Chương 4
Mưa đã tạnh từ rạng sáng, nhưng không khí trong thành phố vẫn đọng lại một cảm giác ẩm thấp, nặng nề, như thể mọi thứ chưa kịp khô sau một cơn dằn vặt kéo dài. Tô Nhược An lái xe rời khỏi tầng hầm khu căn hộ, gương mặt bình tĩnh đến mức chính cô cũng thấy xa lạ. Đêm qua, khi Kiều Sở Sở rời đi, Lục Thẩm Dạ không quay lại phòng ngủ. Anh ngủ luôn trong phòng làm việc. Một lựa chọn không cần giải thích, nhưng lại nói lên rất nhiều điều.
Nhược An không hỏi. Cô không còn nhu cầu hỏi nữa.
Buổi sáng hôm đó, cô tới bệnh viện làm thủ tục chuyển viện cho mẹ sang khu điều trị tốt hơn. Tiền tạm ứng được chuyển vào tài khoản rất nhanh, không cần cô mở lời. Lục Thẩm Dạ làm việc này theo quán tính, như một nghĩa vụ chưa kịp cắt bỏ. Nhược An nhìn tin nhắn báo tiền vào, trong lòng không gợn sóng. Cô hiểu, có những thứ khi đã trở thành nghĩa vụ thì không còn là tình nghĩa.
Khi mọi thủ tục hoàn tất, Nhược An ngồi trong hành lang bệnh viện, mở laptop. Trên màn hình là một bảng timeline cô đã lập sẵn từ mấy ngày trước. Thời gian, địa điểm, thói quen di chuyển của Lục Thẩm Dạ. Xen kẽ là những ghi chú về Kiều Sở Sở: giờ tan làm, quán café hay ghé, những bức ảnh “vô tình” đăng story nhưng lại rất có chủ ý. Tất cả đều đang dần ghép thành một bức tranh rõ nét.
Cô không định đánh úp. Cô định bóc từng lớp.
Buổi chiều, một tin nhắn từ người bạn làm truyền thông gửi tới: “Hot search mới. Có liên quan tới Lục thị. Cậu xem chưa?”
Nhược An mở link.
Tiêu đề rất khéo: “Tổng tài trẻ tuổi Lục thị nhiều lần xuất hiện cùng mỹ nhân bí ẩn – trợ lý hay bạn gái?” Bài viết không nhắc tên Kiều Sở Sở, nhưng ảnh chụp nghiêng rất rõ. Góc chụp đủ thân mật, đủ mập mờ, đủ để người đọc tự suy diễn. Phần bình luận đã bắt đầu sôi sục, khen trai tài gái sắc, đoán già đoán non về “chính cung”.
Nhược An nhìn những dòng chữ đó, khóe môi cong lên rất nhẹ. Cô biết, Kiều Sở Sở không đủ nguồn lực để đẩy hot search này lên một mình. Nhưng cô ta đủ khôn để “gợi ý” cho những người thích hóng chuyện. Và Lục Thẩm Dạ… anh đã chọn im lặng. Sự im lặng này, với công chúng, chính là một dạng thừa nhận.
Điện thoại rung.
Lục Thẩm Dạ gọi.
Nhược An bắt máy, giọng bình thường: “Anh.”
“Em thấy tin tức rồi chứ?” Anh hỏi, giọng trầm.
“Thấy.” Cô đáp.
“Chỉ là tin lá cải.” Anh nói. “Anh sẽ xử lý.”
“Xử lý thế nào?” Nhược An hỏi, rất nhẹ.
Một khoảng lặng. Rồi anh nói: “Không cần làm lớn.”
Cô hiểu. Không cần làm lớn nghĩa là không đính chính. Không cần làm lớn nghĩa là để dư luận tự hiểu. Và trong cách hiểu đó, người vợ hợp pháp như cô sẽ tự động bị xóa khỏi bức tranh.
“Được.” Nhược An đáp. “Em tin anh.”
Hai chữ “tin anh” khiến Lục Thẩm Dạ thoáng khựng lại. Nhưng anh không nói gì thêm. Cuộc gọi kết thúc.
Nhược An tắt máy, dựa lưng vào ghế. Tin không? Không. Nhưng cô cần anh nghĩ rằng cô vẫn tin. Vì chỉ khi người ta nghĩ mình an toàn, họ mới lộ sơ hở.
Buổi tối, Kiều Sở Sở đăng một story mới. Chỉ là một bức ảnh chụp bóng hai người trên nền sàn gỗ, một cốc rượu vang, một bàn tay nam đặt hờ lên thành ghế. Không lộ mặt. Không lộ tên. Nhưng đủ để những người đang theo dõi hot search liên tưởng.
Nhược An chụp màn hình.
Cô gửi ảnh đó cho bạn mình, kèm theo một dòng: “Giữ lại. Đúng thời điểm thì dùng.”
Đêm xuống, Lục Thẩm Dạ về nhà sớm hơn thường lệ. Anh bước vào phòng khách, thấy Nhược An đang ngồi xem tài liệu, dáng vẻ yên tĩnh. Không khí giữa hai người có một thứ căng thẳng mơ hồ, như sợi dây bị kéo đến giới hạn.
“Em không hỏi gì sao?” Anh lên tiếng trước.
“Hỏi gì?” Nhược An ngẩng đầu.
“Chuyện trên mạng.”
Nhược An nhìn anh, ánh mắt rất thẳng. “Nếu anh muốn nói, anh đã nói rồi.”
Câu nói ấy khiến anh im lặng. Anh bước tới gần, đứng trước mặt cô. “Nhược An, anh không muốn mọi chuyện phức tạp.”
“Em cũng không.” Cô đáp. “Em chỉ muốn yên ổn.”
Yên ổn. Một từ nghe rất vô hại, nhưng lại giống như một lời tuyên bố rút lui. Lục Thẩm Dạ nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Anh không quen với việc Nhược An không đòi hỏi, không níu kéo.
Đêm đó, anh lại nhận được tin nhắn của Kiều Sở Sở. “Em sợ chị ấy hiểu lầm. Hay anh nói rõ với chị ấy đi.”
Anh nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi anh trả lời: “Đừng lo.”
Chỉ hai chữ. Nhưng đủ để Kiều Sở Sở hiểu rằng, anh đã đứng về phía cô ta.
Ở đầu dây bên kia, Kiều Sở Sở mỉm cười, nụ cười pha lẫn đắc ý và tham vọng. Cô ta không biết rằng, chính sự thúc ép này đang đẩy mọi thứ đi nhanh hơn dự tính của Nhược An.
Sáng hôm sau, Nhược An nhận được một email ẩn danh. Bên trong là một đoạn clip ngắn, quay trong bãi đỗ xe khách sạn Triều Dương. Góc quay không rõ mặt, nhưng đủ để nhận ra Lục Thẩm Dạ và Kiều Sở Sở. Cử chỉ thân mật, khoảng cách gần đến mức không thể chối cãi. Thời gian ghi trên clip trùng khớp với lịch trình “họp đối tác” của anh.
Người gửi không ký tên. Nhưng Nhược An đoán được. Trong cuộc chơi này, không chỉ có cô và Kiều Sở Sở. Luôn có những kẻ đứng ngoài, chờ thời cơ để đẩy một con cờ.
Nhược An lưu clip, sao lưu thêm hai bản. Cô không vội dùng. Nhưng trong lòng, chiếc đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu chạy.
Cô gọi cho luật sư.
Cuộc nói chuyện ngắn gọn, dứt khoát. Khi cúp máy, Nhược An nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiếu xuống thành phố, sáng đến chói mắt. Cô chợt nghĩ, có lẽ từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không còn quay lại được nữa.
Buổi tối, khi Lục Thẩm Dạ ngủ say trong phòng làm việc, Nhược An đứng trước cửa, nhìn anh lần cuối. Người đàn ông này từng là tất cả của cô. Nhưng bây giờ, trong mắt cô, anh chỉ còn là một người sắp phải trả giá cho những lựa chọn của mình.
Cô khẽ khép cửa.
Trong bóng tối, Nhược An thì thầm, như nói với chính mình: “Đến lượt em rồi.”
Và ở một nơi khác trong thành phố, Kiều Sở Sở đang ngồi trước gương, trang điểm cẩn thận, nghĩ rằng chỉ cần thêm một bước nữa thôi, cô ta sẽ chạm tới vị trí của “Lục phu nhân”. Cô ta không biết rằng, mỗi bước tiến lúc này, đều đang đưa mình tiến gần hơn tới vực sâu.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com