Chương 3
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào khoang mũi là thứ đầu tiên đánh thức các giác quan của Tô Tịch.
Cô khó nhọc mở mắt. Trần nhà trắng toát, ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo khiến mắt cô đau nhức. Đầu óc cô quay cuồng, nhưng cơn đau âm ỉ, trống rỗng ở vùng bụng dưới mới là thứ kéo cô trở về với thực tại tàn khốc.
“Cô tỉnh rồi sao?”
Một nữ y tá đẩy cửa bước vào, thấy cô đang cựa quậy liền vội vàng chạy đến đỡ.
“Tôi… tôi đang ở đâu?” – Giọng Tô Tịch khản đặc như tiếng giấy nhám cọ xát.
“Bệnh viện đa khoa. Bảo vệ tòa nhà River Garden phát hiện cô ngất xỉu ở cầu thang thoát hiểm và gọi cấp cứu.” – Y tá nhìn cô ái ngại, rồi chỉ vào chiếc điện thoại màn hình vỡ nát đặt trên tủ đầu giường – “Chúng tôi tìm thấy điện thoại này nắm chặt trong tay cô nên mới liên lạc được với người nhà.”
Tô Tịch nhìn chiếc điện thoại. Đó là thứ duy nhất cô mang theo khi chạy trốn khỏi căn phòng ô uế đó.
Y tá ngập ngừng một chút, ánh mắt trĩu nặng sự thương cảm:
“Cô gái, bác sĩ nói… cú va đập khi ngã cầu thang quá mạnh, cộng với tâm lý cô bị kích động dữ dội… Chúng tôi rất tiếc, cái thai trong bụng không giữ được.”
Không gian như ngưng đọng lại.
Tô Tịch không khóc, cũng không gào thét. Cô chỉ nằm im, bàn tay gầy guộc run rẩy đặt nhẹ lên bụng mình.
Nơi đó giờ đây bằng phẳng và lạnh lẽo.
Một sinh linh đã từng tồn tại ở đó. Nó chưa kịp lớn lên, chưa kịp máy đạp để báo cho cô biết sự hiện diện của mình, thì đã bị chính cha ruột nó gián tiếp tước đoạt sự sống.
Hình ảnh đêm qua lại ùa về như một cơn ác mộng: Phó Thâm say đắm hôn lên cổ Bạch Vi, nói lời yêu đương nồng nàn, trong khi con của hắn đang dần tan biến thành vũng máu dưới chân cầu thang tối tăm.
“Chồng tôi… người tôi lưu là ‘Chồng’ trong danh bạ… anh ấy có đến không?” – Tô Tịch hỏi, mắt vẫn nhìn trân trân lên trần nhà, giọng nói nhẹ bẫng.
Nữ y tá lúng túng, tránh ánh mắt của cô:
“Lúc đưa cô vào cấp cứu, chúng tôi đã gọi ngay vào số đó. Một người phụ nữ nghe máy… Cô ấy nói chủ nhân số điện thoại đang bận chăm sóc một người bệnh quan trọng khác, không thể làm phiền lúc này.”
Tô Tịch nhếch môi, tạo thành một nụ cười méo mó, thê lương đến tận cùng.
Người bệnh quan trọng khác? Là Bạch Vi.
Chắc hẳn sau khi bị cô bắt gặp, cô ta lại giở trò đau đầu, chóng mặt hoặc giả vờ hoảng sợ để giữ chân Phó Thâm. Và hắn, giữa một người vợ “sống chết chưa rõ” và “người trong mộng”, hắn đã chọn vứt bỏ cô lần thứ hai.
Lần này, hắn không chỉ vứt bỏ cô, hắn vứt bỏ cả giọt máu chưa kịp thành hình của mình.
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn chị.”
Tô Tịch nhắm mắt lại, che giấu sự nguội lạnh đến cùng cực trong đáy mắt.
Hai tiếng sau, Phó Thâm mới xuất hiện.
Hắn lao vào khu vực phòng bệnh với bộ dạng xộc xệch hiếm thấy. Áo sơ mi trắng nhàu nhĩ, cúc áo cài lệch, trên cổ áo vẫn còn vương lại một vệt son môi mờ mờ và mùi nước hoa ngọt ngấy của phụ nữ. Mùi rượu trên người hắn đã bay bớt, thay vào đó là sự lạnh lẽo của sương đêm.
Hắn tìm đến phòng bệnh theo chỉ dẫn của quầy lễ tân.
Nhưng hắn đến quá muộn.
Chiếc giường bệnh trắng toát trống không. Chăn gối được xếp gọn gàng, lạnh ngắt như chưa từng có hơi người.
“Bệnh nhân đâu?” – Phó Thâm túm lấy tay một bác sĩ vừa đi ra từ phòng bên cạnh, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
“Anh hỏi bệnh nhân giường số 7? Cô ấy kiên quyết làm thủ tục xuất viện nửa tiếng trước rồi.”
Phó Thâm buông tay, lảo đảo lùi lại vài bước. Ánh mắt hắn rơi xuống chiếc tủ đầu giường. Ở đó đặt một phong bì màu trắng, bên cạnh là chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim đắt tiền mà hắn từng đeo vào tay cô một cách hời hợt hai năm trước.
Tay hắn run rẩy cầm chiếc phong bì lên. Bên trong là một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên Tô Tịch. Nét chữ cô thanh mảnh nhưng dứt khoát, lực bút mạnh đến mức hằn sâu xuống mặt giấy.
Và một tờ giấy ghi chú nhỏ rơi ra. Không có lời oán trách dài dòng, không có sự mắng nhiếc, chỉ vỏn vẹn hai dòng chữ:
“Phó Thâm, anh nợ em một mạng người. Máu của con đã trả đủ cho tình yêu hai năm qua. Từ nay về sau, âm dương đôi đường, tuyệt đối đừng gặp lại.”
Từng chữ đập vào mắt Phó Thâm, hóa thành những mũi kim châm chọc thẳng vào tim, khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở.
Con? Mạng người?
Hắn bàng hoàng quay sang nhìn vị bác sĩ vẫn đang đứng đó:
“Cô ấy nói gì? Con gì? Cô ấy bị làm sao?”
Vị bác sĩ nhìn hồ sơ bệnh án trên tay, rồi nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt trách cứ:
“Anh là chồng cô ấy mà không biết vợ mình mang thai sao? Cô ấy được đưa vào đây trong tình trạng chấn thương do ngã cầu thang, gây xuất huyết ồ ạt. Cái thai 8 tuần tuổi… chúng tôi đã cố hết sức nhưng không thể giữ được.”
Đoàng!
Như có một tia sét đánh ngang tai Phó Thâm. Hắn chết lặng. Chân hắn mềm nhũn, cả người khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Hắn nhớ lại tối qua, khi Bạch Vi ôm lấy hắn. Trong cơn say và tác dụng của thuốc kích thích mà Bạch Vi lén bỏ vào rượu, hắn đã buông thả bản thân. Hắn nhớ lại khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu của Tô Tịch ở cửa.
Và hắn nhớ lại… khi hắn định vùng dậy đuổi theo cô, Bạch Vi đã ôm ngực kêu đau tim, ngã vào lòng hắn khóc lóc, nói rằng cô ta sợ hãi. Hắn đã chần chừ. Hắn đã chọn ở lại trấn an Bạch Vi thêm mười lăm phút trước khi cô ta “đỡ hơn”.
Chính mười lăm phút đó đã cướp đi sinh mạng con hắn. Chính tay hắn đã gián tiếp giết chết đứa trẻ.
Phó Thâm siết chặt tờ giấy ghi chú trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Sự hối hận muộn màng bắt đầu len lỏi vào từng tế bào, gặm nhấm tâm can hắn.
“Tô Tịch…”
Hắn thì thầm gọi tên cô, giọng nói vỡ vụn, thảm hại. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc của bốn bức tường trắng.
Hắn điên cuồng lao ra khỏi phòng bệnh, chạy dọc hành lang, va vào mọi người, miệng không ngừng gọi tên cô. Nhưng giữa biển người mênh mông ở sảnh bệnh viện, bóng dáng nhỏ bé, nhẫn nhịn luôn chờ đợi hắn ở nhà mỗi tối đó đã hoàn toàn biến mất.
Cô đi rồi. Mang theo sự hận thù và nỗi đau khắc cốt ghi tâm.
Cùng lúc đó, tại sân bay quốc tế.
Tô Tịch ngồi ở phòng chờ hạng phổ thông, sắc mặt nhợt nhạt như một tờ giấy trắng, hòa lẫn vào dòng người xa lạ. Cô mặc một bộ đồ đen kín đáo, đầu đội mũ lưỡi trai che đi đôi mắt sưng húp.
Trên màn hình lớn ở sảnh đang phát bản tin tài chính, đưa tin về cổ phiếu tập đoàn Phó thị đang biến động.
Tô Tịch ngước lên nhìn thoáng qua hình ảnh Phó Thâm trên tivi – người đàn ông cô từng dùng cả thanh xuân để yêu thương và cung phụng, người cô từng nghĩ là cả thế giới của mình. Giờ đây, nhìn hắn, trái tim cô đã chết lặng, không còn đau, chỉ còn lại sự trống rỗng và ghê tởm.
Cô đặt tay lên bụng mình lần cuối, thì thầm một lời xin lỗi mà chỉ mình cô nghe thấy.
Tiếng loa thông báo chuyến bay cất cánh vang lên.
Tô Tịch đứng dậy, dứt khoát quay lưng lại với màn hình tivi, quay lưng lại với thành phố này. Cô bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Từ khoảnh khắc này, Tô Tịch của ngày xưa đã chết theo đứa bé đêm qua. Người bước lên máy bay là một Tô Tịch hoàn toàn mới – một người không còn trái tim để yêu Phó Thâm, chỉ sống cho chính mình.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com