Chương 4
Ba năm sau.
Tiếng nhạc EDM chát chúa dội vào lồng ngực, đèn laser quét loang lổ trên những thân hình đang uốn éo điên cuồng. Tại khu VIP của hộp đêm xa hoa nhất thành phố S, rượu mạnh chảy tràn như suối.
Phó Thâm ngồi ngả người trên ghế sofa nhung đỏ, cổ áo sơ mi phanh rộng, cà vạt vứt lăn lóc trên bàn. Một cô người mẫu nóng bỏng đang sà vào lòng hắn, bàn tay với bộ móng đỏ chót vuốt ve lồng ngực rắn rỏi của hắn, đôi môi tô son đậm kề sát tai hắn thì thầm những lời lả lơi.
Hắn không đẩy cô ta ra. Ngược lại, cánh tay hắn vòng qua eo cô ta, siết nhẹ.
Hắn cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ba năm qua, Phó Thâm sống như một con thú hoang lạc lối. Hắn lao vào công việc điên cuồng ban ngày, và chìm đắm trong “nhuyễn ngọc ôn hương” ban đêm. Hắn thay người tình như thay áo. Những cô gái đến bên hắn đều xinh đẹp, ngoan ngoãn, biết chiều chuộng. Hắn tìm kiếm hơi ấm từ da thịt họ, dùng men rượu và dục vọng để lấp đầy khoảng trống hoác trong lòng.
“Phó tổng, đêm nay em về cùng ngài nhé?” – Cô gái nũng nịu, cọ bộ ngực mềm mại vào cánh tay hắn.
Phó Thâm nheo mắt nhìn cô ta. Hắn cúi xuống, hít một hơi mùi nước hoa nồng nặc trên cổ cô ta.
Không phải mùi này.
Không phải mùi hương sữa tắm thanh khiết, nhẹ nhàng mà Tô Tịch từng dùng.
Cảm giác chán ghét bỗng trào lên tận cổ họng. Hắn đột ngột buông tay, đẩy cô gái ngã sang một bên, lạnh lùng rút ra một xấp tiền ném lên bàn.
“Cút.”
Cô gái sững sờ, định mở miệng nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đỏ ngầu, tàn nhẫn của hắn thì sợ hãi vội vàng cầm tiền bỏ chạy.
Phó Thâm ngửa cổ uống cạn ly rượu mạnh. Vị cay nồng xộc lên mũi nhưng không đủ để làm tê liệt dây thần kinh. Hắn yếu đuối. Hắn thừa nhận mình là một kẻ hèn nhát. Hắn sợ sự tỉnh táo, bởi khi tỉnh táo, hình ảnh Tô Tịch nằm trên vũng máu lại hiện về ám ảnh hắn. Nên hắn chọn cách sa đọa, chọn cách vùi mình vào những cuộc vui thể xác vô nghĩa để quên đi.
Hai giờ sáng. Biệt thự Bán Sơn.
Chiếc xe Maybach đỗ xịch trước cổng. Tài xế vội vàng chạy xuống mở cửa, dìu Phó Thâm đang say khướt vào nhà.
“Về rồi… cô ấy có đợi tôi không?” – Phó Thâm lầm bầm, bước chân loạng choạng.
Tài xế cúi đầu, không dám trả lời. Đã ba năm rồi, Phó tổng vẫn luôn hỏi câu này mỗi khi say.
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, nhốt Phó Thâm vào trong.
Bốn bức tường lạnh lẽo bao trùm lấy hắn. Không có ánh đèn vàng ấm áp chờ đợi, không có mùi canh nóng, không có đôi dép lê được đặt sẵn ngay ngắn. Căn nhà rộng lớn, sang trọng nhưng tĩnh lặng như một hầm mộ.
Phó Thâm trượt dọc theo cánh cửa, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh buốt. Hắn đưa tay lên che mặt, bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong đêm nghe rợn người.
Hắn vừa bước ra từ chốn phồn hoa đô hội, từ vòng tay của những mỹ nữ, nhưng sao về đến đây, sự cô đơn lại bóp nghẹt hắn thế này?
“Tô Tịch… em tàn nhẫn lắm…”
Hắn lẩm bẩm, ngón tay vô thức xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón út. Hắn nhớ cô. Hắn nhớ sự dịu dàng cam chịu của cô, nhớ cách cô rúc vào lòng hắn mỗi đêm mưa. Nhưng chính tay hắn đã bóp chết sự dịu dàng đó.
Sự hối hận và nỗi nhớ nhung như hàng ngàn con kiến gặm nhấm tâm can, dày vò hắn đến phát điên. Hắn muốn quên cô, nhưng mỗi góc trong căn nhà này đều in đậm bóng hình cô. Hắn là một kẻ nghiện, biết thuốc độc giết chết mình nhưng vẫn không thể cai, vừa tìm cách quên lại vừa khao khát nhớ.
Đêm nay, lại là một đêm trắng.
Sáng hôm sau.
Tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế, không khí buổi đấu thầu dự án “Viễn Cảnh” diễn ra vô cùng căng thẳng.
Phó Thâm xuất hiện với vẻ ngoài hào hoa phong nhã thường thấy, bộ vest được là phẳng phiu che đi sự mệt mỏi và mùi rượu đêm qua. Nhưng dưới lớp kính gọng vàng, đôi mắt hắn thâm quầng, ánh lên sự tàn độc và bất cần đời.
Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, lơ đãng nghe trợ lý báo cáo. Với hắn, buổi đấu thầu này chỉ là một trò chơi quyền lực nhàm chán để giết thời gian.
“Thưa các vị, đại diện của tập đoàn JM – đối tác chiến lược đến từ Mỹ đã tới.”
Cánh cửa hội trường lớn từ từ mở ra.
Một luồng gió mới như ùa vào khán phòng ngột ngạt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa.
Một đôi nam nữ bước vào. Người đàn ông lịch lãm, phong độ, chính là Cố Ngôn – người thừa kế gia tộc họ Cố, nổi tiếng với vẻ ngoài ôn nhu như ngọc.
Nhưng người phụ nữ khoác tay anh ta mới là tâm điểm.
Cô mặc một chiếc váy nhung màu đỏ rượu ôm sát, xẻ tà cao khoe đôi chân thon dài trắng nõn. Mái tóc đen nhánh uốn xoăn lơi, buông xõa trên vai trần gợi cảm. Gương mặt trang điểm tinh tế, sắc sảo, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười tự tin đầy mị hoặc.
Cô đẹp. Một vẻ đẹp rực rỡ, gai góc và đầy quyền lực, khác hẳn với vẻ nhu mì, nhạt nhòa của ba năm trước.
Phó Thâm đang cúi đầu xem tài liệu, cảm nhận được sự xôn xao bèn ngẩng lên.
Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào gương mặt người phụ nữ đó, thế giới xung quanh hắn như sụp đổ.
Chiếc bút trên tay Phó Thâm rơi xuống bàn đánh “cạch” một tiếng khô khốc.
Là cô. Tô Tịch.
Vợ hắn. Người mà đêm qua hắn còn gọi tên trong cơn say, người mà hắn ngỡ đã biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian này.
Tim Phó Thâm đập mạnh đến mức đau nhói. Máu nóng dồn lên não. Hắn theo bản năng muốn đứng dậy, muốn lao đến giữ chặt lấy cô, hỏi cô ba năm qua đã đi đâu, hỏi cô sao dám bỏ hắn lại một mình.
Nhưng hắn chưa kịp cử động thì một cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn chết lặng.
Cố Ngôn nghiêng đầu, ghé sát vào tai Tô Tịch thì thầm điều gì đó khiến cô bật cười. Nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào mà Phó Thâm chưa từng được nhìn thấy. Sau đó, Cố Ngôn đưa tay, ân cần chỉnh lại lọn tóc rối cho cô, ánh mắt nhìn cô đầy sủng nịnh và yêu thương.
Tô Tịch không né tránh. Cô đón nhận sự chăm sóc đó một cách tự nhiên, bàn tay cô đặt hờ trên cánh tay Cố Ngôn, thân mật và xứng đôi đến chói mắt.
Như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt từ phía đối diện, Tô Tịch chậm rãi quay đầu lại.
Ánh mắt cô lướt qua đám đông, rồi dừng lại trên người Phó Thâm.
Phó Thâm nín thở, chờ đợi một sự bùng nổ cảm xúc. Hận thù? Giận dữ? Hay ít nhất là bối rối?
Không có gì cả.
Đáy mắt Tô Tịch phẳng lặng như mặt hồ nước chết. Cô nhìn hắn, rồi ánh mắt trượt qua hắn như nhìn một người xa lạ, một món đồ vật vô tri trong phòng họp. Không có tia cảm xúc nào, dù là nhỏ nhất.
Cô quay sang Cố Ngôn, tiếp tục mỉm cười nói chuyện, hoàn toàn coi Phó Thâm – người chồng cũ từng khiến cô sống đi chết lại – là không khí.
Phó Thâm ngồi đó, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt bật máu. Cơn ghen tuồng và sự bất lực cuộn trào trong lồng ngực.
Hắn nhận ra, cô đã thực sự bước ra khỏi cuộc đời hắn. Cô đang tỏa sáng rực rỡ bên người đàn ông khác, còn hắn vẫn là kẻ điên mắc kẹt trong bóng tối của bốn bức tường lạnh lẽo, gặm nhấm nỗi cô đơn dày vò từng ngày.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com