Chương 6
Phó Thâm không rời đi ngay. Hắn ngồi lì trong xe ô tô đậu ở góc khuất của bãi đỗ xe Trung tâm hội nghị, ánh mắt đăm đăm nhìn ra cửa chính, nơi Tô Tịch và Cố Ngôn vừa bước ra.
Hắn nhìn thấy Cố Ngôn mở cửa xe cho cô, cẩn thận che tay lên trần xe để cô không bị va đầu. Một cử chỉ nhỏ nhặt nhưng chứa đựng sự trân trọng vô bờ – thứ mà Phó Thâm chưa bao giờ làm cho cô.
Đúng lúc đó, một bóng người lén lút xuất hiện từ phía sau cột đá, lao nhanh về phía Tô Tịch.
Là Bạch Vi.
Ba năm qua, sau khi bị Phó Thâm cắt đứt mọi viện trợ và phong sát ngầm trong giới thượng lưu, Bạch Vi từ một thiên kim tiểu thư kiêu sa đã sa sút thảm hại. Gia đình phá sản, cô ta phải cặp kè với những gã đàn ông già nua, béo tốt để duy trì lối sống xa xỉ. Hôm nay, cô ta lén lút đến đây để tìm kiếm “con mồi” mới, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng Tô Tịch – kẻ cô ta căm ghét nhất – đang tỏa sáng rực rỡ bên cạnh người thừa kế Cố gia.
Sự ghen ăn tức ở bùng lên làm mờ mắt Bạch Vi. Cô ta không cam tâm! Tại sao cô ta thì rơi xuống đáy vực, còn con nhỏ thế thân kia lại một bước lên mây?
“Tô Tịch! Đứng lại!”
Bạch Vi lao tới, giọng nói chrill chói tai thu hút sự chú ý của rất nhiều quan khách đang rời đi.
Tô Tịch khựng lại, quay đầu nhìn. Cố Ngôn lập tức bước lên một bước, chắn trước mặt cô, ánh mắt cảnh giác.
Bạch Vi dừng lại cách đó vài bước, thở hổn hển. Cô ta liếc nhìn chiếc váy hàng hiệu trên người Tô Tịch, rồi nhìn sang Cố Ngôn tuấn tú, lòng đố kỵ càng dâng cao. Cô ta ngay lập tức giở ngón nghề cũ: đóng vai nạn nhân yếu đuối.
Nước mắt Bạch Vi trào ra nhanh như vòi nước, cô ta chỉ tay vào mặt Tô Tịch, nức nở:
“Tô Tịch, cô còn mặt mũi quay về đây sao? Ba năm trước, cô nhân lúc tôi bị bệnh nặng đi nước ngoài chữa trị, đã dùng thủ đoạn đê hèn để leo lên giường Phó Thâm, ép anh ấy cưới cô. Giờ cô thấy Phó gia gặp khó khăn, cô liền đá anh ấy để bám lấy Cố thiếu gia sao? Cô đúng là loại đàn bà tham phú phụ bần, lẳng lơ trắc nết!”
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Những lời buộc tội của Bạch Vi đánh trúng vào tâm lý tò mò của người đời.
Tô Tịch nhìn màn kịch trước mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. Ba năm trước, cô sẽ uất ức mà khóc. Nhưng ba năm sau, cô chỉ thấy buồn cười.
Cố Ngôn định lên tiếng bảo vệ, nhưng Tô Tịch đã nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, ra hiệu để cô tự giải quyết. Cô bước ra khỏi sự che chở của Cố Ngôn, đối diện trực tiếp với Bạch Vi.
“Bạch Vi, ba năm không gặp, kĩ năng diễn xuất của cô vẫn chẳng tiến bộ chút nào. Vẫn là bài ca ‘tôi bị bệnh’ và ‘người khác cướp bồ’ sao?”
Tô Tịch khoanh tay trước ngực, thần thái cao ngạo bức người:
“Thứ nhất, ba năm trước cô không đi chữa bệnh, cô đi du học cùng một gã họa sĩ nghèo vì chê Phó Thâm lúc đó chưa nắm trọn quyền lực. Thứ hai, tôi và Phó Thâm cưới hỏi đàng hoàng, có giấy đăng ký kết hôn. Thứ ba…”
Cô bước tới gần Bạch Vi, ghé sát tai ả, thì thầm nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy:
“…Cô nói tôi lẳng lơ? Vậy ai là người ba năm trước, nhân lúc vợ người ta mang thai, lén lút gọi chồng người ta đến khách sạn để ‘tâm sự’? Ai là người đã dàn cảnh để tôi ngã sảy thai?”
Mặt Bạch Vi biến sắc, trắng bệch. Cô ta không ngờ Tô Tịch lại dám công khai chuyện này.
“Cô… cô nói bậy! Cô ngậm máu phun người! Chính cô không giữ được con, liên quan gì đến tôi? Thâm yêu tôi! Anh ấy đến với tôi vì anh ấy yêu tôi!” – Bạch Vi gào lên, cố gắng vớt vát chút danh dự cuối cùng.
Cô ta dáo dác nhìn quanh, rồi bất chợt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Phó Thâm. Như vớ được cọc, Bạch Vi lao về phía chiếc xe, đập cửa kính thùm thụp:
“Thâm! Anh ra đây mà xem! Vợ cũ của anh đang sỉ nhục em! Cô ta đang quyến rũ Cố thiếu gia ngay trước mặt mọi người kìa! Anh nói đi, nói cho mọi người biết anh yêu em thế nào đi!”
Cửa xe bật mở.
Phó Thâm bước xuống.
Bạch Vi mừng rỡ, định lao vào lòng hắn như mọi khi. Nhưng lần này, Phó Thâm không dang tay đón cô ta.
Hắn giơ chân, đạp mạnh vào bụng Bạch Vi.
“Á!”
Bạch Vi bị đạp văng ra xa, ngã sõng soài trên nền đất, chiếc váy xẻ tà bị xô lệch lộ ra cảnh tượng hớ hênh thảm hại.
Đám đông ồ lên kinh hãi.
Phó Thâm bước tới, ánh mắt nhìn Bạch Vi như nhìn một đống rác rưởi. Hắn không còn vẻ lịch thiệp thường ngày, sự kìm nén suốt ba năm qua bùng nổ.
“Câm miệng!” – Phó Thâm gầm lên – “Ai cho phép cô nhắc đến tên cô ấy? Ai cho phép cái miệng dơ bẩn của cô gọi tên Tô Tịch?”
Bạch Vi ôm bụng đau đớn, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông từng cưng chiều mình:
“Thâm… anh sao vậy? Em là Vi Vi mà… Em là người anh yêu nhất…”
“Yêu?” – Phó Thâm cười lạnh, tiếng cười đầy sự châm biếm – “Ba năm trước tôi bị mù mới tin vào cái vẻ ngây thơ giả tạo của cô. Cô nói cô bị bệnh tim? Bệnh tim mà có sức lên giường với đàn ông cả đêm sao? Cô nói cô bị ngã? Camera khách sạn ghi lại rõ ràng cô tự mình xé áo quần trước khi tôi đến!”
Hắn cúi người xuống, túm lấy tóc Bạch Vi, ép cô ta ngẩng mặt lên nhìn về phía Tô Tịch.
“Nhìn cho kĩ đi. Kia mới là người tôi yêu. Còn cô? Cô chỉ là một vết nhơ trong cuộc đời tôi. Chính cô… chính sự ngu xuẩn của tôi khi tin cô đã hại chết con tôi!”
Lời thú nhận của Phó Thâm vang lên rõ ràng giữa đám đông. Hắn thừa nhận mình ngu xuẩn, thừa nhận mình yêu vợ cũ, và gián tiếp xác nhận tội ác của Bạch Vi.
Bạch Vi run rẩy. Cô ta biết, mình xong rồi. Lần này Phó Thâm không chỉ bỏ rơi cô ta, mà còn công khai vạch trần cô ta. Cánh cửa bước chân vào hào môn của cô ta đã vĩnh viễn đóng lại.
Phó Thâm buông tay, ghê tởm lấy khăn tay lau những ngón tay vừa chạm vào tóc Bạch Vi, rồi ném chiếc khăn vào mặt cô ta như bố thí.
Hắn quay người, bước về phía Tô Tịch. Ánh mắt hung tàn vừa rồi biến mất, thay vào đó là sự cầu khẩn và đau đớn tột cùng.
Hắn đứng trước mặt cô và Cố Ngôn, cả người toát lên vẻ suy sụp.
“Tô Tịch… anh đã xử lý cô ta rồi. Anh biết anh sai rồi…” – Giọng hắn run rẩy – “Em muốn đánh chửi thế nào cũng được, anh sẽ dành cả phần đời còn lại để chuộc lỗi. Về với anh được không?”
Tô Tịch nhìn Bạch Vi đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, rồi nhìn người đàn ông đang hèn mọn cầu xin trước mặt. Trong lòng cô không hề có cảm giác hả hê “trả thù”, chỉ có sự mệt mỏi.
Cô thở dài nhẹ:
“Phó Thâm, anh nhìn xem. Anh đánh phụ nữ, anh vạch áo cho người xem lưng, anh làm loạn ở nơi công cộng. Anh của hiện tại, thật sự rất thảm hại.”
Cô nắm chặt tay Cố Ngôn, ngẩng cao đầu:
“Việc anh xử lý cô ta là việc của anh, không liên quan đến tôi. Món nợ của con, tôi sẽ không bao giờ quên. Nhưng cách trả thù tốt nhất không phải là giết chết anh, mà là để anh sống và nhìn tôi hạnh phúc bên người khác.”
Dứt lời, cô quay sang Cố Ngôn:
“Chúng ta về thôi anh. Em đói rồi.”
Cố Ngôn mỉm cười dịu dàng, gật đầu:
“Được, về nhà anh nấu mì cho em.”
Hai người họ quay lưng bước đi, để lại sau lưng một màn hỗn độn: Một ả trà xanh thân bại danh liệt đang gào khóc, và một gã tổng tài quyền lực đứng chết lặng giữa trời, cô độc và tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Phó Thâm nhìn theo bóng lưng họ. Hắn muốn đuổi theo, nhưng đôi chân như đeo chì. Câu nói “Về nhà anh nấu mì cho em” của Cố Ngôn như lưỡi dao cuối cùng đâm xuyên tim hắn.
Đó từng là đặc quyền của hắn. Tô Tịch từng nấu cho hắn hàng trăm bát mì, nhưng hắn chưa từng ăn hết. Giờ đây, bát mì đó, sự dịu dàng đó, vĩnh viễn thuộc về người khác.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com