Chương 3
Ba ngày trôi qua kể từ buổi sáng ở khách sạn Triều Dương, Bắc Kinh bước vào một đợt mưa dầm dai dẳng. Mưa không lớn, nhưng đủ khiến thành phố phủ lên một lớp ẩm lạnh khó chịu, giống hệt tâm trạng của Tô Nhược An lúc này. Cô vẫn đi đi về về giữa bệnh viện và nhà, vẫn nói chuyện với Lục Thẩm Dạ bằng giọng điệu bình thản đến mức chính cô đôi lúc cũng thấy xa lạ với bản thân mình. Anh không hỏi thêm. Anh cũng không giải thích. Giữa hai người hình thành một khoảng lặng mỏng manh, tưởng như chỉ cần một hơi thở mạnh là vỡ, nhưng lại kéo dài một cách dai dẳng, giả tạo.
Nhược An không vội. Cô hiểu rõ, với những kẻ đang say trong mối quan hệ vụng trộm, sự im lặng của người vợ không phải là dấu hiệu nguy hiểm, mà là lời mời gọi. Nó khiến họ tin rằng mình đang kiểm soát được mọi thứ.
Và Kiều Sở Sở quả thật đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chiều thứ tư, Nhược An nhận được một tin nhắn lạ từ số không lưu tên. “Chị Nhược An, em là Kiều Sở Sở. Em có thể gặp chị nói chuyện một chút không?”
Nhược An nhìn màn hình, khóe môi cong lên rất nhẹ. Cô đã chờ tin nhắn này. Quá sớm, thậm chí sớm hơn dự tính của cô. Điều đó chứng tỏ Kiều Sở Sở không chỉ muốn leo cao, mà còn sợ bị đá văng trước khi kịp đứng vững.
Nhược An trả lời: “Được. 5 giờ chiều, quán trà trên phố Đông Trực.”
Cô không hỏi lý do. Cô không giả vờ từ chối. Cô cần Kiều Sở Sở chủ động, càng chủ động, càng dễ lộ sơ hở.
Quán trà yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu. Nhược An đến trước mười phút, chọn bàn trong góc khuất, nơi camera treo trên cao có thể bao quát toàn bộ không gian. Cô đặt túi xách sang bên, tay chạm nhẹ vào chiếc máy ghi âm trong túi áo, xác nhận nó đang hoạt động.
Kiều Sở Sở đến đúng giờ. Cô ta mặc váy trắng, dáng vẻ dịu dàng hơn thường ngày, gương mặt trang điểm nhẹ, giống như một cô gái vô tội muốn nói chuyện phải trái. Nhưng Nhược An nhìn rất rõ đôi mắt ấy. Trong đó có sự toan tính, có cả một chút hưng phấn bị kìm nén.
“Chị đợi lâu chưa?” Kiều Sở Sở hỏi, giọng mềm.
“Mới tới.” Nhược An đáp.
Kiều Sở Sở ngồi xuống, gọi trà, rồi im lặng vài giây, như đang sắp xếp lời nói. Cuối cùng, cô ta mở miệng: “Em biết chị có thể không thích em. Nhưng em nghĩ, có những chuyện nói rõ sẽ tốt hơn.”
Nhược An nhìn cô ta, ánh mắt bình thản. “Cô nói đi.”
Kiều Sở Sở hơi sững vì cách xưng hô lạnh lùng ấy, nhưng rất nhanh lấy lại nụ cười. “Em với anh Lục… không phải chị nghĩ đâu. Em không muốn chị hiểu lầm.”
“Hiểu lầm chuyện gì?” Nhược An hỏi.
Kiều Sở Sở cúi đầu, giọng nhỏ lại, như đang ngại ngùng: “Anh ấy rất cô đơn. Chị không ở bên anh ấy lâu rồi. Em chỉ là người ở cạnh anh ấy khi anh ấy cần.”
Một câu nói vừa đủ để biến mình thành người an ủi, vừa đủ để đổ trách nhiệm lên người vợ. Nhược An lắng nghe, không cắt lời.
Kiều Sở Sở tiếp tục, giọng ngày càng tự nhiên hơn: “Chị là vợ anh ấy, địa vị của chị không ai thay thế được. Em chưa từng nghĩ sẽ tranh giành. Nhưng tình cảm… đôi khi không kiểm soát được.”
Nhược An khẽ cười. “Cô nói xong chưa?”
Kiều Sở Sở hơi ngẩn ra. “Em…”
Nhược An đặt tách trà xuống, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ rõ ràng: “Nếu cô thật sự không muốn tranh giành, cô đã không chủ động gặp tôi. Nếu cô thật sự không muốn tôi hiểu lầm, cô đã không đứng cạnh anh ấy trước mặt tôi. Cô đến đây, chẳng qua là muốn tôi biết vị trí của mình.”
Không khí trên bàn chợt lạnh đi. Kiều Sở Sở cắn môi, vẻ yếu đuối dần biến mất. “Chị nghĩ vậy cũng được. Nhưng em chỉ muốn nói thật với chị một điều.” Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia tự tin không giấu. “Anh ấy không còn yêu chị như trước nữa.”
Nhược An nhìn thẳng vào cô ta. “Cô dựa vào đâu?”
Kiều Sở Sở cười, nụ cười chậm rãi, như đã chờ câu hỏi này từ lâu. “Dựa vào việc anh ấy ở bên em mỗi khi cần. Dựa vào việc anh ấy nắm tay em, ôm em, dựa vào việc anh ấy gọi tên em trong những lúc… thân mật.”
Từ “thân mật” được cô ta nhấn rất khẽ, nhưng đủ khiến người đối diện hiểu. Nhược An không đổi sắc mặt. Cô chỉ hỏi: “Cô chắc không?”
Kiều Sở Sở nghiêng người về phía trước, giọng thì thầm: “Chị nghĩ một người đàn ông còn yêu vợ mình, có thể cùng người khác lên giường nhiều lần sao?”
Câu nói đó như một nhát dao cố tình cắm sâu. Nhưng Nhược An không phản ứng như cô ta mong đợi. Không tức giận. Không đau đớn lộ ra ngoài. Chỉ là một sự im lặng ngắn, rồi Nhược An đứng dậy.
“Cảm ơn cô đã nói thẳng.” Nhược An nói. “Ít nhất tôi biết mình nên làm gì.”
Kiều Sở Sở nhìn theo, hơi hoảng. “Chị… chị định làm gì?”
Nhược An quay lại, mỉm cười. “Cô yên tâm. Tôi không tranh. Tôi cũng không giữ. Nhưng những gì không thuộc về mình, tốt nhất đừng tham quá.”
Cô rời quán trà, để lại Kiều Sở Sở ngồi đó, lòng dâng lên một cảm giác khó chịu không rõ nguyên nhân. Cô ta không ngờ Nhược An lại bình thản đến vậy. Sự bình thản đó không giống buông bỏ, mà giống như đang chờ một thời điểm.
Tối hôm đó, Lục Thẩm Dạ về rất muộn. Nhược An đang ở phòng khách, xem một bộ phim cũ, âm lượng nhỏ. Anh nhìn cô vài giây, rồi hỏi: “Hôm nay em gặp Kiều Sở Sở?”
Nhược An không ngạc nhiên. “Ừ.”
“Cô ấy nói gì?” Giọng anh thấp.
“Cô ấy nói anh rất cô đơn.” Nhược An đáp, mắt vẫn nhìn màn hình. “Nói tôi không ở bên anh đủ nhiều.”
Lục Thẩm Dạ nhíu mày. “Đừng nghe linh tinh.”
Nhược An quay đầu nhìn anh. “Vậy anh nói đi. Là linh tinh, hay là sự thật?”
Anh im lặng. Một sự im lặng kéo dài, nặng nề. Nhược An nhìn thấy câu trả lời trong sự im lặng đó. Cô gật đầu, như đã hiểu. “Em mệt rồi. Ngủ trước.”
Đêm ấy, Lục Thẩm Dạ không vào phòng ngủ của cô. Anh ở lại phòng làm việc. Điện thoại đặt trên bàn rung lên. Tin nhắn của Kiều Sở Sở: “Chị ấy gặp em rồi.”
Anh trả lời: “Em nói gì?”
“Em nói sự thật.” Một tin nhắn khác đến ngay sau đó. “Anh không giận em chứ?”
Anh không trả lời ngay. Nhưng vài phút sau, anh nhắn: “Qua đây.”
Chưa đầy nửa tiếng sau, Kiều Sở Sở xuất hiện trước cửa căn hộ. Lục Thẩm Dạ mở cửa, kéo cô ta vào rất nhanh, như sợ có người nhìn thấy. Nhưng ngay khi cửa đóng lại, sự kiềm chế cũng theo đó mà tan biến. Kiều Sở Sở vòng tay qua cổ anh, hôn lên cằm anh, giọng thì thầm: “Anh nhớ em.”
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, môi chạm môi cô ta. Nụ hôn không vội, nhưng nặng nề, mang theo sự giải tỏa của một người vừa trốn khỏi áp lực. Kiều Sở Sở khẽ rên, bàn tay trượt lên ngực anh, kéo lệch cà vạt. Ánh đèn phòng khách mờ đi khi anh kéo cô ta vào phòng ngủ phụ.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi.
Trong phòng ngủ chính, Nhược An nằm quay lưng về phía cửa. Cô không ngủ. Cô nghe rất rõ tiếng bước chân, tiếng cửa phòng đóng lại, tiếng sàn gỗ khẽ kêu. Cô không bật dậy, không ra ngoài. Cô chỉ đưa tay vào túi áo ngủ, bật máy ghi âm. Không phải để thu âm thanh. Mà để nhắc bản thân rằng, cô đang giữ sự tỉnh táo cuối cùng.
Một lúc lâu sau, tiếng động dừng lại. Căn hộ chìm vào im lặng.
Sáng hôm sau, Kiều Sở Sở rời đi trước khi trời sáng hẳn. Cô ta bước ra thang máy, tóc hơi rối, môi còn đỏ, trên cổ có một vết hằn mờ không che kỹ. Cô ta không biết rằng, ở bãi xe tầng hầm, Nhược An đang ngồi trong xe, nhìn thấy tất cả qua gương chiếu hậu.
Nhược An mở điện thoại, chụp lại khoảnh khắc Kiều Sở Sở bước ra từ thang máy khu căn hộ. Không rõ mặt, nhưng đủ để nhận ra dáng người, trang phục, thời gian. Cô lưu ảnh, gắn mốc giờ, gửi vào một thư mục riêng.
Cô thì thầm trong xe, giọng rất nhỏ: “Tốt lắm. Cứ tiếp tục như vậy.”
Vì cô biết, khi tiểu tam bắt đầu tin rằng mình sắp thắng, cô ta sẽ không còn cẩn trọng. Và khi đó, mọi bằng chứng mà Nhược An cần sẽ tự động lộ diện, từng mảnh một, đủ để khiến cả hai người kia không còn đường lui.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com