Chương 3
- Home
- Thám hoa lang, chàng hối hận chưa?
- Chương 3 - Yến tiệc tẩy trần, vả mặt tra nam tiện nữ
Cung Càn Nguyên đêm nay đèn đuốc sáng trưng, rực rỡ như ban ngày. Tiếng sáo trúc, đàn tỳ bà réo rắt hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của bá quan văn võ tạo nên một khung cảnh thái bình thịnh trị giả tạo. Mùi rượu nồng nàn quyện với hương phấn son ngào ngạt khiến người ta dễ dàng say đắm trong vinh hoa phú quý.
Lý Tu Thân ngồi ở hàng ghế dành cho các tân khoa tiến sĩ, vị trí tuy không phải cao nhất nhưng cũng đủ để hắn hất mặt lên trời. Hắn vận quan phục màu đỏ thẫm mới tinh, đầu đội mũ cánh chuồn, tay cầm ly rượu ngọc, thỉnh thoảng lại đưa lên môi nhấp một ngụm với vẻ đắc ý mãn nguyện.
Bên cạnh hắn, dù quy tắc triều đình không cho phép nữ quyến ngồi cùng hàng quan lại, nhưng vì sự nuông chiều của Thừa tướng Tô Chấn, Tô Nguyệt vẫn được sắp xếp ngồi ngay phía sau lưng Lý Tu Thân. Nàng ta hôm nay trang điểm cực kỳ lộng lẫy, váy áo thêu hoa mẫu đơn bung nở, trên đầu cài đầy trâm vàng ngọc quý, toát lên vẻ phú quý bức người.
“Phu quân, chàng xem, các vị đại thần kia đều đang nhìn chàng đấy. Chàng mới đỗ Thám Hoa mà đã được Hoàng thượng coi trọng mời dự yến tiệc tẩy trần cho Công chúa, tiền đồ sau này chắc chắn vô lượng.” Tô Nguyệt ghé sát tai Lý Tu Thân thì thầm, giọng nói nũng nịu pha chút kiêu ngạo.
Lý Tu Thân quay lại, nắm nhẹ bàn tay nàng ta dưới gầm bàn, cười tít mắt: “Đều là nhờ phúc của nhạc phụ đại nhân và nàng. Nàng yên tâm, ta sẽ không bao giờ quên ơn nghĩa này.”
Trong đầu Lý Tu Thân lúc này đã vẽ ra viễn cảnh một bước lên mây. Hắn nhớ lại hình ảnh người vợ quê mùa Thẩm Uyển rách rưới hôm nọ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Loại đàn bà đó chết bờ chết bụi ở đâu rồi cũng nên. Thật may là đã tống khứ được cục nợ ấy đi, nếu không đêm nay làm sao ta có thể đường hoàng ngồi ở đây?
Đúng lúc này, tiếng thái giám lanh lảnh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: “Hoàng thượng giá lâm! Công chúa Chiêu Dương giá lâm!”
Cả đại điện lập tức im phăng phắc. Hàng trăm con người đồng loạt quỳ rạp xuống hô vang vạn tuế.
Từ cửa chính, Hoàng đế Triệu Hạo bước vào, long bào uy nghiêm, khí thế bức người. Nhưng điều khiến mọi người chú ý hơn cả là nữ tử đang đi bên cạnh Người, được đích thân Trấn quốc tướng quân Hoắc Thiên hộ tống.
Nàng mặc một bộ lễ phục cung đình màu đỏ rực rỡ thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng kim tuyến, đuôi váy dài quét đất đầy quyền lực. Mái tóc đen nhánh được búi cao, cài trâm phượng ngậm ngọc minh châu rủ xuống trán, che đi một phần dung nhan nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, cao quý. Dù chỉ nhìn thoáng qua, khí chất thanh tao, thoát tục của nàng cũng đủ khiến tam cung lục viện phải lu mờ.
Lý Tu Thân len lén ngước mắt lên nhìn, trong lòng thầm trầm trồ. Quả nhiên là Công chúa lá ngọc cành vàng, khí chất khác hẳn đám dân thường. Nếu ta mà cưới được nàng ta… Ý nghĩ tham lam vừa lóe lên đã bị hắn dập tắt, bởi bên cạnh Công chúa là Hoắc Thiên – vị “Sát thần” mặt lạnh đang tỏa ra sát khí nồng nặc khiến ai nấy đều phải rùng mình.
Hoàng đế an tọa trên long ỷ, phất tay áo: “Các khanh bình thân. Đêm nay là tiệc mừng trẫm tìm lại được hòn ngọc quý đã thất lạc mười tám năm qua – Chiêu Dương Công chúa. Trẫm muốn quân thần cùng vui.”
Tiếng chúc tụng vang lên không ngớt. Thừa tướng Tô Chấn vuốt râu cười ha hả, đứng dậy nâng ly: “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Công chúa điện hạ châu về Hợp Phố. Đây là hồng phúc của Đại Tống ta.”
Hoàng đế mỉm cười, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh liếc về phía Lý Tu Thân. Ông chậm rãi nói: “Tô khanh, nghe nói con rể tương lai của khanh – Lý Thám Hoa cũng có mặt ở đây?”
Lý Tu Thân nghe thấy tên mình được điểm danh, tim đập thình thịch vì sung sướng. Hắn vội vàng bước ra giữa điện, quỳ xuống dập đầu: “Vi thần Lý Tu Thân, tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Công chúa điện hạ. Hoàng thượng vạn tuế, Công chúa thiên tuế.”
Hoàng đế nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm trầm không rõ vui giận: “Lý ái khanh, trẫm nghe nói khanh tài hoa hơn người, văn chương xuất chúng. Lại nghe nói khanh xuất thân hàn vi, một mình dùi mài kinh sử mười năm trời mới có ngày hôm nay. Tấm lòng hiếu học và kiên trì ấy thật đáng khen.”
Lý Tu Thân mừng như mở cờ trong bụng, dập đầu tạ ơn: “Hoàng thượng quá khen, vi thần chỉ là làm tròn bổn phận của kẻ sĩ.”
“Vậy…” Hoàng đế đột ngột đổi giọng, âm độ hạ thấp xuống vài phần. “Ở quê nhà, khanh đã có gia đình chưa? Có người vợ tào khang nào ngày đêm mong ngóng khanh không?”
Lý Tu Thân giật thót mình. Hắn thoáng do dự, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Nhưng nghĩ đến Tô Nguyệt và quyền lực của Thừa tướng phủ, hắn cắn răng nói dối không chớp mắt: “Bẩm Hoàng thượng, vi thần… song thân đã mất sớm, gia cảnh bần hàn, một thân một mình lên kinh ứng thí, chưa từng cưới vợ nạp thiếp.”
“Ồ?” Một giọng nữ trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng tuyết vang lên từ phía ngai vàng. “Chưa từng cưới vợ? Lý Thám Hoa trí nhớ có vẻ không tốt lắm nhỉ?”
Lý Tu Thân rùng mình. Giọng nói này… sao mà quen thuộc đến thế? Nó giống như tiếng nói trong những cơn ác mộng ba ngày qua của hắn, nhưng lại uy nghiêm và cao quý hơn gấp ngàn lần. Hắn ngẩng phắt đầu lên nhìn về phía Công chúa.
Thẩm Uyển từ từ đứng dậy. Nàng đưa tay tháo chiếc trâm ngọc che trán xuống, để lộ hoàn toàn khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh băng. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lý Tu Thân, trong đó chứa đựng sự hận thù thấu xương tủy, nhưng cũng đầy sự khinh miệt của bậc bề trên nhìn xuống loài sâu kiến.
“Lý Tu Thân, ngẩng đầu lên nhìn kỹ bổn cung. Ngươi thật sự không nhận ra ta sao?”
Lý Tu Thân chết sững. Đôi mắt hắn mở to hết cỡ, con ngươi co rút lại vì kinh hoàng. Khuôn mặt này… dù có trang điểm lộng lẫy đến đâu, dù khí chất có thay đổi thế nào, thì những đường nét ấy hắn đã nhìn suốt ba năm trời.
“Thẩm… Thẩm…” Hắn lắp bắp, không thốt nên lời.
Tô Nguyệt ngồi phía sau cũng sững sờ đánh rơi cả ly rượu trên tay. Tiếng ly ngọc vỡ tan tành “Xoảng” một cái vang lên chói tai giữa đại điện tĩnh lặng. Nàng ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Uyển, mặt cắt không còn giọt máu. Là ả điên đó? Không thể nào! Ả điên rách rưới, hôi hám hôm nọ sao có thể là Công chúa Chiêu Dương?
Thẩm Uyển bước từng bước xuống bậc thềm ngọc. Hoắc Thiên đi sát bên cạnh nàng, tay đặt hờ lên chuôi kiếm, ánh mắt đằng đằng sát khí khóa chặt lấy Lý Tu Thân, khiến hắn sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, không dám nhúc nhích.
Thẩm Uyển dừng lại ngay trước mặt Lý Tu Thân. Nàng cúi xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như búa tạ giáng vào ngực hắn: “Sao thế? Ba ngày trước, trước cổng phủ Thám Hoa, ngươi và thê tử mới của ngươi còn gọi ta là ‘ả điên’, là ‘chó ghẻ’ cơ mà? Ngươi còn ném túi bạc vào mặt ta, sai gia đinh đánh ta thừa sống thiếu chết, vứt ta ra trời tuyết lạnh. Sao hôm nay gặp lại ‘cố nhân’, ngươi lại run rẩy thế này?”
Cả triều đình ồ lên kinh ngạc. Những ánh mắt nghi hoặc, khinh bỉ, phẫn nộ bắt đầu đổ dồn về phía Lý Tu Thân và Tô Nguyệt. Thừa tướng Tô Chấn mặt xám ngoét, đứng bật dậy: “Công chúa… chuyện này… chắc chắn có hiểu lầm…”
“Hiểu lầm?” Thẩm Uyển cười lạnh, tiếng cười vang vọng khắp đại điện. “Tô Thừa tướng, con gái ngài cướp chồng người khác, dung túng gia nô hành hung người vô tội, sỉ nhục hoàng tộc. Ngài gọi đó là hiểu lầm?”
Nàng quay phắt sang Lý Tu Thân, tát mạnh một cái vào mặt hắn.
Chát!
Cú tát giáng xuống bằng tất cả sức lực và sự dồn nén của nàng. Lý Tu Thân ngã lăn ra đất, khóe miệng rỉ máu, một bên má sưng vù in hằn năm ngón tay.
“Cái tát này, là ta đánh thay cho người vợ tào khang đã bán mạng nuôi ngươi ăn học!”
Chát!
Cú tát thứ hai giáng xuống khi hắn vừa lồm cồm bò dậy.
“Cái tát này, là ta đánh thay cho mẹ già đã khuất, người mà ngươi bất hiếu không về chịu tang!”
Chát!
Cú tát thứ ba khiến Lý Tu Thân hộc máu mồm, răng cũng lung lay.
“Cái tát này, là bổn cung – Công chúa Chiêu Dương của Đại Tống – trừng phạt kẻ khi quân phạm thượng, dám sỉ nhục và mưu sát hoàng thân quốc thích!”
Lý Tu Thân nằm rạp trên đất, đầu óc quay cuồng. Hắn biết mình xong rồi. Mọi vinh hoa phú quý, mọi giấc mộng quan trường đã tan thành mây khói chỉ trong chớp mắt. Hắn bò đến chân Thẩm Uyển, dập đầu như bổ củi, nước mắt nước mũi tèm lem: “Uyển Nhi… à không, Công chúa! Công chúa tha mạng! Là thần có mắt không tròng, là thần bị ma xui quỷ khiến! Niệm tình nghĩa phu thê ba năm, xin người tha cho thần một con đường sống!”
“Tình nghĩa phu thê?” Thẩm Uyển cười lớn, nước mắt trào ra từ khóe mi nhưng ánh mắt lại lạnh lùng tàn nhẫn. “Khi ngươi sai người đánh ta đến gãy xương sườn, khi ngươi ôm ấp nữ nhân khác nhìn ta chết trong tuyết lạnh, ngươi có nhớ đến tình nghĩa phu thê không?”
Nàng quay sang nhìn Tô Nguyệt đang run rẩy nép sau lưng cha mình. “Còn ngươi nữa, Tô tiểu thư. Ngươi nói ta làm bẩn giày ngươi? Ngươi nói ta không xứng xách giày cho ngươi?”
Thẩm Uyển ra hiệu. Tôn ma ma lập tức bước tới, trên tay cầm đôi giày thêu rách nát, dính đầy bùn đất và máu khô – đôi giày mà Thẩm Uyển đã mang khi đi tìm chồng.
“Người đâu!” Thẩm Uyển quát lớn.
“Có thần!” Hoắc Thiên trầm giọng đáp lời, bước lên một bước.
“Vả miệng ả tiện nhân kia năm mươi cái cho ta! Sau đó bắt ả đeo đôi giày rách này lên cổ, quỳ gối đi một vòng quanh hoàng thành, để cho thiên hạ xem dung nhan của thiên kim Thừa tướng đanh đá chua ngoa như thế nào!”
Tô Nguyệt hét lên thất thanh: “Phụ thân cứu con! Hoàng thượng khai ân! Con không biết ả là Công chúa!”
Tô Thừa tướng định mở miệng xin tha, nhưng Hoàng đế Triệu Hạo đã đập mạnh tay xuống long án, long nhan giận dữ tột độ: “Câm miệng! Tô Chấn, ngươi dạy con không nghiêm, để nó lộng hành ngang ngược, coi trời bằng vung. Trẫm nể tình ngươi là lão thần mới không tru di cả nhà ngươi. Còn không mau lôi nó đi!”
Cấm vệ quân lập tức xông vào, lôi xềnh xệch Tô Nguyệt ra giữa điện. Tiếng tát tay “bốp bốp” vang lên giòn giã, xen lẫn tiếng la hét thảm thiết của Tô Nguyệt khiến ai nấy đều rợn tóc gáy.
Lý Tu Thân thấy người tình bị đánh, sợ hãi đến mức tiểu ra quần, mùi khai bốc lên nồng nặc.
Thẩm Uyển nhìn xuống vũng nước bẩn dưới chân hắn, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm: “Lý Tu Thân, ngươi tưởng chết là dễ dàng sao? Không đâu. Ta muốn ngươi sống. Sống để nhìn thấy những gì ngươi khao khát nhất vĩnh viễn không bao giờ thuộc về ngươi. Sống để nếm trải cảm giác bị chà đạp dưới đáy xã hội mà ngươi từng khinh rẻ.”
Hoàng đế phất tay, giọng lạnh lùng tuyên án: “Truyền chỉ! Tước bỏ danh hiệu Thám Hoa của Lý Tu Thân, phế làm thường dân. Đánh một trăm trượng, sau đó… giao cho Công chúa Chiêu Dương toàn quyền xử lý. Bất cứ ai dám giúp đỡ hắn, chém không tha!”
Lý Tu Thân nghe xong, hai mắt tối sầm lại, ngất lịm đi. Nhưng Hoắc Thiên không để hắn ngất dễ dàng như vậy. Hắn đá mạnh vào huyệt đạo của Lý Tu Thân khiến hắn tỉnh lại ngay lập tức, cơn đau thấu tim gan khiến hắn rú lên như heo bị chọc tiết.
Thẩm Uyển đứng giữa đại điện, tà áo đỏ rực như máu. Nàng nhìn xuống hai kẻ từng đẩy mình vào cõi chết đang quằn quại trong đau đớn và nhục nhã. Lòng nàng không hề thấy vui sướng như tưởng tượng, chỉ thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo. Nhưng nàng biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
Hoắc Thiên lặng lẽ bước đến bên cạnh, dùng thân hình to lớn của mình che chắn cho nàng khỏi những ánh mắt soi mói của bá quan. Hắn cúi xuống, nói nhỏ chỉ đủ nàng nghe: “Công chúa, đừng bẩn tay vì loại người này. Những việc dơ bẩn còn lại, cứ để thần làm.”
Thẩm Uyển ngước lên nhìn Hoắc Thiên. Trong đôi mắt sâu thẳm của vị tướng quân trẻ tuổi, nàng nhìn thấy không phải là sự thương hại, mà là một sự cam kết, một chỗ dựa vững chãi như núi thái sơn.
Trái tim đã đóng băng của nàng, dường như khẽ rung lên một nhịp.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com