Chương 5
Buổi đấu thầu kết thúc. Tập đoàn JM thắng thầu một cách thuyết phục nhờ bản thiết kế đột phá của Alice Tô.
Phó Thâm bước ra khỏi phòng họp, ánh mắt đục ngầu dán chặt vào bóng lưng yểu điệu phía trước. Hắn thấy Tô Tịch đang cười nói với các đối tác, còn Cố Ngôn thì luôn túc trực bên cạnh, tay đặt hờ sau eo cô như một sự bảo vệ đầy tính chiếm hữu.
Cảnh tượng đó như châm lửa vào thùng dầu trong lòng Phó Thâm. Hắn ra hiệu cho trợ lý và vệ sĩ lui xuống, rồi sải bước đuổi theo hướng Tô Tịch vừa rẽ vào khu vực nhà vệ sinh VIP.
Trong hành lang vắng lặng ốp đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng giày cao gót của Tô Tịch gõ xuống nền nhà lộc cộc.
Cô vừa rửa tay xong, đang lấy khăn giấy lau khô những ngón tay thon dài thì bất chợt, một lực đạo mạnh mẽ từ phía sau túm lấy cổ tay cô, kéo giật lại.
“A…”
Tô Tịch chưa kịp định thần thì cả người đã bị ép mạnh vào bức tường cứng ngắc. Mùi rượu thoang thoảng cùng mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi hương từng là cả thế giới với cô, giờ đây lại khiến dạ dày cô quặn thắt vì ghê tởm – ập tới bao trùm lấy cô.
Phó Thâm.
Hắn dùng hai tay chống lên tường, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, mang theo sự kích động điên cuồng.
“Trốn tôi ba năm… em giỏi lắm, Tô Tịch.”
Giọng hắn khàn đặc, nghe như tiếng nghiến răng ken két.
Tô Tịch ngẩng đầu nhìn hắn. Không có sự hoảng loạn như hắn mong đợi. Cô bình thản đến lạ lùng, ánh mắt lạnh lẽo như băng đá ngàn năm.
“Phó tổng, xin tự trọng. Tôi là Alice Tô.”
“Alice?” – Phó Thâm bật cười, nụ cười méo mó, chua chát – “Em đổi tên, đổi cách ăn mặc, thậm chí đổi cả đàn ông… nhưng em nghĩ em lừa được tôi sao? Em là vợ tôi! Là người đàn bà của Phó Thâm tôi!”
Hắn cúi xuống, tham lam hít hà mùi hương nước hoa xa lạ trên cổ cô, bàn tay thô bạo trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, dừng lại ở eo – nơi bàn tay Cố Ngôn vừa chạm vào lúc nãy.
“Hắn ta đã chạm vào đây sao?” – Giọng Phó Thâm trầm xuống đầy nguy hiểm, bàn tay hắn siết chặt lấy eo cô đau điếng – “Hắn ta đã ngủ với em chưa? Ba năm qua, em dùng cơ thể này để hầu hạ hắn ta sao?”
Chát!
Một cái tát giáng trời vang lên, xé toạc bầu không khí căng thẳng.
Mặt Phó Thâm lệch đi. Dấu năm ngón tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng của hắn. Hắn sững sờ quay lại nhìn cô.
Tô Tịch rụt tay về, ánh mắt cô nhìn hắn không còn là sự thờ ơ nữa, mà là sự căm ghét trần trụi.
“Phó Thâm, anh đừng dùng tư duy dơ bẩn của anh để áp đặt lên người khác. Không phải ai cũng giống anh, dùng thân xác để đổi chác, dùng tình cảm để chơi đùa.”
Lời nói của cô như dao nhọn đâm vào tim hắn. “Dơ bẩn”. Trong mắt cô, hắn giờ đây chỉ là một thứ dơ bẩn.
Cơn tự ái và ghen tuồng bùng nổ, lấn át lý trí còn sót lại. Phó Thâm gầm lên:
“Dơ bẩn? Được, để tôi cho em nhớ lại xem tôi dơ bẩn thế nào!”
Dứt lời, hắn cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Không phải nụ hôn, đó là sự cắn xé. Hắn hôn ngấu nghiến, lưỡi càn quét khoang miệng cô, muốn xóa sạch mọi dấu vết của người đàn ông khác, muốn khẳng định chủ quyền một cách nguyên thủy nhất. Hắn dùng một tay giữ chặt gáy cô, tay kia luồn vào trong đường xẻ tà của chiếc váy, chạm vào làn da đùi mịn màng.
“Ưm… buông…”
Tô Tịch giãy giụa kịch liệt. Cô cảm thấy buồn nôn. Sự đụng chạm của hắn khiến ký ức về đêm hắn cưỡng bức cô rồi đi đón Bạch Vi, ký ức về cái thai đã mất ùa về như thác lũ.
Trong cơn hoảng loạn và ghê tởm, Tô Tịch cắn mạnh vào môi hắn.
Mùi máu tanh nồng lan tỏa trong miệng cả hai.
Phó Thâm đau đớn nhưng không buông ra, ngược lại càng điên cuồng hơn. Hắn muốn nghiền nát cô, muốn cô cũng phải đau đớn, phải dày vò giống như hắn.
“Buông cô ấy ra!”
Một tiếng quát lớn vang lên, kèm theo đó là một lực mạnh mẽ kéo giật Phó Thâm ra phía sau.
Một cú đấm như trời giáng đập thẳng vào mặt Phó Thâm khiến hắn loạng choạng ngã xuống sàn.
Cố Ngôn đứng chắn trước mặt Tô Tịch. Người đàn ông luôn ôn nhu, nho nhã giờ đây gương mặt đằng đằng sát khí, bàn tay nắm chặt đến mức nổi gân xanh. Anh vội vàng cởi áo vest khoác lên người Tô Tịch đang run rẩy, che đi bờ vai trần và phần váy bị xô lệch.
“Không sao chứ?” – Cố Ngôn quay lại, giọng nói dịu dàng hẳn đi khi nói với cô.
Tô Tịch lắc đầu, đưa tay quệt mạnh vệt máu trên môi – máu của Phó Thâm. Hành động đó thể hiện rõ sự ghê tởm tột độ, như thể cô vừa chạm phải thứ gì đó cực kỳ ô uế.
Phó Thâm lồm cồm bò dậy, đưa ngón tay cái quệt vết máu ở khóe miệng, bật cười man dại. Hắn nhìn Cố Ngôn với ánh mắt khiêu khích:
“Sao? Đau lòng à? Cô ấy là vợ tao, tao muốn làm gì là quyền của tao.”
Cố Ngôn lạnh lùng nhìn hắn, chỉnh lại cổ tay áo, giọng nói trầm ổn nhưng sắc bén như dao mổ:
“Phó tổng, trí nhớ anh có vấn đề sao? Hai người đã ly hôn ba năm rồi. Về mặt pháp luật, cô ấy độc thân. Về mặt tình cảm, cô ấy là hôn thê của tôi. Hành động vừa rồi của anh đủ cấu thành tội quấy rối tình dục.”
Hai chữ “hôn thê” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phó Thâm, khiến hắn chết đứng.
Tô Tịch lúc này mới bước lên một bước, đứng sóng vai với Cố Ngôn. Cô nhìn xuống Phó Thâm đang thảm hại dưới sàn, ánh mắt không chút gợn sóng:
“Phó Thâm, anh biết tại sao ba năm trước tôi không quay đầu lại không?”
Phó Thâm ngẩng đầu nhìn cô, chờ đợi câu trả lời như một tử tù chờ phán quyết.
“Vì mỗi lần nhìn thấy anh, tôi lại nhớ đến đứa con đã chết của mình. Và tôi lại thấy…” – Cô ngừng một chút, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn – “…thấy kinh tởm chính bản thân mình vì đã từng yêu một kẻ cầm thú như anh.”
Nói xong, cô quay sang Cố Ngôn, giọng nhẹ nhàng:
“Chúng ta đi thôi, ở đây không khí ô nhiễm quá.”
Cố Ngôn gật đầu, vòng tay ôm lấy vai cô, dìu cô bước đi, không thèm liếc nhìn Phó Thâm thêm một lần nào nữa.
Phó Thâm ngồi trơ trọi trên nền đá lạnh lẽo.
Hắn nhìn bóng lưng hai người họ khuất dần. Câu nói “thấy kinh tởm chính bản thân mình vì đã từng yêu anh” cứ văng vẳng bên tai hắn, lặp đi lặp lại.
Hắn đưa tay lên sờ ngực trái. Nơi đó đau quá. Không phải cơn đau nhói thoáng qua, mà là cảm giác như có ai đó đang dùng dao cùn cứa từng chút một vào tim hắn.
Hắn đã thắng vô số thương vụ, đã đánh bại mọi đối thủ, nhưng hôm nay, hắn thua trắng tay. Hắn không chỉ mất cô, mà còn biến tình yêu (dù đơn phương) cuối cùng của cô dành cho hắn thành sự hận thù và ghê tởm.
Trong không gian tĩnh lặng của hành lang, tiếng cười khàn khàn, vỡ vụn của người đàn ông vang lên, nghe thê lương như tiếng khóc của một con thú bị thương sắp chết.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com