Chương 4
Bóng tối bao trùm, đặc quánh và hôi hám. Không khí ẩm mốc nồng nặc mùi xú uế, mùi máu tanh và mùi rơm rạ mục nát xộc thẳng vào mũi khiến người ta buồn nôn.
Lý Tu Thân tỉnh lại trong cơn đau đớn tột cùng. Hắn cảm giác như toàn thân mình bị nghiền nát dưới cối đá. Trăm gậy trượng hình ban ban ngày không phải chuyện đùa, nó đã đánh nát phần lưng và mông của hắn, máu thịt lẫn lộn dính chặt vào lớp quần áo rách bươm. Hắn khẽ cựa mình, một cơn đau buốt tận óc truyền đến khiến hắn rên lên một tiếng thảm thiết, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng khò khè như ống bễ rách.
“Nước… cho ta nước…” Hắn thều thào trong vô thức.
Đáp lại hắn là tiếng kêu “chít chít” của lũ chuột cống to bằng bắp chân đang rình rập trong góc tối, đôi mắt chúng sáng quắc như những hòn than nhỏ, chằm chằm nhìn vào những vết thương đang rỉ máu của hắn như nhìn một bữa tiệc thịnh soạn.
Đây không phải là phủ Thám Hoa xa hoa lộng lẫy, cũng không phải là chiếc giường êm nệm ấm bên cạnh mỹ nhân. Đây là ngục thất riêng của Phủ Công chúa – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” dành cho những kẻ phạm trọng tội.
“Két…”
Cánh cửa sắt nặng nề rên rỉ mở ra, mang theo một luồng ánh sáng chói mắt từ ngọn đuốc. Lý Tu Thân nheo mắt, cố gắng nhìn về phía cửa.
Hai bóng người bước vào. Đi trước là một nữ tử vận y phục màu trắng thuần khiết, không nhiễm bụi trần, tay cầm một chiếc khăn lụa che mũi. Đi sau là một nam nhân cao lớn, sát khí đằng đằng, tay lăm lăm chuôi kiếm.
Là Thẩm Uyển và Hoắc Thiên.
Thẩm Uyển đứng trước mặt Lý Tu Thân, nhìn xuống hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm như đang nhìn một con giòi bọ đang ngọ nguậy trong bùn lầy.
“Thám Hoa lang, tỉnh rồi sao? Giấc ngủ này có ngon không?” Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái nhưng lại khiến sống lưng Lý Tu Thân lạnh toát.
Lý Tu Thân cố gắng lết cơ thể tàn phế về phía nàng, bàn tay bẩn thỉu vươn ra định nắm lấy gấu váy nàng, nhưng chưa kịp chạm tới thì đã bị lưỡi kiếm sắc lẹm của Hoắc Thiên chặn lại.
“Thu cái tay bẩn thỉu của ngươi lại. Đừng làm ô uế y phục của Công chúa.” Hoắc Thiên gầm gừ, mũi kiếm ấn nhẹ xuống mu bàn tay Lý Tu Thân, rạch một đường máu nhỏ cảnh cáo.
Lý Tu Thân rụt tay lại, nước mắt lưng tròng, giọng khẩn khoản: “Uyển Nhi… à không, Công chúa… Ta biết sai rồi. Ta thật sự biết sai rồi. Ta là chồng… ta từng là chồng của nàng mà. Nàng hãy niệm tình xưa nghĩa cũ, tha cho ta ra khỏi chỗ này đi. Ta thề sẽ đi thật xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa.”
Thẩm Uyển bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian ẩm thấp nghe thật rợn người. Nàng ra hiệu cho ngục tốt mang vào một chiếc ghế gấm, tao nhã ngồi xuống, chỉnh lại tà váy.
“Tình xưa nghĩa cũ? Lý Tu Thân, ngươi có biết ba ngày trước, khi ta nằm giữa trời tuyết lạnh, ta đã nghĩ gì không?”
Lý Tu Thân run rẩy lắc đầu.
“Ta đã nghĩ, nếu ta chết đi, ai sẽ là người thắp hương cho mẹ? Ai sẽ đòi lại công đạo cho ta? Ngươi nói ngươi muốn đi thật xa? Không, dễ dàng quá.”
Thẩm Uyển vỗ tay hai cái. Tôn ma ma từ bóng tối bước ra, trên tay bưng một cái khay phủ vải đỏ. Bà đặt cái khay xuống trước mặt Lý Tu Thân, lật tấm vải lên.
Bên trên là một bát cháo trắng bốc hơi nghi ngút và… một bát nước muối ớt đỏ lòm.
Lý Tu Thân nhìn bát cháo, bụng réo lên cồn cào. Đã một ngày một đêm hắn chưa có gì bỏ bụng. Hắn nuốt nước bọt ừng ực.
“Muốn ăn không?” Thẩm Uyển hỏi.
“Muốn… muốn…” Hắn gật đầu lia lịa.
“Được. Nhưng quy tắc ở đây là có qua có lại.” Thẩm Uyển chỉ vào bát nước muối ớt. “Vết thương sau lưng ngươi đang bị nhiễm trùng, cần phải ‘sát trùng’ kỹ càng mới mau khỏi. Hoắc tướng quân, phiền ngài giúp hắn ‘chữa thương’.”
Lý Tu Thân mở to mắt kinh hoàng, hét lên: “Không! Không! Đừng mà! Uyển Nhi, nàng không thể tàn nhẫn như vậy!”
Hoắc Thiên không nói hai lời, bước tới xách ngược cổ áo Lý Tu Thân lên như xách một con gà. Hắn thô bạo xé toạc phần áo dính máu sau lưng Lý Tu Thân, để lộ tấm lưng nát bấy, thịt đỏ lòm lở loét.
“Aaaaaaaa!”
Tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm khi Hoắc Thiên dốc ngược bát nước muối ớt lên tấm lưng trần trụi của Lý Tu Thân. Nước muối mặn chát và ớt cay xè ngấm vào từng thớ thịt hở miệng, nỗi đau đớn khủng khiếp khiến Lý Tu Thân giãy giụa điên cuồng, tròng mắt lộn ngược lên trên, sùi bọt mép rồi ngất lịm đi.
Thẩm Uyển ngồi đó, gương mặt không chút biến sắc. Nàng nhìn kẻ đã từng đầu ấp tay gối với mình đang quằn quại như một con thú bị thương, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hả hê? Có. Nhưng đau đớn cũng có. Đau vì sao năm xưa mình lại mù quáng hy sinh tất cả cho một kẻ cầm thú như vậy.
“Dội nước lạnh cho hắn tỉnh lại.” Thẩm Uyển ra lệnh.
Một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt khiến Lý Tu Thân sặc sụa tỉnh dậy. Hắn co rúm người lại, toàn thân run bần bật vì đau và rét, hàm răng va vào nhau cầm cập.
“Ăn đi.” Thẩm Uyển đẩy bát cháo đến trước mặt hắn. “Ăn để còn có sức mà chịu đựng những ngày tháng tiếp theo.”
Lý Tu Thân nhìn bát cháo, rồi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Uyển. Hắn hiểu rồi. Nàng không muốn hắn chết ngay. Nàng muốn hắn sống dở chết dở, muốn hắn nếm trải từng chút, từng chút một nỗi đau mà nàng đã phải chịu đựng. Hắn vừa khóc vừa bò tới, chúi đầu vào bát cháo ăn ngấu nghiến như một con chó, nước mắt hòa lẫn với nước mũi chảy xuống bát cháo nhạt thếch.
Thẩm Uyển đứng dậy, phủi tay áo: “Lý Tu Thân, ngươi luôn tự hào về đôi tay viết văn chương của mình đúng không? Ngươi chê đôi tay ta thô ráp vì làm lụng nuôi ngươi? Được lắm. Từ ngày mai, ngươi sẽ được chuyển sang khu lao dịch khổ sai. Nhiệm vụ của ngươi mỗi ngày là dùng đôi tay ‘ngọc ngà’ đó để dọn sạch chuồng xí của cả cái ngục này. Nếu dọn không sạch, thì bát cháo này cũng đừng hòng có mà ăn.”
Nói xong, nàng quay lưng bước đi, không buồn ngoảnh lại nhìn kẻ đang gào khóc van xin phía sau.
Trong khi Lý Tu Thân bắt đầu cuộc sống địa ngục trong lao ngục, thì tại Phủ Thừa tướng, tình cảnh của Tô Nguyệt cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Cú tát của cha và sự nhục nhã trước triều đình đã biến nàng ta từ một thiên kim tiểu thư kiêu sa thành trò cười cho cả kinh thành.
“Nghịch nữ! Đồ sao chổi! Ngươi đã hại chết cái nhà này rồi!”
Tô Thừa tướng ném mạnh tách trà vào người Tô Nguyệt đang quỳ dưới đất. Mảnh sứ vỡ cứa vào trán nàng ta, máu chảy ròng ròng xuống khuôn mặt sưng húp vì năm mươi cái vả miệng hôm trước.
“Phụ thân… con đau… con sai rồi… nhưng là chàng ta… là Lý Tu Thân dụ dỗ con…” Tô Nguyệt khóc lóc, giọng nói méo mó vì đôi môi sưng vều.
“Câm miệng!” Tô Thừa tướng gầm lên. “Nếu không phải ngươi lẳng lơ, mắt mù mới đi ưng cái thằng nhà quê đó, lại còn xúi giục nó đánh đập vợ cả, thì làm sao đắc tội với Công chúa? Ngươi có biết Hoàng thượng đang giận thế nào không? Ngài ấy đã tước bỏ ba năm bổng lộc của ta, cấm ta tham gia nghị sự trong một tháng. Thể diện của Tô gia ta bị ngươi ném hết xuống bùn rồi!”
Đại phu nhân – mẹ ruột của Tô Nguyệt – ngồi bên cạnh cũng chỉ biết lau nước mắt, không dám lên tiếng bênh vực con gái. Bà biết lần này tai họa quá lớn.
“Người đâu!” Tô Thừa tướng quát. “Đưa nhị tiểu thư xuống sài phòng (nhà củi). Khóa chặt cửa lại. Từ nay về sau, không có lệnh của ta, cấm nó bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Cơm nước chỉ cho ăn đồ thừa, để nó tỉnh ngộ ra xem mình đã làm sai cái gì!”
“Phụ thân! Đừng mà! Con là thiên kim tiểu thư, sao có thể ở nhà củi? Sao có thể ăn đồ thừa?” Tô Nguyệt gào thét, vùng vẫy nhưng vẫn bị hai bà vú già thô lỗ lôi đi xềnh xệch.
Nàng ta bị ném vào căn nhà chứa củi tối tăm, ẩm thấp ở góc vườn. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa lách cách vang lên như tiếng búa đóng đinh vào quan tài.
Tô Nguyệt lao đến đập cửa rầm rầm, gào thét đến khản cổ: “Thả ta ra! Ta muốn gặp Lý Tu Thân! Ta muốn giết hắn! Chính hắn đã hại ta! Thẩm Uyển! Con khốn đó! Ta sẽ không tha cho ngươi!”
Trong bóng tối cô độc, Tô Nguyệt trượt dài xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Nàng ta hận. Hận Lý Tu Thân vô dụng, hận cha mình tuyệt tình, và hận nhất là Thẩm Uyển – kẻ mà nàng ta từng coi là sâu kiến giờ đây lại đang giẫm đạp lên nàng ta. Sự đố kỵ và thù hận gặm nhấm tâm can Tô Nguyệt, khiến khuôn mặt xinh đẹp ngày nào giờ trở nên méo mó, dữ tợn như ác quỷ.
Trở lại Phủ Công chúa.
Sau khi rời khỏi ngục thất, Thẩm Uyển đi dạo trong vườn thượng uyển. Tuyết đã ngừng rơi, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống mặt hồ đóng băng phẳng lặng.
Hoắc Thiên vẫn lặng lẽ đi theo sau nàng, giữ một khoảng cách vừa đủ để bảo vệ nhưng không làm phiền.
“Tướng quân cảm thấy ta tàn nhẫn lắm sao?” Thẩm Uyển đột nhiên dừng lại, hỏi bâng quơ, mắt vẫn nhìn về phía xa xăm.
Hoắc Thiên bước lên một bước, giọng trầm ổn: “Đối với kẻ thù, nhân từ là tàn nhẫn với chính mình. Những gì hắn phải chịu hôm nay, chưa bằng một phần vạn những gì Công chúa đã trải qua. Thần chỉ hận không thể đích thân băm vằm hắn ngay lập tức.”
Thẩm Uyển quay lại, nhìn sâu vào mắt Hoắc Thiên. Dưới ánh trăng, khuôn mặt cương nghị của hắn dường như dịu lại, ánh mắt nhìn nàng chứa đựng sự quan tâm chân thành mà bao năm qua nàng khao khát.
“Cảm ơn ngài, Hoắc tướng quân. Nếu không có ngài, ta sợ mình không đủ dũng khí để đối mặt với quá khứ dơ bẩn đó.”
Hoắc Thiên cúi đầu, che giấu sự rung động trong đáy mắt: “Đó là bổn phận của thần. Công chúa là cành vàng lá ngọc, là niềm hy vọng của Đại Tống. Thần nguyện làm thanh kiếm trong tay người, quét sạch mọi chướng ngại cản đường người.”
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh buốt giá. Thẩm Uyển khẽ rùng mình.
Ngay lập tức, một tấm áo choàng ấm áp được khoác lên vai nàng. Hoắc Thiên cởi áo choàng chiến bào của mình, cẩn thận phủ lên người nàng, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hơi ấm từ cơ thể hắn còn vương lại trên áo khiến gò má Thẩm Uyển thoáng ửng hồng.
“Trời lạnh, Công chúa nên về nghỉ sớm. Ngày mai… kịch hay vẫn còn dài.” Hoắc Thiên nói, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.
Thẩm Uyển gật đầu, kéo chặt chiếc áo choàng. Đúng vậy, kịch hay mới chỉ bắt đầu. Lý Tu Thân mới chỉ nếm trải nỗi đau thể xác. Điều nàng muốn là hủy hoại hoàn toàn ý chí và niềm tự hào của hắn, khiến hắn phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này.
“Ngày mai, hãy đưa ‘vị khách quý’ của chúng ta đi dạo phố một chút.” Thẩm Uyển mỉm cười, nụ cười đẹp tựa đóa hoa phù dung nở trong đêm, nhưng lại sắc lạnh như băng. “Hắn thích danh tiếng, ta sẽ cho hắn nổi danh thiên hạ.”
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com