Chương 5
Sáng sớm tinh mơ, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái ngói rêu phong của kinh thành Lâm An, cánh cửa ngục thất nặng nề lại một lần nữa mở ra.
Lý Tu Thân đang co ro trong góc tường, ôm lấy tấm thân đau nhức vì đòn roi và rét mướt, nghe thấy tiếng động thì giật bắn mình. Hắn ngước đôi mắt thâm quầng, hằn lên những tia máu đỏ lòm nhìn ra. Một đêm qua, hắn phải dùng đôi tay từng cầm bút thánh hiền để bốc từng xẻng chất thải hôi thối trong hầm xí nhà lao. Mùi xú uế dường như đã ngấm sâu vào tận xương tủy, khiến hắn dù có rửa thế nào cũng cảm thấy buồn nôn.
“Dậy! Đồ sâu bọ, hôm nay Công chúa ban ân điển cho ngươi ra ngoài hít thở không khí đấy.”
Tên cai ngục thô bạo đá vào mông hắn, lôi xềnh xệch hắn ra ngoài sân. Ánh sáng mặt trời chói chang chiếu vào khiến Lý Tu Thân nheo mắt, chưa kịp mừng rỡ vì tưởng được tha thì một cái gông gỗ nặng trịch đã úp xuống cổ hắn, khóa chặt lại.
“Các người làm gì vậy? Ta muốn gặp Công chúa! Ta muốn gặp Uyển Nhi!” Lý Tu Thân hoảng loạn gào lên.
“Câm mồm! Cái tên húy của Công chúa mà loại tiện dân như ngươi cũng xứng gọi sao?”
Một tên lính tát mạnh vào miệng hắn, rồi đẩy hắn lên một chiếc xe trâu cũ kỹ, rách nát – loại xe thường dùng để chở phân bón hoặc xác súc vật. Bốn phía xe là những thanh gỗ thưa, đủ để người bên ngoài nhìn rõ mọi thứ bên trong. Trên nóc xe cắm một tấm biển gỗ to tướng, viết tám chữ đỏ chói mắt: “Kẻ sĩ vô hạnh – Phụ bạc tào khang”.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi phủ Công chúa, tiến vào đại lộ Chu Tước sầm uất nhất kinh thành.
Đi trước dẫn đường là đội kèn trống ầm ĩ, thu hút sự chú ý của toàn bộ dân chúng. Đi sau xe tù của Lý Tu Thân là chiếc xe ngựa xa hoa, rèm châu rủ thấp của Công chúa Chiêu Dương, được hộ tống bởi Trấn quốc tướng quân Hoắc Thiên oai phong lẫm liệt trên lưng hắc mã.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng chiêng vang lên. Một tên lính dõng dạc hô to: “Bà con cô bác ra mà xem! Đây là chân dung của Tân khoa Thám Hoa Lý Tu Thân! Kẻ đã đỗ đạt liền ruồng rẫy vợ tào khang, đánh đập vợ giữa đường, mưu toan giết người diệt khẩu để cưới con gái Thừa tướng! Một kẻ lòng lang dạ thú đội lốt thư sinh!”
Dân chúng kinh thành vốn trọng tình nghĩa, nghe thấy câu chuyện động trời như vậy thì phẫn nộ tột cùng. Họ vây kín hai bên đường, chỉ trỏ vào kẻ đang quỳ gục trong xe tù.
“Trời ơi, nhìn mặt mũi sáng sủa thế kia mà tâm địa rắn rết!” “Ta nhớ hôm hắn diễu hành đỗ Thám Hoa, trông oai phong lắm cơ mà? Giờ thì hiện nguyên hình là con chó ghẻ rồi!” “Đánh chết nó đi! Loại đàn ông tệ bạc!”
Một quả trứng thối từ đâu bay tới, ném trúng vào trán Lý Tu Thân, vỡ toang, lòng đỏ nhầy nhụa chảy dài xuống sống mũi hắn. Tiếp đó là lá cải thối, bùn đất, thậm chí cả đá sỏi thi nhau ném tới tấp vào trong xe.
Lý Tu Thân co rúm người lại, hai tay ôm đầu, rên rỉ: “Đừng ném nữa! Ta là Thám Hoa! Ta là quan triều đình! Các người dám vô lễ với ta sao?”
“Thám Hoa cái nỗi gì! Ngươi bị phế rồi!” Một gã đồ tể to béo cầm một khúc xương lợn ném thẳng vào ngực hắn. “Thứ cặn bã như ngươi làm ô uế cả chốn quan trường!”
Đúng lúc này, đoàn xe đi ngang qua Quốc Tử Giám. Hàng trăm sĩ tử, nho sinh đang tan học ùa ra xem náo nhiệt. Trong số đó, có không ít người từng ngưỡng mộ tài năng của Lý Tu Thân, từng coi hắn là tấm gương vượt khó vươn lên.
Lý Tu Thân nhìn thấy những gương mặt quen thuộc – những người từng cùng hắn đàm đạo văn chương ở tửu lầu, từng nâng ly chúc tụng hắn. Hắn vội vàng bám vào song gỗ, gào lên: “Triệu huynh! Vương huynh! Cứu đệ với! Là hiểu lầm! Đệ bị oan!”
Nhưng đáp lại hắn là những ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm. Một vị nho sinh trẻ tuổi, người từng gọi hắn là “Lý huynh” đầy kính trọng, nay bước ra, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Phi! Ta thật xấu hổ vì từng kết giao với ngươi. Thánh hiền dạy ‘Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ’. Ngươi tên là Tu Thân mà cái thân mình tu chưa xong, cái nhà mình tề không nổi, lại đi phụ bạc người vợ tào khang nuôi mình ăn học. Văn chương của ngươi dù có hay đến mấy, giờ đọc lại cũng chỉ thấy tanh tưởi mùi giả tạo!”
“Đúng vậy! Đốt hết sách vở của hắn đi! Không để thứ văn chương dơ bẩn ấy lưu truyền!” Đám đông sĩ tử hùa theo, ném bút, ném sách vào xe tù.
Lý Tu Thân chết lặng. Sự sỉ nhục của đám dân đen hắn có thể chịu, nhưng sự khinh rẻ của giới sĩ phu – cái nôi danh vọng mà hắn cả đời theo đuổi – mới là đòn chí mạng đánh gục lòng tự trọng cuối cùng của hắn. Hắn gục đầu xuống sàn xe bẩn thỉu, khóc không thành tiếng. Hắn biết, con đường quan lộ của hắn đã vĩnh viễn chấm dứt. Dù có sống, hắn cũng sẽ bị giới trí thức phỉ nhổ muôn đời.
“Dừng xe.”
Giọng nói lạnh lùng của Thẩm Uyển vang lên từ trong chiếc xe ngựa phía sau. Đoàn người lập tức dừng lại ngay giữa ngã tư đông đúc.
Rèm châu được vén lên. Thẩm Uyển bước xuống, dung mạo tuyệt mỹ nhưng lạnh băng như sương giá. Nàng chậm rãi bước đến trước xe tù, nhìn Lý Tu Thân đang co quắp như một con tôm luộc dính đầy trứng thối và rau rác.
“Lý công tử.” Nàng gọi, giọng nhẹ tênh.
Lý Tu Thân ngẩng đầu lên, qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, hắn thấy nàng đứng đó, cao quý, sạch sẽ, rực rỡ dưới ánh mặt trời – đối lập hoàn toàn với sự nhơ nhuốc, hôi hám của hắn.
“Công chúa…” Hắn thều thào. “Nàng hài lòng chưa? Ta đã mất hết rồi… danh tiếng, địa vị, tôn nghiêm… Ta cầu xin nàng, hãy cho ta một cái chết thống khoái đi.”
Thẩm Uyển lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: “Chết? Ngươi nghĩ cái chết là sự trừng phạt sao? Không, Lý Tu Thân. Với một kẻ tham hư vinh như ngươi, sống trong sự nhục nhã mới là địa ngục thực sự.”
Nàng ra hiệu cho Tôn ma ma đưa tới một chiếc gương đồng lớn. “Ngươi hãy nhìn kỹ mình trong gương đi. Nhìn xem cái bộ dạng ‘Thám Hoa lang’ phong lưu ngày nào giờ ra sao?”
Tôn ma ma giơ chiếc gương lên trước mặt hắn. Trong gương phản chiếu một khuôn mặt sưng húp, bầm tím, tóc tai rũ rượi bết bát trứng thối, hàm răng gãy rụng nham nhở. Trông hắn chẳng khác gì một con quỷ đói.
Lý Tu Thân hét lên một tiếng kinh hoàng, che mặt lại: “Đừng! Đừng bắt ta nhìn! Mang nó đi!”
Thẩm Uyển tiến lại gần hơn, ghé sát vào song gỗ, thì thầm đủ để hắn nghe thấy: “Ngươi có nhớ không? Ngày ta lên kinh tìm ngươi, ta cũng rách rưới, bẩn thỉu thế này. Lúc đó ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì? Ngươi ghê tởm ta, ngươi chối bỏ ta. Bây giờ, ngươi còn ghê tởm chính bản thân mình, vậy ngươi nghĩ ta sẽ cảm thấy thế nào?”
Nàng rút từ trong tay áo ra một túi gấm thêu kim tuyến, bên trong đựng đầy những thỏi vàng óng ánh. Nàng mở túi ra, dốc ngược xuống. Những thỏi vàng rơi loảng xoảng xuống nền đá trước mặt xe tù.
“Đây là tiền thưởng mà Hoàng thượng ban cho ta. Ngươi thích tiền lắm mà? Ngươi bỏ vợ vì tiền, bỏ lương tâm vì tiền. Bây giờ tiền ở ngay trước mặt đấy, nhưng ngươi có với tới được không?”
Lý Tu Thân nhìn đống vàng sáng chói ngay trước mắt, cách hắn chỉ một gang tay qua khe gỗ. Bản năng tham lam khiến hắn thò tay ra định chộp lấy, nhưng cái gông trên cổ và song gỗ chật hẹp đã chặn hắn lại. Hắn cào cấu trong vô vọng, móng tay xước máu vào gỗ, nhưng không thể chạm vào dù chỉ một thỏi.
“Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời.” Thẩm Uyển cười nhạt. “Cảm giác bất lực này, ngươi hãy từ từ mà tận hưởng.”
Nàng quay người, bước về phía xe ngựa. Nhưng trước khi lên xe, nàng như sực nhớ ra điều gì, quay lại nói với đám đông dân chúng đang im phăng phắc theo dõi: “Số vàng này, ai nhặt được thì là của người đó. Coi như bổn cung ban thưởng cho mọi người vì đã giúp ta dạy dỗ kẻ phụ bạc này.”
Đám đông ồ lên sung sướng, lao vào tranh cướp vàng. Họ chen lấn, xô đẩy, giẫm đạp lên nhau ngay trước mũi xe tù. Bụi mù mịt bay lên, tiếng la hét huyên náo. Lý Tu Thân ở trong xe bị đám đông xô đẩy làm chiếc xe rung lắc dữ dội, bụi đất thốc vào mặt, vào mũi. Hắn nhìn những thỏi vàng – thứ mà hắn bán rẻ linh hồn để có được – bị những người dân thường mà hắn khinh rẻ tranh giành lấy mất, trong lòng đau đớn như bị dao cứa.
Hoắc Thiên đứng bên cạnh xe ngựa, một tay đỡ Thẩm Uyển lên xe, ánh mắt quét qua đám đông hỗn loạn rồi nhìn về phía Lý Tu Thân với vẻ thương hại xen lẫn coi thường.
“Đi thôi.” Thẩm Uyển nói, giọng mệt mỏi. “Xem kịch đến đây là đủ rồi. Tiếp theo, hãy đưa hắn đến ‘chào hỏi’ nhạc phụ đại nhân của hắn một chút.”
Đoàn xe tiếp tục di chuyển đến trước cổng phủ Thừa tướng.
Cánh cổng sơn son thếp vàng của phủ Thừa tướng hôm nay đóng chặt, im lìm như nấm mồ. Hai con sư tử đá trước cổng dường như cũng toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách.
Xe tù dừng lại. Lý Tu Thân như kẻ chết đuối vớ được cọc, cố gắng gào lên: “Nhạc phụ! Nhạc phụ đại nhân! Cứu con! Con là Tu Thân đây! Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi ơi!”
Hắn hy vọng thế lực của Thừa tướng có thể cứu vớt hắn, hoặc ít nhất Tô Nguyệt sẽ niệm tình chàng thiếp mà xin cha giúp đỡ.
Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc.
Một lát sau, cánh cửa hông kẽo kẹt mở ra. Quản gia phủ Thừa tướng bước ra, tay cầm một chậu nước bẩn – nước rửa chân hoặc nước rửa bát gì đó – tạt thẳng vào xe tù.
“Cút ngay! Lão gia nhà ta đã dặn, phủ Thừa tướng không quen biết tên tội phạm nào cả. Tiểu thư nhà ta cũng đã đoạn tuyệt quan hệ với ngươi rồi. Đừng có đứng đây sủa bậy làm bẩn tai lão gia!”
Rồi ông ta ném ra một tờ giấy trắng mực đen bay lất phất trong gió, rơi xuống ngay trước mặt Lý Tu Thân.
Đó là một tờ hưu thư (giấy bỏ vợ/chồng). Nhưng trớ trêu thay, lần này là Tô Nguyệt viết hưu thư bỏ Lý Tu Thân, với lý do: “Kẻ thất đức, lừa gạt hôn nhân, làm ô nhục gia môn”.
Lý Tu Thân nhìn tờ giấy thấm ướt nước bẩn, từng chữ như từng mũi kim châm vào mắt. Hắn cười. Một điệu cười điên dại, méo mó.
“Ha ha ha… Giàu đổi bạn, sang đổi vợ… Ha ha ha… Quả báo… Quả báo đến sớm thật…”
Hắn cười đến sặc sụa, nước mắt nước mũi tèm lem, rồi gục đầu xuống ngất đi trong sự ghẻ lạnh của cả thế giới.
Thẩm Uyển ngồi trong xe, nhìn qua khe rèm, chứng kiến tất cả. Nàng không cười nữa. Nàng chỉ khẽ thở dài, bàn tay vô thức đặt lên lồng ngực nơi trái tim từng tan nát. Sự trả thù này rất sảng khoái, nhưng cũng thật bi ai. Lòng người bạc bẽo, ấm lạnh tình đời, nàng đã thấu hiểu đến tận cùng.
“Về phủ thôi.” Nàng khẽ nói.
Hoắc Thiên gật đầu, ra lệnh cho đoàn quân quay về. Nhưng trong ánh mắt vị tướng quân trẻ, khi nhìn về phía chiếc xe ngựa đóng kín, đã có thêm một phần thấu hiểu và xót xa sâu sắc. Hắn biết, vết thương trên người Lý Tu Thân có thể nhìn thấy, nhưng vết thương trong lòng nàng thì cần rất nhiều thời gian, và có lẽ, cần cả sự chân thành của một người khác để chữa lành.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com