏ dải lụa mỏng manh sau lưng nàng. Mảnh yếm đào vướng víu cuối cùng rời khỏi thân thể tuyết trắng, trôi bồng bềnh lẫn vào giữa đám hoa hồng.
Hắn ôm xốc nàng lên, xoay người nàng đối diện với mình, ép chặt tấm lưng trần mượt mà của nàng vào vách ngọc thạch. Hơi lạnh từ vách đá truyền đến sống lưng tương phản gay gắt với sự nóng rực to lớn đang vây quanh phía trước, khiến Vãn Nguyệt cong người lại, kiều diễm nghênh đón sự xâm nhập mạnh mẽ và cuồng nhiệt của phu quân.
Tiếng nước vỗ bờ lõm bõm dồn dập, tiếng thở dốc trầm đục của nam nhân hòa cùng tiếng khóc nức nở vỡ vụn của nữ nhân vang vọng khắp sương phòng rộng lớn. Giữa hơi sương mờ mịt mộng ảo, những nụ hôn ướt át rơi dày đặc trên bờ vai, trên chiếc cổ thiên nga tinh xảo, để lại vô số đóa hồng mai rực rỡ mang ký hiệu sở hữu độc tôn.
Mùa đông bên ngoài dẫu có buốt giá, cuồng nộ đến đâu, cũng không thể mảy may dập tắt được ngọn lửa tình đang cháy rực, cùng sự sủng ái tột cùng mà Tạ Đại tướng quân dành cho thê tử yêu dấu của mình nơi biệt trang tĩnh lặng này.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com